01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5906)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16591)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4976)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4561)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4669)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Cốc cà phê cuối năm

03 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 4331)
Tôi và chủ bút thường email cho các anh chị trong ban biên tập, cộng tác, mỗi khi có chủ đề đặc biệt hay có "sự cố"nào vui vui, buồn buồn (thường thì buồn ít hơn vui). Và sau đó là một loạt reply "đá" nhau qua-về giữa các ông anh lớn, đọc vui như pháo Tết. Thường là giữa bác Tưởng và bác Khanh, câu Đông, câu Tây ngắn chỉ dăm chữ, nghĩa dài đến trăm trang, và buổi ăn trưa Thứ Sáu tuần đó, nhất định Bích Nga, Minh Hằng và tôi có đủ đề tài "tám" rôm rã về các ông anh mình, ở đó mỗi người có một điểm "dị" biệt rất đáng yêu.
Cái "dị" thườngbắt đầu với bác Tưởng. Còn nhớ, anh Bút (chữ của Trang Đài gọi Vũ Đình Trọng và tôi/ chị Nhiệm) hay mua vé số, copy rồi email gởi tặng ban biên tập, mong một ngày vía tốt, thần tài gõ cửa tòa soạn. Bác Tưởng trả lời thế này, "Nếu trật thì cô-cậu phí tiền quá, còn như trúng, thì Sống chết là cái chắc!" Trời ơi, còn ai dí dỏm và ý nhị hơn bác, một người bốn mùa lạc quan, sống vô vàn thâm thúy ân tình, biết bao lần tôi trung gian mục kiến cái tử tế của bác đối với bạn bè, những người "thua cuộc" hay ít ra thua bác ở sự thiếu may mắn.
Tôi đã làm việc gắn bó với một Phan Nhật Nam từ những ngày đầu anh mới gởi bài, mà luôn luôn quên đính kèm hình của điều kiện [:(]. Trong phòng làm việc ngay cửa bước vào, tôi dán câu anh đe, "Thời buổi này mà làm đài tv, radio, làm báo, nhất là ra mắt sách, thì chết là cái chắc!". "Chết" như những lần anh đến vội vàng mang theo tiếng oanh oanh vang dội, cầm tờ báo, vứt nhẹ xuống bàn, hắt cười chua chát, "Báo như ri mà bán chỉ có một đồng!" Ừ anh nhỉ, làm sao mà tin nổi với ngần người tên tuổi như các anh- chị, bài "nóng" viết mỗi tuần, chủ đề-nội dung luôn thay đổi, mà giá "như ri". Sở dĩ như vậy là vì trong mỗi anh em chúng ta, tình thủy chung chữ nghĩa, lòng nặng nợ sách báo. Những chân tình sơn hải này đã chi thiết hỗ trợ cho nghị lực tôi, những lúc tưởng sắp cạn kiệt, bỗng bật dậy như Phù Đổng.
Tôi đã đi đứng khắp nơi với người của muôn người, Nguyễn Văn Khanh, giọng nói vàng, vang khắp tứ xuyên lục địa. Anh cho tôi biết bài học giá trị của sự cộng thể đại đồng.
Tôi đã nhiều lần bên quán cốc có giờ khắc với Du Tử Lê, Ngọc Hoài Phương, hai nhà thơ hiền nhất phố nạn. Có phải tôi đã bị tiêm nhiễm hai dòng thơ đắng đẫm, một thiên đàng, một địa ngục, mà những ngày đầu tập tễnh viết cầu mơ, tôi tự hỏi, "Thơ tạo ra tên, hay là tên đã tạo ra thơ, ra người?" Rồi bí tỉ ở đó.
Tôi có Yến Tuyết, Ngô Tịnh Yên, Trang Đài, Diễm Quyên, Mai Đức, Minh Hằng, Liên Hương, Bích Phượng. Những người phụ nữ mà chữ nghĩa, cung cách đã ra ngoại tầm yếm liễu quần thoa.
Tôi có Lê Giang Trần, thuyết triết lý nghe hợp lý không chịu được. Một Lê Diễn Đức, chữ nghĩa thăng thẳng đọc "quắn" đến xoắn tai. Một Ngô Vân Quy, người ăn mặc ngăn nắp nhất ban biên tập, mỗi khi đến, lật tờ báo chỉ tìm đọc thơ mình rồi cười hăng hắc đắc ý, "Thơ ai mà hay không chịu được." Hớ, còn ai nữa đây, hởi ông anh không bao giờ chịu làm người lớn. [:)]
Gần đây, tôi có thêm Lưu Na, Nguyễn Mạnh Trinh, Hồ Văn Xuân Nhi. Nhà văn Nguyễn Đình Toàn đã nhận xét, bài Lưu Na viết về Cao Xuân Huy, đắt nhất. Anh Nguyễn Mạnh Trinh, chữ tôi không đủ để luận bàn, vì tên anh đã gắn liền với những bài nhận định văn học nghệ thuật, xuất hiện trên hầu hết các diễn đàn sách báo hải ngoại, mà những ngày còn trong nước tôi đã biết tên anh. Hồ Văn Xuân Nhi, tôi đọc anh nhiều ở những bài viết về văn nghệ, ca nhạc sĩ từ thập niên 80- 90. Tình cờ biết được anh viết phân tích, nhận định về các nhân vật chính trường rất cân đo chuẩn mực, tôi cố ý mời anh đóng góp, chỉ là để độc giả rộng rãi thêm về các vị đang đại diện cho tiếng nói của cộng đồng.
Sống Magazine đã đi được ba bước trong hành trình vạn dặm. Tôi đã song song chuyển mình cùng nó, những ngày nắng ấm cũng như mưa dầm. Những khó khăn trong quá trình tạo chỗ đứng trong lòng độc giả, đồng nghiệp.
Tôi còn có những người bạn, người em quý, Phạm Thanh Liêm, Thái Hoàng, Tuấn Khanh. Ba cận tướng không thiếu mặt trong các trận đồ.
Cũng giúp tôi nắm đi trên chặng đường gập ghềnh dễ vấp này, là những cánh tay chuyển tiếp cần thiết của chị Huỳnh Lưu, Ngọc Lệ, Mỹ Linh, và anh Dũng Nguyễn, tôi tha thiết biết ơn...
oOo
Tách cà phê cuối năm, tôi ân cần nhắp nháp từng giọt, từng giọt ân tình, ví như hương tố làm thơm tho thêm món ăn ngày tháng. Thiếu nó, tôi như cơm trắng, nước lả trôi tạm qua đời.
Và những giọt đậm cuối, tôi dành cho anh Vũ Ánh. Tôi tự hỏi nhiều lần, không biết động lực nào để anh tin tưởng nhận làm cố vấn cho một tờ báo còn quá tinh non, ra đời trong cảnh bối như đêm 30, lại nữa người cầm chịch như tôi, kinh nghiệm chỉ ngang chữ y tờ. Nó có thể bức tử như lời một người phán xét, không quá 4 số, uy tín anh sẽ bị lây lụy, "con dại, cái mang" . Nhưng không! Chính sự tin tưởng vô điều kiện nơi anh, tôi bắt buộc không cho phép mình ngã cuộc. Xin cảm ơn anh...
Bác Vũ, nãy giờ tôi không nhắc đến bác, chắc có người cũng trách, nhưng việc tôi sóng hành cùng bác trên con thuyền tiến thoái giữa dòng nước cạn ba năm trường nay, và chắc còn bơi nữa trong những mùa Đông Hè kế tiếp, đủ hiểu tôi quý, tôi tin bác cỡ nào...
oOo
Đã nói, tôi không thể thiếu những thâm tình này trong sinh cuộc, cuộc sinh tồn cần những trái tim, đập cùng nhịp, chảy cùng chiều.
Và tôi thấy tôi quá may mắn. Xin cùng tôi, nhắp cạn cốc cuối năm. (kh.)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn