01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5455)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16137)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4709)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4308)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4450)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Cưỡng chế thu hồi đất trái luật, một gia đình giáo viên phát điên

21 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 4156)
Tỉnh Bình Thuận: Cưỡng chế thu hồi đất trái luật, một gia đình giáo viên phát điên

pl1345-1

Năm 2001, bà Nguyễn Thị Yến, giáo viên ở phường Xuân An, TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận do nhà đất bị chính quyền thu hồi, bồi thường trái luật, không “chấp hành” nên bị cưỡng chế, bị xử lí luật, bị bắt giam, bị phạt tù. Mãn hạn tù bà lại khăn gói ra Hà Nội kêu oan. Thực ra tiếng kêu của bà đã thấu “Thiên đình” từ lâu nhưng quan thanh tra Chính phủ được cử về hình như đều bị “bỏ bùa” nên bất lực hết. Thanh tra Chính phủ đã thông báo sẽ gặp bà vào trung tuần tháng 2/2014. Lần giải quyết này dù kết quả đến đâu cũng không thể bù đắp được mất mát vô cùng khủng khiếp của gia đình một cô giáo già đó là hai đứa con gái bị bệnh tâm thần nặng do khiếp sợ sau cuộc cưỡng chế 12 năm trước…

Sao bất công đến thế?

Vào năm 1986, cô giáo Nguyễn Thị Yến và chồng là ông Tô Ngọc Tam (cán bộ Sở Xây dựng) được UBND xã Hàm Liêm đồng ý, đã dùng hàng nghìn mét khối đất, lấp ao nước mặn 1.389m2 bên Quốc lộ 28 để lấy đất làm nhà. 15 năm sau, vùng đất trở nên trù phú, được nhập vào TP Phan Thiết, gia đình bà Yến chưa kịp mừng thì bị thu hồi để xây dựng KCN Phan Thiết nhưng không được giao quyết định thu hồi, không có phương án bồi thường, hỗ trợ, tái định cư (TĐC). Điều này Thanh tra Chính phủ (TTCP) đã thừa nhận trong nhiều văn bản. Gần 1.400m2 đất ở, sử dụng từ năm 1986 (có đóng thuế nhà đất cho đến năm 2001), 4 căn nhà cấp 4, diện tích 164m2 cùng nhiều công trình kiến trúc, cây trồng có giá trị kinh tế cao… chỉ được bồi thường 147 triệu đồng, trong khi được giao 100m2 TĐC, số tiền phải nộp là 150 triệu đồng đủ nói lên sự bất công. Để có một mét vuông mặt bằng, bà Yến phải dùng không dưới 5m3 đất chuyển từ xa đến, tốn nhiều tiền nhưng chỉ bồi thường 4.500 đồng/m2, trong khi đất TĐC phải nộp 1,5 triệu đồng/m2. Nhà có 10 người (2 hộ), đất ở bị thu hồi 1.389,5m2 mà đất TĐC chỉ được mua 100m2?

Bà Yến không phản đối bị Chủ tịch UBND tỉnh quyết định xử phạt VPHC 1.750.000 đồng. Ngày 19/8/2002, Chủ tịch UBND tỉnh kí quyết định cưỡng chế và 5 ngày sau lệnh này được thi hành. Bốn căn nhà và toàn bộ tài sản trên thửa đất, kể cả cây trồng, nhiều vật kiến trúc bị hủy hoại tan nát. Những đồ dùng thiết yếu như bàn ghế, giường tủ, nồi niêu, bát đĩa kể cả bàn thờ… giá hàng trăm triệu đồng bị thu giữ, mang đi. 12 năm rồi, nhà đất chưa được bồi thường, tài sản bị thu giữ vẫn không trả lại… UBND tỉnh còn chỉ đạo kỉ luật bà Yến hạ hai bậc lương, cảnh cáo ông Tô Ngọc Tam toàn ngành Xây dựng. Bà Yến khiếu nại quyết liệt, UBND tỉnh tăng tiền bồi thường nhỏ giọt từ 147 triệu lên 152 triệu rồi 517 triệu đồng, bà Yến vẫn không nghe. Theo bà, đó không phải là thu hồi, bồi thường đúng nghĩa mà là tước đoạt rồi “bố thí”, trong khi tài sản của bà giá trị gấp hàng chục lần số tiền đó. Chỉ riêng 1.398 m2 đất ở cũng đã nhiều tỉ đồng. Năm 2009 mới 51 tuổi, bà giáo Nguyễn Thị Yến buộc phải nghỉ hưu.

Ai gieo đau khổ cho gia đình bà Yến?

Ngày 1/12/2010, nghe nói có cán bộ Thanh tra Chính phủ về giải quyết khiếu nại, bà Yến cùng nhiều người đến phòng tiếp dân của tỉnh gửi đơn. Trong khi chờ đợi, bà ngồi ở ghế đá công viên trước Trung tâm Hội nghị của tỉnh đọc báo thì bị Công an vô cớ đến bắt. Mặc cho hàng chục người có mặt phản đối, bà Yến vẫn bị Công an lôi đi. Mười người có mặt hôm đó đã kí đơn gửi Bí thư Tỉnh ủy, cam kết chịu trách nhiệm trước pháp luật là hôm đó bà Yến không hề phạm bất cứ tội gì? Thì ra bà Yến bị bắt là do hai lần trước đi khiếu nại, bị Công an lập biên bản và phạt VPHC mỗi lần 100.000 đồng nhưng bà không kí biên bản, không nộp phạt (vụ bắt người khẩn cấp này sai với quy định của pháp luật vì bà Yến không phạm pháp quả tang). Sau đó bà bị truy tố vu cho tội gây rối trật tự công cộng, bị hai cấp tòa truyên phạt 2 năm tù giam. Bà cho biết là đang nhờ LS tư vấn để khiếu nại hai năm tù oan này.

Đầu năm 2013 ra tù, bà lại tiếp tục ra Hà Nội khiếu nại. Căn cứ chính sách hiện hành, bà Yến yêu cầu bồi thường thiệt hại 7,8 tỉ đồng. Yêu cầu này là có căn cứ. Có tin trung tuần tháng 2 này, Thanh tra Chính phủ sẽ về Bình Thuận gặp bà để giải quyết.

Nhiều người “kính nể” về khả năng chịu đựng của bà Yến trước sự bất công khủng khiếp này? Nhưng bà không hóa điên mà hai đứa con gái của bà đã hóa điên thay mẹ sau cuộc cưỡng chế ngày 24/8/2002. Hôm đó, khoảng hai trăm cảnh sát, dân phòng, ba chó nghiệp vụ cùng các phương tiện cơ giới chuyên dùng… kéo đến đập phá nhà bà. Khi đó vợ chồng bà đi vắng chỉ có hai con gái lớn ở nhà: Một vừa tốt nghiệp phổ thông, một vừa học xong lớp 11. Các cháu chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng quá sức chịu đựng, chưa từng thấy. Hai nữ sinh mới mười bảy, mười tám tuổi đầu, lòng tự trọng, danh dự, nhân phẩm… bị xúc phạm tồi tệ. Cha mẹ các cháu có tội gì, các cháu có tội gì, vì sao cả nhà bị đối xử còn quá tội đồ như vậy? Ngày mai các cháu có dám nhìn mặt thầy cô, bạn bè nữa không? Các cháu biết ăn nói sao đây với thầy cô, bạn bè và xã hội? Từ sau vụ cưỡng chế cả hai cháu có nhiều biểu hiện khác thường, mấy tháng sau thì cả hai đều bị ngây dại hẳn.

Thêm một tai họa


Thế là thêm một tai họa, một gánh nặng khủng khiếp nữa đặt lên vai bà Yến. Một tay bà vừa dạy học để kiếm sống, phục vụ chồng con như bao người đàn bà khác, phải đương đầu với chính quyền tỉnh để đòi lại tài sản hợp pháp của mình bị tước đoạt, bà còn phải săn sóc hai đứa con gái tội nghiệp quá sợ hãi cuộc cưỡng chế mà hóa điên.

Ai đẩy gia đình bà Yến đến nông nỗi này? Không ai khác có thể chỉ thẳng ra là cựu Chủ tịch UBND tỉnh Huỳnh Tấn Thành. Hình như ông Thành có ý hành hạ gia đình bà Nguyễn Thị Yến rồi để hậu quả cho người kế nhiệm. Còn “nội các” đương nhiệm ở tỉnh Bình Thuận thì dường như cho mình là vô can nên không chịu sửa? Vậy còn vai trò lãnh đạo của Tỉnh ủy Bình Thuận thì sao?

Chúng tôi cho rằng ngoài việc giải quyết bồi thường thỏa đáng theo quy định của pháp luật, cần phải xem xét phần công sức bà Yến trong suốt 13 năm trời đi khiếu kiện đòi công lí. Một việc không thể bỏ qua là phải xử lí kỉ luật những cán bộ tham mưu liên quan đến vụ thu hồi, bồi thường, cưỡng chế gây hậu quả nghiêm trọng này để những việc tương tự không còn tái diễn.



Trần Mỹ
=================================
/Source:Nguoicaotuoi/
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn