01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7377)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17502)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5824)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5176)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5290)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Trong trí nhớ của mỗi người

17 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 8548)
img_2638-content
Bất chợt trong một buổi chiều, nghe tin một người ra đi khỏi thế gian này, đôi khi không còn là chuyện quá lớn. Một sinh linh rời bỏ con đường vô cùng để vào cõi khác, vẫn có thể là lẽ thường của hàng triệu người vẫn đang nắm tay nhau, mỗi ngày, nhẹ nhàng bước vào bằng an.

Nhưng với nhà báo Vũ Ánh, dường như lại là chuyện khác. 

Mỉm cười, phẩy tay và bước đi – như một thói quen hàng ngày của ông - lần này lại là một chuyến đi mà ông như đã rứt theo đó phần máu thịt khôn cùng của cộng đồng người Việt hải ngoại. Gần 40 năm cùng với đồng bào sống trong tự do, nhà báo Vũ Ánh đã sống, đã cống hiến tất cả tâm trí của mình để cùng cộng đồng đó luôn trở thành là sự kiêu hãnh, là sức mạnh ý chí của một dân tộc, cũng như đã trở thành nỗi tức giận và kinh sợ của những kẻ thù của tự do.

Người Đức có ngạn ngữ “Mỗi người già là một thư viện. Vì vậy, khi mỗi người già mất đi, thế giới này lại mất theo đó một phần tri thức của nhân loại”. Câu nói này có lẽ đúng với nhà báo Vũ Ánh. Trong những câu chuyện kể về ngày tháng cũ, trong những im lặng để nghĩ về một cách đối phó với cuộc đời biến động… nhà báo Vũ Ánh đã để lại những bản ghi chép quý báu về nghề nghiệp, về tinh thần báo chí tự do trung dung, cũng như về một nhân cách với đời. Những người yêu quý ông sẽ nhớ mãi về ông, và ngay cả những kẻ ganh ghét với ông cũng sẽ không bao giờ có thể quên ông.

Trong một lần trò chuyện đời thường với ông ở Little Saigon, đột nhiên, có lần tôi nghe ông hỏi “Cậu nghĩ Việt Nam sẽ có đổi thay không?”. Câu hỏi làm tôi ngạc nhiên. Giữa ông với tôi là một khoảng cách quá lớn. Là một nhà bình luận thời sự và có đủ dữ liệu sống về một chế độ mà ông từng đối mặt, nhưng ông vẫn háo hức chờ một câu trả lời từ tôi. Thật lạ lùng, tôi nghe trong thanh âm đó, là nhịp đập của trái tim luôn đau đáu về quê nhà của mình, thanh âm như một nhà báo không bao giờ chịu ngưng nghỉ ngòi bút và tư duy của mình. Thanh âm như ngọn lửa đốt cháy trái tim tôi, một người trẻ hơn ông gần 30 năm, nhưng trái tim có đôi khi đã lạnh nhạt trước thời thế.

Những con người như nhà báo Vũ Ánh đã dựng nên một niềm hy vọng mới cho người Việt lạc loài. Họ đã nắm tay nhau và dựng nên một Việt Nam khác, sừng sững và tự hào cho dân tộc Việt sau biến cố 1975. Tôi vẫn nhớ đến câu hát lạ lùng của Trầm Tử Thiêng “một Việt Nam bên ngoài Việt Nam” và liên tưởng đến những cái tên như Đỗ Ngọc Yến, Việt Dzũng, Nguyễn Đức Quang, Phan Nhật Nam, Mai Thảo, Du Tử Lê, Tạ Chí Đại Trường…v.v, và còn rất nhiều người nữa. Họ là những viên gạch nền để dựng nên một Việt Nam bi tráng bên ngoài Việt Nam. Họ tận hiến cho tổ quốc nhỏ để chờ đợi ngày về. Và ngay cả khi cái chết đến, những viên gạch đó cũng hóa thành bất tử trong những miếu đền của phần lịch sử dân tộc lưu vong mà không bao giờ chấp nhận vong bản.

Trong trí nhớ, mọi thứ sẽ còn mãi mãi. Không cần tụng ca và không cần sáo rỗng. Hãy dành một phần trong ký ức của mình cho những con người đó, mà hôm nay lại có thêm cái tên Vũ Ánh. Rồi trong trí nhớ của mỗi người, chúng ta sẽ lại nhìn thấy nhau với những điều đẹp nhất cho những ngày sẽ tới.


Tuấn Khanh 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn