01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7275)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17417)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5779)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5125)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5244)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Tạm Biệt Anh Vũ Ánh

18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3827)
vu_anh-ra_mat_an_ban_las_vegas-phoenix_02
Ban Biên Tập Sống Magazine trong ngày ra mắt ấn bản Las Vegas - Phoenix tại thành phố Las Vegas, ngày 1 Thán g3, 2014. Từ trái: Thái Hoàng, Vũ Ánh, Khánh Hòa, Thu Hương, Bảo Trần.

Thời gian gửi ngày-tháng-năm vào quá khứ. Thời gian chuyển ngày-tháng- năm về hiện tại. Thời gian đưa ngày-tháng-năm đến tương lai. Thời gian khắc ghi trên ngày-tháng-năm dấu tích u hoài của hàng thành quách cũ. Thời gian để giòng nước mắt rơi trong Ngày Mười Bốn Tháng Ba Năm Hai Ngàn Mười Bốn, khi anh Vũ Ánh từ giã cõi đời.

Tôi đốt trầm hương trước điện thờ Tam Bảo, tưởng như đang cùng chị Yến Tuyết nguyện Tâm Kinh Bát Nhã tiễn đưa người anh thân yêu về cõi vĩnh hằng. Sinh hữu hạn tử vô kỳ. Sớm mai thức dậy anh vẫn còn cười vui, nghe chị chia sẻ những lời vui tếu...Vậy mà chỉ mới chiều xuống mây buông, anh đã ra đi! Để lại muôn vàn tiếc thương cho gia đình và bằng hữu thân quen. Khúc ly tao trầm vương luyến tưởng.

Dấu lặng ngân dài giữa hư không tiễn anh vào ngàn thu. Tôi đếm từng sát na âm vang trong tiếng tích tắc của kim đồng hồ, cảm nhận trọn vẹn sự vô thường của vạn vật. Khởi từ duyên phận tiền thân, ngay khi còn ở trong lòng mẹ mỗi người đã có riêng một định mệnh. Lúc trưởng thành, người ta lại cộng hưởng số phận chung với nhau khi vận nước điêu linh, khi thế sự xoay vần, khi hoàn cảnh xã hội thay đổi. Chính biến xảy ra ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã khiến những người đồng thời với anh Vũ Ánh, hay những thế hệ đàn em là chúng tôi đều chạnh lòng thương yêu nhau, bởi vì anh em chúng tôi cùng lớn khôn trong giai đoạn ngặt nghèo của xã hội, cùng là nạn nhân đau khổ khi “cúi mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi.” [1]

Tôi biết anh Vũ Ánh từ ngày 1 tháng 9 năm 1999, khi còn là nhân viên của nhật báo Viễn Đông. Lúc đó anh là chủ bút, cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang là chủ nhiệm. Sự chênh lệch tuổi tác không trở thành bức tường ngăn cách anh Vũ Ánh - một ký giả kỳ cựu đã vang danh trong làng báo chí hải ngoại - với những người trẻ như tôi, nhất là khi anh biết tôi cũng là con em của gia đình sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, định cư tại Hoa Kỳ theo quy chế tỵ nạn. Như giòng Cửu Long chín khúc hội tụ ở cửa biển, để giúp nhau phân nhánh trước khi nhập vào sóng đại dương như thế nào, những cây bút trẻ như tôi cũng được anh Vũ Ánh chỉ dẫn và giúp đỡ y hệt như vậy. Anh viết lời giới thiệu cho bài viết đầu tiên của tôi về “Bảy Năm Cố Gắng Cân Bằng Vai Trò Truyền Thông Báo Chí.” Cho đến bây giờ tôi vẫn còn lưu giữ bài báo có lời giới thiệu của anh:

“Đây là bài viết của Hải Vân, một tác giả mới xuất hiện trong làng báo Việt Ngữ hải ngoại. Bài viết là những suy nghĩ riêng tư của cô về bữa cơm trưa thân mật, kỷ niệm ngày Nhật Báo Viễn Đông tròn bảy tuổi. Những ý kiến trong bài viết không hẳn là ý kiến của tòa soạn, ngoại trừ những lời trích dẫn.”

Mỗi khi tôi gặp anh trong những buổi họp mặt truyền thông báo chí, hay trong những lễ hội của người Việt ở Little Sài Gòn, anh vẫn như xưa ân cần thăm hỏi:“Em khỏe chứ, cả nhà vẫn nhớ những cú điện thoại của chị Yến Tuyết và em.” Anh nói vậy chỉ vì chị Yến Tuyết và tôi hiếm khi nói chuyện qua điện thoại. Nhưng một khi đã gọi, chúng tôi nói chuyện hàng chục giờ, điện thoại di động hết pin chuyển sang điện thoại nhà tiếp tục thì thầm tâm sự - một “kỳ tích” vang danh của hai chị em.

Căn nhà ở Garden Grove - nơi gia đình anh Vũ Ánh cư trú tôi từng đến. Những lần tôi đến anh chỉ ngừng tay chào hỏi một hai câu, rồi tiếp tục ngồi viết bài trên máy tính, mặc kệ hai chị em tíu tít trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Sau những giờ bình luận thời sự hay viết Sổ Tay Vũ Ánh, anh thư giãn bằng cách ra vườn tưới cây. Tôi thường ví von trêu anh: Hải Phòng có gã trồng hoa, xuôi thuyền Bến Ngự la đà câu sương...; vì chị Yến Tuyết là người gốc phố Huế còn anh sinh trưởng ở Hải Phòng... Anh cười hiền, bảo: “Cô đúng là người văn chương thi phú...”

Cũng chính vì thiên hướng văn chương này, khi tôi làm việc ở Nhật Báo Viễn Đông, những quyển văn thơ của các tác giả gửi tặng tòa soạn, anh Vũ Ánh luôn để tôi viết, kể cả bài viết giới thiệu thi tập “Khổ Đau Hạnh Phúc Lũy Thừa Có Không” của nhà thơ Ngô Văn Quy - anh rể của anh. Lần gặp cuối cùng tại tòa soạn Tuần Báo Sống, anh vẫn nói: “Có người viết về văn chương thi phú đây rồi. Tôi khô như ngói mà mọi người cứ bảo viết về văn thơ...”

Lẻ một nghìn đêm ánh sao rơi, đường xưa huyễn mộng đứng trông vời. Mênh mông thiên cổ ngàn thu đợi, mây tần cố quận sóng chơi vơi. Chuyện xưa sương khói phù vân chỉ còn trong trí tưởng. Chuyện nay giấc mộng vô thường tử biệt sinh ly. Nhưng tôi tin rằng sự chết không bao giờ khiến những người thông thái và khôn ngoan ngạc nhiên, bởi vì họ luôn sẵn sàng lên đường. Nhà báo Vũ Ánh cũng vậy. Những ai là bạn hay từng có dịp trò chuyện với anh đều biết anh rất hào sảng vui vẻ. Anh luôn bình thản đón nhận những điều thăng trầm được mất bất ngờ xảy ra. Tử thần đến mời gọi, anh bình an lên đường sau khi đã hoàn thành sứ mạng riêng mang. Với cương vị là nhà bình luận thời sự, những thành tựu kiệt xuất của nhà báo Vũ Ánh sẽ trở thành biểu tượng bất biến, lưu truyền đến muôn thuở muôn đời.

Theo vòng luân hồi chuyển hồn sang bốn mùa, tôn tin rằng một ngày nào đó chúng ta và tôi sẽ gặp lại anh Vũ Ánh, ở một cảnh giới khác. Vì thế tôi không gửi lời vĩnh biệt, mà chỉ viết lời tạm biệt anh Vũ Ánh. Nguyện chúc anh an nghỉ.

Hải-Vân
11:30pm Thứ Bảy ngày 15 tháng 3 năm 2014
[1]. Thơ Bùi Minh Quốc.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn