01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7275)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17417)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5779)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5125)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5244)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Ngỡ Ngàng...

18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 4324)
img_1341

Ban Biên Tập Việt Herald chung vui sinh nhật anh Vũ Ánh tại tư gia năm 2011.

 

Sau một đêm trằn trọc tôi thức dậy với sự uể oải về thể xác lẫn tinh thần. Mấy ngày qua tôi miệt mài trong công việc cho đến khi nhận được hung tin về sự ra đi đột ngột của Dượng Vũ Ánh, chồng của cô tôi, là cô Yến Tuyết, thì tôi mới thấm mệt và sững sờ không tin được. Tôi mới gặp Dượng Vũ Ánh hồi Tết và thấy còn ông khỏe khoắn, vui tươi; hai tuần trước trong buổi Hội Ngộ của Viet-Care tôi còn hỏi cô Tuyết về Dượng thì cô cho biết là Dượng đi Washington.

Đời người sao ngỡ ngàng quá, phút chốc đã là ngàn thu vĩnh biệt. Trong nhiều năm qua, tang tóc trong gia đinh tôi vẫn liên tục xảy ra; người thân lần lượt ra đi, nước mắt chưa vơi, lệ chưa cạn, cỏ xanh còn phủ trước mộ phần của người quá cố, thì lại tiễn đưa thêm một người. Đã biết sinh ly tử biệt là quy luật nghiệt ngã của trời đất nhưng tiếc thương cứ mãi không nguôi.

Rồi đây những thân hữu, đồng nghiệp, và bạn tù của Dượng Vũ Ánh sẽ kể, sẽ viết về những kỷ niệm với Dượng nhiều hơn tôi, vì tôi ít có khi gặp Dượng. Chỉ vào những dịp Tết, giỗ, đám cưới, sinh nhật, hoặc những dịp họp mặt khác trong gia đình thì tôi mới thấy Dượng hiện diện như một hình bóng lẳng lặng bên cạnh cô tôi.

Nhà của Cô Tuyết tôi và Dượng là nơi mà đại gia đình tôi quy tụ hàng năm vào mỗi dịp Tết để họp mặt, chúc Tết, và duy trì truyền thống gia đình. Ngay cả trong những lần đó, Dượng Vũ Ánh luôn nhường phần nói chuyện và phát biểu cho cô tôi. Tôi cũng ít có cơ hội nói chuyện với Dượng, vì Dượng hay ngồi chung bàn với các bậc chú bác để uống trà và bàn chuyện thời sự.

Đối với tôi, Dượng Vũ Ánh luôn hiền hòa, lặng lẽ, nghe nhiều nói ít, nhưng tôi biết đằng sau sự trầm lặng đó là sự nhạy bén sâu sắc. Tôi không biết nhiều về quá khứ của Dượng Vũ Ánh, vì Dượng lấy cô tôi sau này sau khi định cư ở Mỹ, nhưng tôi biết phần nhiều cuộc đời của Dượng đã gắn liền với ngành truyền thông báo chí và là một nhà báo kỳ cựu. Tôi càng kính phục khi biết Dượng đã bị tù cải tạo 13 năm và trong thời gian này còn bị biệt giam trong 'chuồng cọp' 6 năm vì chống chế độ lao tù và làm báo chui. Án tù cải tạo 13 năm dài đằng đặc đã là bằng vinh dự tượng trưng cho sự bất khuất can trường của Dượng. Cũng chính vì thế mà sau này tôi cùng với nhiều người cảm thấy ngạc nhiên khi Dượng Vũ Ánh lại dùng lời lẽ ôn hòa để nói về nhà cầm quyền CSVN đã từng giam cầm ông. Nếu ngược lại là tôi, chắc tôi sẽ không bao giờ độ lượng đến thế.

Có khi lập trường và quan điểm của tôi khác hẳn với Dượng Vũ Ánh nhưng tôi tôn trọng quyền phát biểu tự do và vẫn nể ông là người chính trực và chuyên nghiệp đúng nghĩa trong ngành báo chí, dám làm dám chịu. Những vấn đề sôi nổi trong xã hội, trong tư tưởng của con người luôn thách thức người cầm bút. Nhiều nhà báo e ngại và tránh né viết về những vấn đề phức tạp vì họ sợ dư luận, và đôi khi người cầm bút còn bị chi phối bởi những hoạt động cụ thể và nhiều yếu tố chung quanh. Có người lại có thói quen viết tán dương thành tích và ưu điểm, nhưng cách duy nhất để ngăn chặn một xã hội vô cảm là chấp nhận những thử thách vạch trần với một tinh thần xây dựng và thái độ chân thành.

Dượng Vũ Ánh đã mạnh dạn viết về những đề tài 'nhạy cảm' và sẵn sàng hứng chịu mọi dư luận, dù tốt hay xấu. Chắc hẳn đây là bản tính rèn luyện con người ông trong suốt 13 năm tù cải tạo: xiềng xích, gọng kìm, súng ống, bạo lực, sự đối đãi tàn ác vô nhân đạo đã không thể đánh gục ông; ông đã nếm qua những cay đắng tột cùng, đã trở về từ địa ngục trần gian thì còn thứ gì khiến ông phải sợ nữa. Cách nhìn của con người không phải lúc nào cũng xuôi chiều cho nên vẫn tồn tại những mâu thuẫn, xung đột, và đối lập. Nhờ có những quan điểm, kiến thức, bình luận, và thông tin đa chiều nên chúng ta mới hiểu rõ giá trị của xã hội tự do dân chủ.

Dượng Vũ Ánh ra đi quá đột ngột, dù lòng tôi nặng trĩu với u buồn, nhưng vẫn an ủi là ông ra đi nhẹ nhàng, vì đó là cái phúc của một kiếp người. Tôi tiếc cho những dự án đang còn dang dở của Dượng. Hồi Tết năm ngoái Dượng tuyên bố ý nguyện viết lại hành trình đến Mỹ của mỗi người trong gia đình để thế hệ con cháu sau này còn biết về lịch sử của những bậc cha mẹ, chú bác. Dượng nói là sẽ in ra thành một tập sách nhỏ và đến lúc đó sẽ nhờ đến tôi. Tôi sẵn sàng đồng ý, nhưng rồi vì cuộc sống bận rộn của mọi người nên dự tính này đã tạm gác qua một bên, chưa bắt đầu thì Dượng đã đi sớm hơn một bước.

Đời của Dượng Vũ Ánh đã trải qua bao thăng trầm, oán khổ, ở đời ông bị thử thách quá nhiều nhưng dù sao vào cuối đời ông trời cũng bù đắp cho Dượng một cuộc sống bình yên, hạnh phúc bên cạnh cô tôi. Đến và đi, sự ra đi mãi mãi, quả thực là một sự tổn thất, một mất mát to lớn cho gia đình, cho những người thân, đồng nghiệp, và làng báo chí Việt ở Hải Ngoại. Kiếp người như cụ Nguyễn Du đã thốt lên ai oán: “Cũng đành nhắm mắt xuôi tay, để xem con tạo xoay vần đến đâu.” Tôi tiếc thương Dượng và ngậm ngùi cho cô, thân gầy đi đi về về trong căn nhà từ này đã vắng bóng người bạn đời.

Diễm Quyên

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn