01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7451)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17566)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5888)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5228)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5337)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Người đồng nghiệp nhân hậu

18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 4190)
vuanh6

 

LTS: Thỉnh thoảng, nhà báo Vũ Ánh - người anh và cũng là người thấy của chúng tôi - nhắc đến những người bạn (đồng nghiệp và đồng... tù) của ông với sự trân trọng. Đó cũng là lý do, khi quyết định thực hiện số đặc biệt tưởng niệm ông, tuy quỹ thời gian hết sức ít ỏi, Sống Magazine vẫn cố gắng tìm kiếm, liên lạc để mời bạn hữu của Vũ Ánh chia sẻ thông tin, kỷ niệm về ông.

Tác giả bài viết bên dưới – nhà báo Lê Phú Nhuận, hiện sống tại Houston, Texas là người cuối cùng góp bài cho số đặc biệt này. Ông quay về nhà vào đêm Chủ nhật - 16 tháng 3 và ngồi vào máy để viết ngay rồi gửi trong đêm...

Tiếc là chúng tôi không thể biết hết và không đủ điều kiện liên lạc với tất cả mọi người mà Vũ Ánh trân quý để gửi lời mời này. Cũng vì vậy rất mong quý vị niệm tình tha thứ... 

 

Kể từ 1965, giới truyền thông miền Nam Việt Nam, cả truyền thông chính phủ, lẫn các báo tư nhân đã có một bước chuyển mình rất rõ nét, từ cung cách thụ động xưa cũ, sang một sắc thái mới, tích cực hơn, chủ động và đầy sống động, với một lớp phóng viên trẻ, được đào tạo theo các tiêu chuẩn quốc tế. Trong số ký giả trẻ đó có Vũ Ánh, người vừa mới qua đời hôm 14 tháng 3 vừa qua, tại California, hưởng thọ 73 tuổi.

Trong suốt thời gian từ 1965 cho đến tháng 4/1975, tôi làm việc song hành với Vũ Ánh trong cơ quan truyền thông chính phủ và chia sẻ nhiều điều mà người khác không có được. Vì thế, ngoài tình đồng nghiệp qua nhiều lần sinh tử có nhau, còn là một tình bạn nhiều trân trọng.

Năm 1966, đài phát thanh Sài gòn cử tôi và Vũ Ánh ra Đà Nẵng để phụ trách phần tin tức, thời sự cho một đài phát thanh mới thành lập. Tại đây, tôi là người chứng kiến những bước đầu đời của Vũ Ánh đi vào cuộc hôn nhân thứ nhất mà sau này cũng có nhiều oan khuất. Tôi cũng là người đã vác cuốc, xẻng đào huyệt để chôn cất một trong hai đứa con trai bé nhỏ của Vũ Ánh, chết vì phỏng nước sôi quá nặng.

Biến động miền Trung đã đẩy chúng tôi vào một giai đoạn khó khăn khi đài phát thanh bị chiếm đóng. Chúng tôi phải thiết lập một đài phát thanh tạm trong phi trường Đà Nẵng cùng với anh Uyên Thao.

Chiến trường mỗi ngày một sôi động, Vũ Ánh, Dương Phục và tôi chia nhau tháp tùng các cuộc hành quân của các đơn vị quân đội để thực hiện các phóng sự chiến trường, ngay tại mặt trận, phát ngay trên làn sóng của Đài Phát thanh Sài gòn và được tiếp vận đi tất cả các tỉnh.

Vũ Ánh và chúng tôi chia nhau theo chân các chiến đoàn Nhảy dù , hành quân khắp các vùng chiến thuật, khi Chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng còn là Thiếu tá Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 2 Nhảy dù, Đại tá Thọ còn là Thiếu tá Tiểu đoàn Trường Tiểu đoàn 8 Nhảy dù và Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam còn là Trung tá Chiến đoàn Trưởng Chiến đoàn 3 Nhảy dù.

Chúng tôi vẫn ba đứa, Ánh , Phục và tôi, dù còn là dân sự vẫn được Bộ Quốc phòng cho phép tham dự một khóa huấn luyện Nhảy Dù (K.105) để có thể theo chân các cuộc hành quân nhảy dù từ trên phi cơ. Chúng tôi chia nhau ôm dù nhảy theo các chiến sĩ Mũ đỏ đánh vào các mật khu Việt cộng.

Ngày tháng trôi qua, thâm niên và thăng cấp, Ánh và tôi cùng được chỉ định vào chức vụ điều hành Sở Thời sự, Bình luận, Tin tức. Vũ Ánh bên Hệ thống Truyền thanh Quốc gia. Tôi làm việc bên Việt Nam Thông tấn xã.

Các viên chức cao cấp trong chính phủ thường thay đổi theo từng vị Thủ tướng và Tổng trưởng, còn chúng tôi là bộ máy điều hành nằm phía dưới nên ai đến, ai đi mặc kệ, chúng tôi vẫn sống và làm việc với nhau nhiều năm dài. Tình cảm vì thế mà gắn bó.

Rồi 30/4/1975, Vũ Ánh và tôi, hai đứa vẫn trấn giữ hai cơ quan truyền thông của chính phủ cho đến những giây phút cuối cùng. Tôi đi tù theo diện sĩ quan, Vũ Ánh đi tù theo diện tham gia tổ chức chống cộng. Tôi chưa tròn bảy năm còn Vũ Ánh ngồi gỡ đến 13 cuốn lịch.

Đọc hàng loạt email thương tiếc Vũ Ánh của các bạn tù trong trại kiên giam A-20, mới biết Vũ Ánh sống hiên ngang như thế nào trong trại tù cộng sản.

Vũ Ánh sang định cư tại Mỹ năm 1992 và lại tiếp tục cái nghề mà bạn ấy đã chọn: Viết báo.

Không thể không nhắc lại rằng, Vũ Ánh là người viết bình luận hay và nhanh nhất, được Phủ Tổng thống VNCH tin cẩn nhất, trực tiếp nhận chỉ thị của Bí thư Tổng thống (ông Hoàng Đức Nhã), khi cần phản bác các luận điệu phản chiến của một số chính trị gia Hoa Kỳ. Ông Tổng trưởng Dân vân Chiêu hồi, kiêm Bí thư của Tổng thống Nguyễn văn Thiệu là ông Nhã vẫn còn trên đất Mỹ là chứng nhân cho điều đó.

Cá nhân tôi, tôi vẫn thầm phục tài năng của Vũ Ánh nhưng có lẽ điều làm chúng tôi quý Vũ Ánh nhất là nhân cách: Trung thực, thẳng thắn và nhân hậu.

Trong điều hành công việc, tôi cứng rắn và nguyên tắc hơn Vũ Ánh rất nhiều. Nhưng éo le thay, cái mà người ta có thể chinh phục trái tim bạn bè, người thân, lòng nhân hậu, xuề xòa, xí xóa với thuộc cấp, che chở đàn em của Vũ Ánh lại là một nhược điểm khi điều hành một tờ báo tư nhân, nơi mà kỷ luật không nghiêm nhặt như trong một cơ quan công quyền. Phải chăng vì thế mà một ký giả tài ba như Vũ Ánh đã phải nhận lãnh nhiều oan khuất trong giai đoạn cuối đời?

Người vợ sau này của Vũ Ánh là bà Yến Tuyết, một cựu phóng viên tốt nghiệp đại học Vạn Hạnh, cũng đã được chính tôi phỏng vấn và dẫn dắt trong những bước đầu phục vụ tại Đài Phát thanh Sài gòn, cùng với Lê Phú Bổn, Hoàng Hà, Phạm Mạnh Đức... Nói như thế để thấy, chúng tôi sống và làm việc với nhau trong nhiều năm dài, coi nhau như anh em trong một đại gia đình. Vì thế khi nghe Yến Tuyết nức nở bên kia đầu dây: “Anh Nhuận cầu nguyện cho anh Ánh đi. Anh ấy đi rồi anh ơi!” - tôi sững sờ.

Lại thêm một thằng bạn cùng trang lứa ra đi . Dù biết đời là thế mà sao vẫn không ngăn được giòng lệ thương cảm.

Bà Vũ Ánh - cô nữ phóng viên Yến Tuyết ngày nào, tôi đang thầm cầu nguyện cho chồng của cô đây.

Houston 16 Mar. 2014

NLG 73 - Lê Phú Nhuận

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn