01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5673)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16347)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4818)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4396)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4528)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

6 chuyện dị kỳ khiến bạn phải tin vào nghiệp báo

20 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 4257)
pickpocket-shutterstock-159419678-webonly-content

1.Tên trộm bị xe buýt tông ngay sau khi cướp của một người phụ nữ

Ở thành phố Bogota, Columbia, vào tháng Năm năm 2013, một người đàn ông giật chiếc điện thoại của một người phụ nữ tại một trạm xe buýt, hắn giật mạnh nó từ tay người phụ nữ. Sau đó, hắn ta xoay người chạy đi và chỉ một vài bước thì bị một chiếc xe buýt tông phải. Toàn bộ sự việc đã quay lại trên băng giám sát, sau đó được phát sóng trên BBC và những phương tiện truyền thông khác.

2. Người lính thủy đổ chất độc cảm thấy bệnh phải bồi hoàn những gì đã làm

Ron Poirier đã đổ hàng trăm lít chất dung môi độc hại trong những năm 1970 khi còn là một kỹ thuật viên điện tử hàng hải tại Trại Lejeune, Bắc Carolina. Các hóa chất này đã thấm sâu vào nước uống. Sau đó, ông đã chết vì bệnh ung thư vào tháng Năm, 2013, căn bệnh đã làm những người lính thủy và những người dân địa phương đau đớn từ hậu quả của chất độc. Ông đã nói với hãng tin AP trước khi chết rằng ông cảm thấy đây chính là sự trừng phạt cho tội lỗi của mình gây ra.

“Khi ngày phán xét đến, bạn biết đấy,” ông nói, “Tôi hy vọng những người phải chịu đựng … hiểu được rằng tôi đã không biết đến hậu quả những gì tôi đã làm.”

3. Một người làm một hành động tốt, tìm thấy 40$ một cách hết sức kỳ lạ

Mappberg, người sử dụng Reddit chia sẻ câu chuyện này :

Tôi hay bị mất ngủ, và tôi đã thức giấc vô số đêm trong những năm qua. Vào một đêm nọ … Tôi đi đến tiệm 7-11 vào khoảng 6:30 sáng … Khi bước ra, tôi gặp một người đàn ông vô gia cư. … nên tôi đã quay trở lại và mua cho ông ấy hai chiếc bánh mì kẹp thịt, và tôi đã làm nóng chúng lên bằng lò vi sóng ở 7-11. Tôi cho anh ta bánh mì kẹp thịt và đi tiếp tới tiệm Sinh tố nhiệt đới mở cửa lúc 7 giờ sáng.

Tôi đỗ xe và mở cửa, tôi nhìn xuống và tôi nhìn thấy những gì? Một tờ 20 $ mới cáu trên vạch màu trắng chỗ đậu xe … Nó thật sự tuyệt, nhưng sau đó điều này mới là một phần thực sự điên rồ: Tôi bước ra khỏi tiệm Sinh tố nhiệt đới và tiến đến xe của mình, thì tôi tìm thấy cái gì đây? Một tờ 20$ khác, cũng chính xác ở vị trí hồi nãy. Tôi kiểm tra túi của mình, tờ tiền đầu tiên vẫn ở trong đó. Có sự trục trặc nào trong ma trận này ư?

4. Cố gắng được cái gì đó miễn phí, nhưng đằng nào cũng phải trả tiền cho nó thôi

AdolphManson, người sử dụng Reddit chia sẻ câu chuyện này :

Một ngày nọ, tôi trả tiền mua một tờ bào, nhưng tôi đã lấy hai tờ (vì tôi phát bệnh với người đồng nghiệp hay lục lọi tờ báo của tôi) . Và khi tôi bước đi với cả hai tờ báo, tôi phát hiện rằng đuôi áo sơ mi của tôi đuôi bị mắc kẹt trong hộp báo khi nó bị đóng sâp lại. Tôi đã phải đặt thêm 0,25$ để lấy được nó ra khỏi đó.

5.Phần thưởng cho cậu bé tốt bụng

Được chia sẻ bởi người sử dụng Reddit, JeffreyGlen :

Hôm nay, tôi cùng con trai đến Wal-Mart để mua một trò chơi mới DS cho con trai tôi. Chúng tôi đến quầy trả tiền mặt thì gặp một người phụ nữ có vẻ rất buồn đằng trước. Thẻ thanh toán của cô ấy bị từ chối và cô ấy đang cần mua sữa cho đứa con gái nhỏ. Con trai tôi rất thích trẻ sơ sinh nên nó bước đến nói chuyện với người phụ nữ về đứa con gái nhỏ. Sau đó, nó bỏ trò chơi xuống và đưa tiền của mình cho cô ấy và nói: “Em bé của cô cần thức ăn hơn là cháu cần trò chơi Plants Vs. Zombie này.” Trái tim dâng trào nỗi xúc động, vì thế tôi đã mua trò chơi đó cho con trai của mình dù thế nào đi nữa.

Và … khi chúng tôi vừa bước ra, một người phụ nữ bước đến chúng tôi và nói cô ấy đã nhìn thấy những gì con trai tôi đã làm và đưa cho con trai tôi một phong bì và dặn cậu bé chỉ mở nó ra khi đã về đến nhà. Khi chúng tôi về đến nhà, chúng tôi thấy trong phong bì đó 100$ và một tờ giấy ghi “Cháu xứng đáng nhận được nó, cậu bé à! “

6. Khi bạn cho đi cả khi bạn không có gì để cho, bạn sẽ nhận lại xứng đáng

Được chia sẻ bởi người sử dụng Reddit ScottRockview :

Trong một giai đoạn cuộc sống của tôi, tôi làm nghề bán đồ nội thất và tôi không thực sự giỏi về chuyện đó. Đó là một quãng thời gian khó khăn trong đời tôi, tôi chỉ có thể kiếm khoảng $1,000 một tháng (khoảng 10 năm trước đây) và dường như là không còn gì sau khi đóng tiền thuê nhà và những hóa đơn nhỏ khác. Rất nhiều lần tôi không ăn gì trong nhiều ngày vì tôi không có tiền.

Nhưng dù sao đi nữa, một ngày nọ, tôi đang cố gắng bán đồ nội thất và chẳng bán được gì. Gần kết thúc ngày làm việc rồi mà chẳng bán được gì, có nghĩa là tôi sẽ nhận được 0$ (vì tôi nhận lương theo hoa hồng). Một đôi vợ chồng già đến và họ đang xem xét cái kệ đựng TV. Tất cả những người bán hàng khác cố gắng tránh họ bởi vì tất cả chúng tôi biết rằng họ sẽ mất nhiều thời gian để kết thúc việc mua bán một cái gì đó chỉ khoảng 100$ và sau đó tiền hoa hồng chỉ có được 2$ mà thôi.

Tôi nhìn họ và con số … nếu tôi có thể bán bất cứ thứ gì vào ngày hôm nay, ít nhất là tôi sẽ không hoàn toàn thất bại và có thể may mắn của tôi sẽ quay trở lại. Và họ đã mua 2 kệ TV (có nghĩa là tôi nhận được 6$) nhưng họ muốn biết làm thế nào họ có thể đặt chúng lại với nhau … Lẽ ra tôi có thể hướng dẫn họ nhờ một dịch vụ làm việc đó (tất nhiên là phải mất phí) nhưng … tôi đã nói “Tôi sẽ hết giờ làm việc lúc 9:00 tối, nếu ông bà đến chở tôi về nhà ông bà, tôi sẽ lắp ráp kệ miễn phí cho ông bà.” Họ đồng ý đề nghị này, trả tiền cho đồ nội thất và rời đi.

Những người bán hàng khác cười nhạo tôi. Họ còn cười nhạo tôi nhiều hơn khi thời gian làm việc của tôi sắp hết và tôi không bán được bất cứ thứ gì khác. Đôi vợ chồng già đón tôi vào đúng lúc 9:00 …

Tôi đến căn hộ xinh đẹp của họ … Tôi có thể ngửi thấy mùi thức ăn đang nấu và cố gắng lờ nó đi (tôi đã không ăn trong khoảng 3 ngày tại thời điểm đó, vì vậy thật là khó khăn). Tôi làm việc trong gần 3 tiếng đồng hồ cho đến khi mọi thứ hoàn tất …

Người phụ nữ già kéo tôi đến nhà bếp. Bà mời tôi ngồi và kéo ra một đĩa thịt bò nướng tươi ngon. Điều này thật sự còn tốt hơn hẵn so với bất kỳ đồng tiền nào. Tôi rất hạnh phúc và biết ơn. Tôi cố gắng ngăn những giọt nước mắt khi ăn một bữa ăn ngon lành được nấu tại nhà mà bà đã chuẩn bị cho tôi. …

Sau đó, người phụ nữ đưa cho tôi một phong bì [sau khi đưa tôi về nhà]. Tôi đã không mở nó lúc đó, chỉ cảm ơn họ. Tôi vui vẻ trở về căn hộ của mình, biết rằng tôi sẽ đi ngủ với khi bụng no đầy vào đêm đó và rằng nó đủ để tôi không cần ăn trong vài ngày tới. Tôi cảm thấy thật tuyệt vời. Sau đó, tôi mở phong bì ra và trong đó có một thiệp cảm ơn và … bên trong là 100$. Tôi đã khóc.

Sau đó, trong khoảng thời gian còn lại khi tôi làm nghề bán đồ nội thất, tôi luôn luôn chạy đến giúp đỡ người mua hàng khi không ai khác muốn giúp họ. Tôi đã thay đổi sự tập trung của mình từ việc nhận những đơn hàng lớn mỗi ngày đến việc nhận tất cả những đơn hàng nhỏ không ai quan tâm và nó đã nuôi sống tôi cho đến khi tôi tìm được một công việc với mức lương tốt hơn .

-----
Dịch Việt ngữ bởi: Việt Nguyên
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn