01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6725)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17042)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5407)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4893)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4961)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Vương Quốc Lừa...!

17 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 5274)
152-ngua_co_mo_chu
Khi đoàn xe motolova vượt cây cầu đường bộ Hiền Lương để vào đất Bắc, trong đầu Hai Nancy tui chưa có cái tên để gọi cho nơi mình đến. Nhưng năm năm sau khi con tàu gõ nhịp trên đường ray cây cầu sắt vượt vỹ tuyến 17 đưa trả Hai tui về lại miền Nam, vào lúc nửa đêm một ngày tháng chạp ta mình, thì Hai tui mừng mà reo chào từ biệt “vương quốc lừa dối”.

Trước ngày đi ra Bắc (du học!), một anh cán bộ là người Quảng Ngãi tập kết, anh làm phó trại Xuân Phước, Đồng Xuân, Tuy Hòa, nơi Hai tui trải qua những ngày tháng đầu đời tù, anh cán bộ này “lên lớp” đám Hai tui về miền Bắc “thiên đàng xã nghĩa” mà anh đã được sống hơn hai mươi năm. Nơi đó anh nói không có nhà cao nhiều tầng, cũng không có nhà lá, không có người nghèo (tay này tập kết ra Bắc chắc được cho coi kho đạn, ý hắn là chỉ toàn dân giàu không thôi), còn cái ăn cái mặc được phân phối đồng đều...

Nay ngồi gõ những giòng chữ này, Hai tui nghĩ mà tội cho anh phó trại này, sống trong những khu nhà tập thể với chế độ tem phiếu, anh không nghĩ được gì vượt ra khỏi những cái đó, đã vậy còn bày đặt bôi thêm màu xanh đỏ. Cùng bạn tù ngồi chèm bẹp dưới nền đất hội trường, Hai tui còn nhớ cái dáng điệu vung tay khi nói, cho thấy anh khoái trá khi tưởng tượng ra cái ngon lành của xã hội cộng sản mà nổ sảng. Lúc đó anh em Hai tui mới vừa tan hàng được năm tháng, thực lòng mà nói hãy còn hiểu biết quá ít về các tay kách mệnh, mãi cho đến khi từng hai người một, bị còng dính chùm đưa ra đất Bắc...

Đoàn xe motolova, mỗi chiếc nhét cứng bốn chục người, khi chạy tấm bạt che bửng song sắt phía sau được cuốn lên, để tên áp tải tù ngồi trong buồng lái dễ dòm chừng động tĩnh. Trong xe tất cả tù đều yên lặng, bao nhiêu con mắt nhìn về phương Nam thấy mỗi ngày một cách xa, mà lòng đau quặn! Qua khỏi sông Bến Hải là xứ Quảng Bình, hai bên đường toàn là những đồng hoang cỏ cháy, nhà tranh xác xơ, không là nhà ngói mới, đồng lúa tốt như bài hát “Quảng Bình quê ta ơi”, eo éo phát ra từ cái loa phường sau tháng Tư.

Cái nhiều nhất đập vô mắt Hai tui, là băng rôn, panô, lớn có, nhỏ có, màu đỏ máu, treo tùm lum khắp nơi, văn hóa khẩu hiệu mà, có bao nhiêu đem hết ra xài, nhiều cái trùng câu, nhất là “tình hữu hảo Việt-Trung muốn nằm”. Đó là lúc những gì đã nghe thì nay được thấy, và mới biết mình bị chúng xạo, rồi nghĩ đến thân phận thua trận của mình mà tức vô cùng, tức hổng vì bị đi tù biệt xứ, mà vì lọt vào tay một thằng điếm rẻ tiền... Hai Nancy tui không chết trận mạc, nay bị sụp lỗ chân trâu, một tháng học tập, dài hơn chục năm khổ sai, nhà thơ Nguyễn Đình Toàn có câu thơ sao giống quá hoàn cảnh lúc đó “ngày về quê xa lắc lê thê, chót nghe theo lời u mê”.

Cuốn phim “trẻ mãi không già” đâu như Hai tui được xem năm 1977 trên đất Bắc, lâu quá rồi cái nhớ không biết đúng sai, nên có trật xin thứ lỗi Hai tui. Nó hình như do Romania sản xuất thì phải, trong phim có đoạn nói tới vương quốc lừa dối, ở đất đó ai nói thật là có tội (tại hổng giống ai), xem phim xong đám tù chúng tui lấy cái tên đó, mà gọi cho cái thiên đàng mắc dịch đang nhốt mình. “Vương quốc lừa dối”, nơi người ta chủ trương nói dối để giữ yên chế độ, mới đầu tù chỉ là gọi chơi, sau thấy quá xá đúng nên gọi luôn mà chết tên!

Bọn chúng xạo không chừa một thứ gì, từ hệ trọng đến chuyện nhỏ không đáng cũng xạo, xạo từ lãnh đạo nước, đến thằng quản chế coi tù, xạo như là một cá tính ông trời cho riêng bọn chúng! Mấy chữ tắt XHCN, tên nước của chúng được anh em gọi thành “xạo hết chỗ nói”, nay thảy thảy ai cũng biết là chúng xạo, nhưng mặt chúng chai cứ xạo tỉnh bơ, hổng biết mắc cở miệng là gì, thiệt đúng một lũ đội quần hổng biết nhục.

Bị nhốt trong thiên đàng được năm năm, thì xảy ra chuyện “bạn” cùng “ta” đục nhau ở sáu tỉnh biên giới, nên anh em tù lại bị còng chở dần về Nam nhốt tiếp, lần về này bằng xe lửa, Hai tui để ý thấy hổng còn treo mấy cái băng rôn “Việt-Trung hảo hảo” (chắc đem giặt ủi?). Từ chỗ xem nhau như răng với môi nên nói “hảo hảo”, đến lúc cơm không lành canh không ngọt mà Việt-Trung đục nhau “lảo đảo”, đó là chuyện cũ đã ba mươi lăm năm rồi.

Còn chuyện hôm nay, chuyện biển Đông đã gây phiền khá bộn, sinh chuyện “Việt-Trung đả đảo” vô mặt nhau – Nhưng ông tướng Thanh “cẩu” bộ trưởng quốc phòng An Nam xã nghĩa thì cho điều đó là chuyện nội bộ lục đục gia đình! Vậy ra trong tay đại bác, hỏa tiễn, xe tăng, tàu lặn có không thiếu món chi, nhưng giặc đến nhà hổng đem ra xài chỉ vì là chuyện nhỏ (như con thỏ), “mà chỉ dùng các tàu kiểm ngư, tàu cảnh sát biển, và các tàu cá của ngư dân phối hợp với lực lượng chấp pháp để bảo vệ chủ quyền”.

Trở lại chuyện các thành phần ông tướng quốc phòng này tung ra để bảo vệ bờ cõi, thấy toàn loại hạng ruồi bán quân sự, lại có cả ngư dân (hổng biết hạng gì để xếp), ông chỉ huy mặt trận chống xâm lăng biển đảo, lính lác dưới tay ông là đám cảnh sát biển thì chơi súng nước (dĩ nhiên), kiểm ngư, chấp pháp hổng được mang súng, chỉ có còi hụ (đương nhiên) nhưng dù sao cũng là người của ông, được ăn lương nhà nước, còn ngư dân tức là thường dân. Cái này hổng được như “nhân dân tự vệ” thời Quốc gia đâu, thời đó ít nhiều nhân dân tự vệ cũng có súng, còn ngư dân hôm nay đúng là trần trụi với hai tay không.

Đó là cái Hai tui “bức xúc” hổng nói hổng được! Đọc báo thấy ông nhà nước đang có một phong trào, lấy ống đu đủ thổi người ngư dân ít học (nhưng nhiều lòng yêu nước) lên tận mây, để họ thành những miếng mồi cho Tầu khựa câu cá ngoài biển Đông. Báo chí nhà nước với những bài viết nghe khoái lỗ tai, khi ví ngư dân miền Trung ra khơi là đi “bảo vệ” chủ quyền biển đảo, hay nêu đích danh các họ tộc Lý Sơn, Quảng Ngãi, làm nghề truyền thống đi biển “can trường” hổng thua gì các tay lính tác chiến thật sự.

Rồi bên bộ y tế có cái bà bộ trưởng Tiến “ruồi” nhiều tai tiếng, cũng nhào vô ăn ké, với cái gọi là chương trình “ngành y tế cùng ngư dân bám biển”. Vậy ra mặt trận biển Đông, chủ yếu là của ngư dân? Cái bộ y tế, tay đao phủ chuyên giết bịnh nhân nghèo cùng con nít, đã tặng ba trăm thùng thuốc cấp cứu, bông gòn, thuốc đỏ cho ghe cá, để nếu khựa chọi đá (đã có xảy ra rồi) bể đầu thì có thuốc đỏ để bôi, băng keo để dán. Lại thêm tỉnh Bình Định cho một ngàn lá cờ máu để cắm trên mui ghe lấy khí thế ra trận...

Hoan hô ai cũng giúp để ngư dân được yêu nước, mỗi người một kiểu hổng ai giống ai, được cái đặc biệt là hổng phải tốn tiền (tốn nước miếng), hô hào quyên góp từ người dân, cờ cũng mua từ tiền quyên góp, thùng cấp cứu y tá lấy trong kho y tế nhà nước cũng tiền thuế của dân. Chỉ chết ngư dân nghèo nghề cá mà thôi! Chuyện mới nhất xảy ra là ngày 26/5/2014, một chiếc tàu sắt lớn của Tàu khựa rượt và cán chìm một ghe cây của ngư dân Việt, bọn Tàu khựa chúng cán chìm ghe rồi bỏ đi, mặc cho cả chục ngư dân Việt giữa trời nước mênh mông không cứu.

Nay chiếc ghe ĐN.90152 đã được trục lên đem về cảng Đà Nẵng, chủ tịt chính quyền huyện Hoàng Sa- Đà Nẵng, đã đề nghị cấp trên cho mua lại chiếc ghe, bằng tiền quyên góp (lại quyên góp), và nó sẽ được trưng bày khi nhà triển lãm Hoàng Sa hoàn thành. Quyên tiền của dân là cách kiếm tiền dễ dàng hôm nay! Chuyện giàn khoan của khựa làm dậy lòng yêu nước người dân Việt, nên đã có chuyện nhà nước phát động học sinh mổ heo đất ủng hộ quỹ Trường Sa, hay dân nghèo buôn bán trong các chợ gom tiền cho cảnh sát biển (sao hổng thấy cho ngư dân?).

Người ngư dân Việt, đã khổ bao năm nay cũng bởi cái đám An Nam cộng bán buôn biển đảo để cứu nguy cái đảng cô hồn của chúng, cái khổ này sẽ còn dài dài, vì hôm nay mới chỉ có một cái HD.981, chứ một hai năm nữa thôi, Tàu khựa sẽ kéo đến thêm vài chiếc nữa, thì ngư dân ta sẽ khỏe re (như con bò kéo xe), ngồi trên bờ mà buông câu. Thực tế cái chuyện truy sát khốn nạn như vầy đã có từ lâu, sinh mạng ngư dân mình thua cả con tép con tôm, nhưng nay do chính ông nhà nước có chương trình ngư dân ra khơi, chắc phải khác?

Chuyện như vậy đài VOA hỏi: “Liệu lực lượng chấp pháp VN có phương án như TQ đi theo bảo vệ các tàu cá của dân hay không”, tay Cục trưởng cục kiểm ngư VN trả lời: “Không! Không, chúng tôi không theo bảo vệ vì lực lượng có hạn, cả vùng biển rộng lớn có 30 cái tàu, chúng tôi thì chủ yếu là tuyên truyền, còn những trường hợp ngư dân xảy ra thì chúng tôi quan sát ở xa để theo dõi để hỗ trợ chứ chúng tôi không phải theo để bảo vệ tàu cá” - Bó tay.com (Truyền hình vệ tinh VOA Asia 29/5/2014).

Chưa hết! Xin hảy nghe thêm hoàn cảnh ngư dân hôm nay đang khoác chiếc áo “chiến sĩ giữ nước”, Đặng Ngọc Tùng, đại biểu quốc hội tỉnh Đồng Nai nói; “ngư dân sẵn sàng ra ngư trường đánh bắt cá để bảo vệ ngư trường truyền thống của tổ tiên đồng thời góp phần bảo vệ lãnh thổ tổ quốc". Nhưng cũng tay này lại cho biết: “Tôi đã tiếp xúc với ngư dân, đặc biệt là các đoàn viên nghiệp đoàn nghề cá nhiều lần, thì họ thường than rằng bị các đầu nậu cho vay nặng lãi. Cho nên đánh bắt cá không đủ trang trải cho các chi phí...” Nghe sao quá thảm!.

Nói dối để che lấy cái sự thật tệ lậu, nói xạo để đánh lừa người ta bằng cái không có, lừa dối không ngoài những xấu xa đó, mà còn là để làm lợi cho chính nó, và không còn cái ác nào hơn khi đưa người dân vào chổ chết, mà chỉ đứng dòm từ đàng xa. Chuyện phim “vương quốc lừa dối” mà Hai Nancy tui đã coi trong lúc làm người tù biệt xứ đất Việt Bắc, coi để cười... nhưng cái vương quốc lừa dối hôm nay bên quê nhà, nó là cái thật đã hơn sáu mươi năm nay, đem tang thương đến cho đất nước, và bao máu xương cùng nước mắt của người dân đã đổ.

Ở xứ người ta gặp cảnh can qua, nhà nước đưa dân lành tránh xa vùng lửa đạn, nhưng với kách mệnh chuyện lại khác, làm Hai tui nhớ lại hồi xưa lúc Hai tui còn cầm súng, mấy “ổng” lùa dân đi trước đỡ đạn!!! Những máu sông xương núi, sẽ đầy thêm và cao thêm, khi những ngư dân chất phát bị đẩy vào con đường chết, cho tròn tấn kịch giữa hai thầy trò 4 tốt!.

Hai Nancy

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn