01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5298)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 15966)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4664)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4277)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4398)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Đờn gảy tai trâu!

07 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 2863)

ncmc_01

 
Tuần rồi, những ngày cuối cùng tháng Bảy, báo chí lại đăng tin hàng mấy chục đảng viên cộng sản già, lại mần chuyện gởi thư ngỏ gửi ban chấp hành trung ương, và toàn thể đảng viên đảng An Nam Vô Sản. Mở đầu các ông nói “Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội...” Rồi các ông kêu gọi “nhanh chóng kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế nhằm phát huy thế mạnh chính nghĩa.” Mấy ông khoái mần mấy chuyện như vầy (quen tật đệ trình), và đây là mức cố gắng hết sức của mấy ông, hổng hơn được nữa!

Chắc ai cũng đã đọc cái kiến nghị của các ông rồi, nên xin cho Hai tui miễn dài dòng nhắc lại nội dung, báo chí họ gọi các ông là nhân sĩ, trí thức xã nghĩa (thiệt hôn?) mà Hai tui bắt ngứa cổ. Chuyện Chệt cộng quậy biển Đông đã có từ rất lâu (17/1/1974), nhưng thực sự nghe các ông lên tiếng mà Hai tui nhớ là chỉ từ mùa hè 2011, tức là lúc có cái vụ cắt cáp tàu thăm dò Bình Minh và Vi King mà thôi. Chứ trước đó biết bao vụ ngư dân bị thu ghe, thu lưới, bắt nhốt đòi tiền chuộc, thậm chí dân đánh cá Quảng Ngãi bị truy sát khi gặp bảo ngoài Hoàng Sa, có thấy đâu các ông lên tiếng.

Thôi kệ, coi như có chậm còn hơn không!

Tính từ tháng 6/2011 đến nay, tuy Hai tui làm biếng lật mấy bài viết cũ, để mần con toán coi bao nhiêu bận các ông lên tiếng, nhưng cái trí già này còn nhớ khá, bảo đảm là có tới năm bảy bận là ít. Các ông kiến nghị có, viết thư ngỏ có, kể luôn mấy bận các ông xuống đường rồi tuyên bố um xùm. Nhưng qua bao bận các ông mần như vậy, xin lỗi hỏi nhỏ các ông (nhân sĩ, trí thức) rằng, kết quả việc các ông mần nó có được gì không, cái đảng (cướp), cái nhà (bán) nước, có lắng nghe tiếng nói của các ông, hay là trớt hướt? Thấy chuyện mần vậy, kẻ dân thường Hai Nancy tui (hổng phải trí thức), gọi đó là mần chuyện nước đổ đầu vịt, nước đổ lá môn!

Từ đó tới giờ việc làm các ông không một kết quả, hổng phải đảng không biết các ông nói gì, mà chỉ vì đảng hổng thèm nghe các ông nói, đây rõ ràng là các ông đem đờn đi gảy tai trâu! Thiệt là ngộ cho mấy ông, cùng một đảng , cùng một lò, hiểu nhau, rành nhau sáu câu, mà còn mớ ngủ sao, vậy ra các ông tuy gọi là trí nhưng hổng thức, cái nhà nước đảng các ông đâu thèm nghe, mà cứ lải nhải nói hoài như mắc thằng bố. Thói thường, đã phải nói đến lần thứ hai là biết chúng hổng muốn nghe, vậy mà cứ be theo đưa ý kiến, ý ruồi... theo Hai tui các ông đừng mần nữa, bảo đảm đảng sẽ lại không trả lời các ông đâu, thà vạch đầu gối nói chuyện còn có dĩ hơn.

Chuyện các vị đảng viên già này, làm cho mọi người bắt phải suy nghĩ, rằng đây là những kẻ đã ra rìa, không còn chút quyền lực gì trong cái đảng (vồ sản), thì mới kiến nghị này, kiến nghị nọ, chứ như thái thượng hoàng Đỗ Mười, Lê Đức Anh (trên Háng triều cưng, dưới bộ cá tra sợ) đảng luôn cúi đầu thỉnh lời cố vấn. Và hổng thèm nói nữa làm chi những chuyện xưa Hồ-Đồng làm đất nước khốn đốn hôm nay, mà chỉ nói mấy vụ gần đây của Lương-Khải-Phiêu, như Thành Đô-1990, hai hiệp ước 1999-2000, lúc đó mấy ông có tên trong bản kiến nghị lần này ở đâu, mần gì, mà sao đợi đến hôm nay mới đòi công bố mấy thỏa thuận (bán nước) đó?

Có phải lúc đó các ông đang tại chức (ông nọ, bà kia) trong cái đảng vồ sản, do bận (cướp) túi bụi, (chôm) mệt nghỉ nên không thấy gì, mà dù có thấy cũng im, nhắm mắt ôm chặt cái ghế (sợ?). Vậy ra hôm nay nếu như còn quyền lực, còn địa vị, thì cũng nín khe như đám đảng viên đang tại chức thôi, toàn là một đám đóng tuồng như nhau, đám tại chức miệng mắc kẹt đang nhai chóp chép, hổng ngu mà mở miệng (rớt miếng ăn sao). Còn cái đám “nguyên là...” hay cựu gì gì đó (chức bự à nghen), bây giờ cái miệng quởn quá hổng có gì nhai nên mới nói chót chét, thiệt là rầu thúi ruột, hèn chi dân Việt hổng lầm than sao được.

Đây hổng phải Hai tui ghét mà nói vậy, ai muốn biết đúng sai, xin cứ thử hỏi mấy cha nội vịt cộng già đó có dám đồng loạt bỏ đảng không (bơ mỏ liền), vì cái thẻ đảng mà còn tiếc thì cũng cá mè một lứa, làm sao bắt được kẻ khác từ bỏ quyền lực và quyền lợi, chẳng ai chịu mất nồi cơm “made in china” đâu. Bỏ đảng, nghỉ chơi, nó chỉ xảy ra nơi những con người biết dứt khoát với cái sai, cái xấu, quyết không vì miếng ăn mà chịu lộn sòng cùng quân bán nước, trắng đen đâu ra đó, chứ một khi còn muốn đeo theo nó, thì (xin lỗi) câm cái miệng lại cho đỡ nhục (mạt cưa mướp đắng, đôi bên một phường).

Hay ho gì mấy cái kiến nghị mà vẽ mặt mần tuồng như phường hát bội, đã theo voi hít bã mía lại còn muốn được khen là ái quốc ái quần! Lời thiệt mích lòng, thuốc đắng dã tật, Hai tui hổng tiếc chi ít lời góp cùng các ông, thời buổi này hổng còn như thời tụ nhau dưới gốc cây đa Tân Trào kết bè đi làm thảo khấu, mà rí rố khoe trên mặt báo cái tuổi đảng (ăn cướp) của các ông. Chính bởi tự hào cái con số cao tuổi đảng mà các ông cố bám lấy cái đảng dù thừa biết nó chẳng làm được đám ôn gì cho dân cho nước (chỉ toàn là bán với buôn là giỏi), chính cái điều này đã lộ ra con người thật của các ông: Đảng là trên hết!.

Do đó nếu các ông có nói khác đi với đảng, thì đó chỉ là những lời xạo ke (bịp) mà thôi! Đọc hết bài báo, Hai tui ngửi thấy mùi các ông còn một lòng theo đảng lắm lắm, với cái ông giáo sư (Tương Lai) 55 tuổi đảng, đã “bức xúc” với VOA rằng thằng Chệt cộng đang “giương nanh vuốt phơi bày cái bộ mặt xâm lược”, còn cái đảng của ông thì “vẫn nói rằng là Việt Nam không liên minh với một nước khác để chống lại nước thứ ba thì không có sự mơ hồ, kỳ cục nào lại có thể tưởng tượng nổi, nếu không nói đó là một sự ngu xuẩn.” Cái “bức xúc” này cũng tương tự đám dân ngu khu đen đã lên tiếng, để rồi bị tù vì tội chống phá nhà nước cắt mạng.

Giữ chặt cái thẻ đảng trong túi, thư ngỏ các ông kết “Tổ quốc đang lâm nguy, đồng thời đứng trước cơ hội lớn để thay đổi, trách nhiệm của các đảng viên yêu nước, là phải cùng toàn dân nắm lấy thời cơ này, vượt qua thách thức, mở ra một thời kỳ mới cho sự phát triển và bảo vệ đất nước...” Nói vậy là lòi cái trí trá, là cộng sản làm gì có tổ quốc các ông quên rồi sao? Để Hai tui bày cho các ông nói hén “Tổ quốc đang lâm nguy, đứng trước cơ hội lớn để thay đổi, tất cả các đảng viên đồng loạt bỏ đảng, cùng toàn dân nắm lấy thời cơ này, mở ra một thời kỳ mới cho sự phát triển và bảo vệ đất nước.” Dám nói hôn, hay vẫn còn muốn ôm đảng quang dzinh?.

Chuyện bỏ đảng, trả thẻ đảng không là mới, và cũng không là những đảng viên tép riu bất mãn, mà họ là những hột gạo cội của đảng, ta có thể tạm đưa ra một số tên, và một số chuyện điển hình về họ như các ông bà: Dương Quỳnh Hoa - Nguyễn Hộ - Trần Xuân Bách - Trần Độ - Hoàng Minh Chính - Vi Đức Hồi - Bùi Tín - Nguyễn Minh Cần - Nguyễn Mạnh Tường - Dương Thu Hương – Lê Hồng Hà - Phạm Đình Trọng - Trần Mạnh Hảo - Huỳnh Nhật Hải - Huỳnh Nhật Tấn. v. v... Lý do mỗi ngươi một cớ, nhưng cho thấy họ đã không hài lòng với những gì cái đảng cướp này đã mần – Sau đây ta nghe vài người trong họ lên tiếng lý do bỏ đảng.

- Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, Bộ trưởng Y Tế Mặt Trận GPMN, từ bỏ đảng CSVN năm 1979. Bà công khai phát biểu: “Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn”.

- Trung tướng Trần Độ, Phó Chính ủy, Phó Bí thư Quân ủy MTGPMN, Phó CT/QH khóa 7, Ủy viên Hội đồng Nhà nước (1989-1992), chấp nhận bị khai trừ khỏi đảng (04/01/1999), để được nói lên sự thật. Trong Nhật ký Rồng Rắn ông viết: “...Đảng nói những lời rất hay, làm ra Hiến pháp và luật pháp, nhưng bộ máy của đảng đều làm ngược lại Hiến pháp và luật pháp, bất chấp đạo lý. Đảng tuyên truyền khẩu hiệu “sống theo pháp luật” nhưng đảng lại sống ngoài vòng pháp luật, sống trên pháp luật trắng trợn nhất, và chỉ đạo các cơ quan nhà nước cùng làm như vậy”.

- Nguyễn Hộ UV/thường vụ thành ủy TP/Hồ Chí Minh, CT/MT/Tổ Quốc TP/Hồ Chí Minh - UV/TW/MTTQ/Việt Nam, ông từ bỏ Đảng CS năm 1991 sau hơn 53 năm. Ông từng được trao giải thưởng Hellman-Hammett của Tổ chức quốc tế Nhân quyền, ông nói “...Đảng cộng sản Việt Nam phát động chống đa nguyên, đa đảng là chống lại sự nghiệp dân chủ tự do của dân tộc Việt Nam, chống lại văn minh tiến bộ của đất nước, kềm hãm dân tộc Việt Nam mãi trong mê muội tối tăm, mù quáng.”

ncmc_02-content


Về thực chất của đảng Nguyễn Hộ nói: “Không phải vì dân tộc, vì đất nước mà chính là vì sợ mất vai trò lãnh đạo và đặc quyền, đặc lợi của cá nhân, một nhóm người lãnh đạo, mà Đảng cộng sản Việt Nam đã chà đạp thô bạo Hiến Pháp của nước CHXHCN Việt nam, biến nó thành một thứ trang trí, không có giá trị thực tiễn trong việc bảo vệ dân chủ tự do và lợi ích của công dân; mặt khác nó che đậy khéo léo bản chất độc tài phản dân chủ của Đảng CSVN.”

Chỉ ba nhân vật tiêu biểu, Bs Dương Quỳnh Hoa, một trí thức miền Nam hoạt động theo cộng sản, Trung tướng Trần Độ, một tướng lĩnh bộ đội cộng sản, và Nguyễn Hộ, một trong những đảng viên cộng sản đầu tiên của đảng. Cả ba đều bỏ đảng vì đảng đã không là những gì tốt đẹp để họ đáng phải theo, và nay bằng chứng đã quá rõ cái đảng An Nam cộng (con đẻ đảng Tàu cộng) bán nước, vậy chuyện bỏ đảng là việc làm đúng của những ai đã thức tỉnh.

Ngày nay có là điên mới đi tin lời đám đảng viên, của cái đảng sống bằng sự lọc lừa gian dối, với nói láo là chính sách, với miệng lưỡi giả dối, nhân thân chúng cũng là giả dối nốt. Xuyên suốt gần một thế kỷ qua, từ những tay cộng sản đầu tiên của An Nam cộng đảng, đến bọn bợm đỏ hôm nay, thực tế cho thấy chúng không làm cách mạng xã hội chủ nghĩa, hay giải phóng giai cấp gì cả. Mà trái lại chúng mưu cầu lợi ích cho chính chúng, trong vai giai cấp thống trị mới, chúng chia nhau những đặc quyền đặc lợi, chúng làm chuyện đổi đời cho chính chúng, và người dân vẫn luôn là tầng lớp bị áp bức bóc lột.

Xin hỏi các đảng viên đảng An Nam cộng nghĩ gì, về chuyện 12 giờ trưa ngày 01/08/2014 lệnh cấm đánh bắt cá tại biển Đông của chệt cộng chấm dứt, và hàng vạn tàu cá của chúng tràn xuống biển Đông? Bao nhiêu chuyện bọn giặc phương Bắc đã làm để thể hiện là chủ nhân vùng biển, và có được một hành động nào của nhà nước An Nam cộng cương quyết phản đối? Đất nước chỉ thật sự được bảo vệ một khi nằm trong tay người dân, hãy bỏ đảng về cùng với nhân dân, giành lại quyền tự chủ dân tộc, chung tay góp sức chống quân xâm lược Tàu cộng.

Câu chuyện tuần này, câu chuyện của những ông trí thức xã nghĩa, vẫn còn muốn ôm lấy đảng, sống cùng đảng, thì chuyện ồn ào lên tiếng của mấy ổng (dù là thật lòng), thì đâu khác gì đứa làm mủ đứa làm nhọt phải không? Trâu có biết nghe đờn đâu mà đem đờn đến gảy cho nó nghe, vịt cộng mà có đầu óc trái tim, biết nghe, biết nghĩ, thì nước Việt đã không lạc hậu, dân Việt đã không tủi nhục như ngày nay. Vinh quang gì cái đảng đi đêm bán nước cho giặc mà cố bám theo nó?

Hai Nancy

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn