01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7275)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17417)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5779)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5125)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5244)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Những người đàn bà hát chờ Xuân

10 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 1656)
nguyen_tan_cu-nhung_nguoi_dan_ba_hat-minh_thuy_le_petit-content
Minh Thúy chủ quán Le Petit, Sài Gòn.

Vâng đó là những người đàn bà hát. Họ luôn luôn hát như chính là cơ nghiệp của mình. Hát không cầu mong giàu hay nghèo không cầu mong đám đông tung hô không cần rền vang phô thị.

Họ hát gần như để thỏa niềm đam mê của mình.

Nói cơ nghiệp là vì gia tài của họ hình như chính là được sống và hát mặc cho cuộc đời nầy có thay đổi mặc cho thời gian có trôi tuột qua thanh xuân có lụi tàn -mặc cho thế giới nầy có bom rơi đạn nỗ thì trời ạ với họ hát vẫn là lời nguyện cầu.

Bây giờ là những ngày cuối năm ở Sài gòn khi những tiếng chuông bắt đầu ngân vang lên một cách lạ thường. Khi những cửa hàng bán thiệp nhạc đĩa giáng sinh rộn rã âm thanh thì cũng lúc những người đàn bà hát chuẩn bị tân trang lại cuộc đời mình.

Đến với quán của nàng Gấu Lepetit ở số 6 Phan kế Bính ĐaKao Q.1 bạn sẽ thấy ngay những thay đổi khi một năm khác lại quay về. Với người đàn bà nầy thì hình như mọi thứ vẫn đang nhàn tản âm u bước chậm bình thường không có gì mới ngoài những trái châu trên nhành cây giáng sinh đang long lanh chuẩn bị đón chào năm mới.

Khi hỏi về những dự định cho những ngày sắp tới. Hỏi có gì vui không. Ca Sĩ Minh Thúy chủ quán LePetit cười khà khà trong khói thuốc “Không có gì vui khi cuộc đời chậm lụt vẫn đi qua chợt thấy “rùng mình” khi mình vẫn tồn tại còn đứng đây sau bao nhiêu thay đổi để còn ca hát với cuộc đời - nhưng mình sẽ cố gắng làm cho ai đến nơi nầy sẽ thấy vui hơn không buồn hơn khi đã năm cùng tháng tận.”

Nghĩa là chỉ có tiếng hát đã cũ sẽ vang lên trong năm mới. Nghĩa là sẽ phục sinh trong đêm giáng sinh và còn gì hơn gì nữa không sau một năm làm ăn miệt mài ca hát. Như con ve vẫn rì rầm hoan ca cho dù mùa xuân đang chầm chậm bước khẻ đi về trong đêm đông buốt lạnh.

nguyen_tan_cu-nhung_nguoi_dan_ba_hat-thu_minh-content

Thu Minh - Đà Lạt.

Cũng như ở đâu đó cao hơn một chút xa hơn một chút trên non xanh khi mùa hoa dã quì đang tàn lụi. Khi những trận gió điên đang thổi tràn qua thung lũng. Ở đầu ngọn đèo Pren nới có “Căn Nhà Xưa” dây leo cỏ dại vẫn mọc đầy đang được phát quang quét dọn tu sửa để có thể đón khách giang hồ.

Với người đàn bà nầy thì là một chuyện khác khi những cuộc rong chơi với núi đồi còn đang chớm mùi hoang dại. Vẫn hát nhưng lại thích để mình đi lang thang để quên đi ngày tháng đợi chờ- đến khi căn nhà xưa – sẽ không còn xưa nữa - đang được sơn phết lên từ những ngày qua trong sương gió bạc màu.

Thu Minh nói rằng đây sẽ có một không gian mới rộng đẹp hơn đủ để có thể chứa một cây đàn Piano trong một sân khấu vừa phải để phiêu linh ca hát cùng bạn bè vì căn nhà xưa đã quá cũ đã quá ngợp hồn đến nỗi những âm thanh mộc thồ cũng không còn đất sống.

Đời sợ nhất là không còn một ai để nghe mình hát nhưng sẽ càng tệ hơn nếu một ngày nào đó mình không thể hát cho chính mình ngay trong những sớm mai những chiều tà đêm tối – Ngay cả khi buồn nhất hạnh phúc nhất khi đôi môi kia vẫn còn réo gọi thét gào.

Mính Thúy hay Thu Minh ở đâu cũng vậy. Cũng chỉ một mình một ngựa hí vang thôi với một vài giọng ca phụ họa giữa nùi đối hoang sương dalat – Hay ở giữa thị thành bon chen khói bụi.

Nếu bạn thấy mình thừa ra đâu đó trong đám đông phố phường điên dại trong đêm giáng sinh rét mướt thì hãy đến những nơi nầy nơi của những phiền muộn trần gian đang buồn lên mà ca hát.

Biết đâu bạn sẽ trở thành người đi lạc trong một quá khứ đã già khi được nghe những những tiếng trầm đục liêu trai của những người đàn bà đang đốt cháy tương lai của đời bằng ca hát. Biết đâu bạn sẽ tìm thấy những kỉ niệm hư hao của hồn người trong căn nhà xưa cũ - Biết đâu bạn sẽ có một chút hồn nhiên Le Petit nho nhỏ ấm cúng của riêng mình trong những đêm cuối năm dặm đường lữ thứ.

Nguyễn Tấn Cứ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn