01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7275)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17417)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5779)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5125)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5244)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Gãy nhánh hạnh phúc

11 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 2115)
ho_van_xuan_nhi-03-content

Khi ánh đèn của đại hí viện Long Beach bật sáng trong giờ ban nhạc nghỉ giải lao, tôi quay nhìn mọi người chung quanh, thì bỗng trông thấy Hoàng. Chàng ngồi với hai người bạn ở cuối góc bên trái gần sân khấu. Lồng ngực tôi bỗng khó thở. Tim tôi đập mạnh. Những cảm xúc bất thường chợt kéo đến, khi tôi nhìn thấy Hoàng. Dường như Hoàng vẫn chưa nhận ra tôi đang có mặt trong gian phòng. Trời ơi, Hoàng. Hoàng của năm năm rồi tôi mới gặp lại, từ ngày đi lấy chồng. Chàng đó, chàng vẫn nét như năm xưa, không nhiều thay đổi. Chàng vẫn đang nói chuyện với hai người bạn, dường như không để ý lắm những người chung quanh đang đứng lên ngồi xuống.

Tôi muốn đứng dậy bước đến chỗ Hoàng sẽ gọi tên chàng, nhiều năm lắm rồi chưa có lần gọi tên nhau. Nhưng tôi lại im lìm, không dám một cử động, lại mâu thuẫn chính mình khi sợ Hoàng nhận ra tôi. Không phải tôi sợ chồng đang ngồi kế bên hay những bạn bè trong bàn này. Nhưng tôi sợ chính mình. Tôi sợ Hoàng. Tôi sợ chàng sẽ lạnh lùng. Tôi đang tự hỏi không biết bây giờ Hoàng đang nghĩ gì về nàng, có còn nhớ đến nàng nữa không. Chàng còn giữ lại chút nào hình ảnh kỉ niệm của ngày xưa khi hai đứa còn yêu nhau không. Có còn chút tình nào trong tim chàng. Hay Hoàng đang oán ghét mình. Lần cuối cùng gặp Hoàng chính là ngày cưới của tôi. Tôi đã không gửi thiệp báo tin cưới của mình cho chàng, nhưng Hoàng đã đến hôm tôi lên xe hoa theo chồng. Hoàng đến im lìm, lẳng lặng để món quà lên bàn, rồi bỏ về. Chàng đã nhìn tôi, đã chúc mừng tôi hạnh phúc, nhưng chàng đã không có nụ cười chúc phúc cho tôi. Rồi chàng đã bỏ về khi tiệc chưa bắt đầu. Tôi bận rộn đón khách, nhìn thấy chàng bước ra, muốn chạy theo níu kéo chàng. Nhưng tôi đã không. Đó là lần cuối cùng, khi đôi mắt chàng đắm đuối im lặng nhìn tôi nhưng tôi đã thấy trong đôi mắt đó, dường như có những nỗi niềm sũng ướt.

Vài hôm sau ngày cưới lúc đó, tôi đã cố ý tìm gọi cho Hoàng. Nhưng chàng đã bỏ đi xa, rời khỏi thành phố. Không ai biết chàng đã đi đâu. Chàng không có một lời để lại, không có sự nhắn nhủ nào với ai, kể cả bạn bè người thân. Mãi đến chừng một năm sau đó, có người bạn của Hoàng mới thú nhận là Hoàng đã dọn về một tiểu bang miền Tây Bắc nước Mỹ này.

Thế đã năm năm qua. Hoàng trở về thành phố này lúc nào, sao hiện diện ở đây hôm nay, trong ngày sinh nhật của tôi. Ngày xưa, cứ những lần sinh nhật tôi vào cuối tháng giêng, thì Hoàng đều đưa tôi đi chơi, một buổi ăn tối ở một chốn rất vắng người, yên lặng. Chàng biết tôi thích biển, nên đã thường đưa tôi ra biển những buổi tối mừng một sinh nhật mới. Hay có phải hôm nay Hoàng đã biết bạn bè tôi chúc mừng sinh nhật bằng một buổi đi nghe nhạc thính phòng ở đây. Hôm nay có đêm nhạc Trịnh Công Sơn, dòng nhạc tôi ưa thích từ khi đã biết nghe nhạc. Chồng tôi và bạn bè kéo nhau đến đây, rồi chút tối tan nhạc sẽ đi ăn khuya. Sao tình cờ như thế, có Hoàng trong đêm nay chốn này. Tôi vui hay buồn đêm nay đây?

Tôi không dám đứng dậy bước đi đâu cả. Ngồi lại một mình khi mọi người đang bước ra ngoài. Trái tim tôi phập phồng, mà như có niềm vui. Kỉ niệm ngày xưa kéo về. Ôi Hoàng, ôi Hoàng. Hoàng ơi, chúng ta đang chỉ cách nhau một quãng ngắn kích thước mà sao không nhìn thấy nhau không có một lời cho nhau. Dù chỉ một lời làm cay đắng lòng nhau...

Giọng của chồng tôi, bất ngờ cắt đứt dòng suy nghĩ:

- Thùy, em muốn uống gì không, anh lấy nước cho em.

- Dạ không, không cần đâu anh.

- Vậy anh ra ngoài với bạn bè chút nhé.

- Dạ.

Mẫn bước ra ngoài. Chỉ còn mỗi mình tôi ở hàng ghế này. Tôi quay nhìn về hướng hàng ghế Hoàng. Da thịt tôi bỗng nổi lạnh. Tim tôi đập vội vàng hơn. Trời ơi, Hoàng đã trông thấy tôi. Chàng chăm chú nhìn tôi chứ. Tôi hoảng hốt quay mặt, bối rối vô cùng lòng mình. Tôi nhắm mắt định thần, chờ đợi. Không biết phải phản ứng như thế nào. Trong một phút ngắn, tôi bỗng nghe tiếng của Hoàng bên cạnh:

- Thùy Linh.

Tôi mở mắt, Hoàng trước mặt tôi. Tự nhiên, có giọt nước mắt lăn. Tôi lí nhí:

- Anh...

Hoàng im lặng. Dường như chính chàng cũng bối rối, không biết nói gì. Còn tôi lúng túng lấy khăn lau vội dòng lệ trên mắt mình. Tôi giận mình sao quá mau cảm xúc. Tôi đã khóc, sao vậy. Hoàng sẽ thấy rõ tôi đang vỡ tim vì chàng, mà tôi thì đang muốn che dấu.

- Thùy dạo này thế nào, khỏe chứ...

Tôi gật đầu:

- Dạ, còn Hoàng sao rồi, năm năm rồi em không nghe tin tức gì của anh hết...

Hoàng cười nhẹ:

- Anh đi xa làm ăn, mới trở về thành phố này lần đầu từ lúc đó đến nay, mới đến đêm qua thôi...

Tôi trấn an được trái tim, hỏi chuyện chàng tự nhiên hơn, có một nụ cười lần này:

- Hôm nay anh đi nghe nhạc với bạn bè hả, em có thấy anh Hải, anh Vinh ngồi với anh. Sao tình cờ hay vậy ?

- Hôm nay sinh nhật của Thùy mà... anh vẫn nhớ có lần sinh nhật Thùy, mình đi nghe nhạc Trinh Công Sơn, nên tự nhiên anh muốn đi tìm lại kỉ niệm đó thôi...

Hoàng vẫn chỉ gọi tôi là Thùy, dù tên tôi là Thùy Linh. Ở nhà, gia đình cũng chỉ gọi tôi là Thùy.

Trời ơi, Hoàng đang làm tôi chết điếng với câu nói đó. Trời ơi những yêu thương tự nhiên dạt dào lên trong lòng còn đang ngổn ngang. Tôi im lặng cúi đầu để che dấu bối rối tình cảm. Hoàng lại hỏi:

- Mẫn đâu hả, tụi em đi với nữa không?

- Dạ, anh ấy ra ngoài với mấy người bạn. Nguyên hàng ghế này là bạn bè tụi em, hôm nay họ đãi em sinh nhật đi nghe nhạc, rồi chút ăn tối sau.

- Vậy anh nói chuyện với Thùy, có phiền không hả?

Hoàng hỏi tôi. Tôi đang lo lắng. Mẫn không biết nhiều về Hoàng, chỉ nghe nhắc tên và biết Hoàng đã là bạn trai thuở ban đầu tôi con gái mới lớn. Ngày cưới khi Hoàng đến, cũng chẳng có giới thiệu lời nào, nên Mẫn đã gặp một lần đó mà không biết Hoàng lúc đó. Mẫn cũng đôi ba lần ghen nhiều lắm với những kỉ niệm mà tôi thường dấu kín. Mẫn đã từng hỏi về kỉ niệm giữa tôi và người con trai đầu tiên là Hoàng, mà tôi đã nhiều lần từ chối không muốn nhắc lại. Tôi không nói, mà Mẫn cũng tôn trọng tôi. Dù sao, khi tôi lấy Mẫn, tôi vẫn nguyên vẹn trinh nguyên con gái, nên Mẫn không thể nào ghen quá đáng. Suốt năm năm vợ chồng, tôi cảm thấy những bình yên và hạnh phúc trong cuộc sống với Mẫn. Chồng tôi chưa bao giờ làm điều gì để tôi phải lo lắng hay thất vọng.

Tôi trả lời với Hoàng:

- Không đâu, anh Mẫn cũng hiểu biết lắm. Hơn nữa, có gì đâu mà phiền hở anh?

Tôi ngẩng đầu nhìn chăm Hoàng, cả hai đứa nhìn nhau thật sâu. Đọc thấy nhau một cảm xúc có chung. Có điều gì như muốn nói, chưa dám nói, và cố ý không nên nói. Tôi nói nhỏ, buồn buồn:

- Năm năm rồi, anh đi đâu, sao không nói với Thùy một lời nào...

Hoàng ngồi xuống bên tôi:

- Khi anh rời khỏi thành phố này, thật sự lúc đó cũng chẳng biết đi đâu. Mua cái vé xe bus, đi lên thành phố Seattle, cũng lang thang cả tuần lể trước khi quyết định định cư ở nơi đó. Anh đi để quên em đó, Thùy... nhưng anh chọn nơi chốn sai lầm. Seattle lạnh lẽo và buồn thảm, cứ mưa Hoàng quanh năm, ngày tháng như thế đã chỉ làm anh nghĩ đến kỉ niệm nhiều hơn... buồn lắm mấy năm qua.

Tôi xót xa:

- Rồi anh đã có quên được Thùy chưa?

Hoàng lắc đầu không nói. Chúng tôi im lặng. Mọi người vẫn chưa trở lại. Còn đến năm phút nữa mới hết giờ nghỉ giải lao.

Hoàng hỏi thăm tôi:

- Thùy vẫn còn phòng dược chỗ cũ?

- Dạ, tiệm thuốc của em vẫn ở đó. Em vẫn đi làm như thế.

- Thùy được mấy cháu rồi?

Tôi bối rối, mắc cỡ, mà lắc đầu cười:

- Chưa, em vẫn chưa có con bao giờ đâu anh...

- Năm năm rồi, sao chưa chịu có con đi chứ?

Hoàng cười, nói chuyện tự nhiên hơn với tôi. Tôi cũng trở nên tự nhiên, bớt đi những bối rối trong lòng của một điều thương yêu vừa tái ngộ.

- Còn anh, cưới vợ chưa hả?

Hoàng cười:

- Không ai thương anh cả, số phận vậy mà. Nên sống cô độc hoài...

Hoàng nói lời có chút xót xa. Tự nhiên sao tôi vui khi nghe chàng nói điều này.

- Anh dễ kiếm người yêu mà... cưới vợ nhanh đi, sắp già rồi đó.

Có tiếng người MC chương trình mời khách quay trở vào hội trường, chuẩn bị phần hai chương trình. Hoàng nói nhanh:

- Anh sẽ đến gặp Thùy nhé...

Rồi chàng đi. Tôi nhắm mắt, tự nhiên nghe lòng có điều gì hạnh phúc một chút lên.

Khi Mẫn và bạn bè quay lại hàng ghế, tôi quay sang về hướng hàng ghế của Hoàng, thấy chàng và hai người bạn đang bước ra. Chàng đi về. Tôi có thể hiểu tại sao. Suốt phần còn lại của chương trình nhạc, đầu óc tôi không thể tập trung để thưởng thức. Tôi cứ nghĩ về Hoàng, nghĩ nhiều về anh lắm. Kỉ niệm cứ quay về trong ký ức...

***

 

Tôi gặp Hoàng lần đầu tiên ở tiệm thuốc của mình, khoảng bảy năm về trước. Chàng đến, đưa toa thuốc. Một vài câu trao đổi thủ tục lấy thuốc. Tự nhiên Hoàng cứ nhìn tôi. Tôi e thẹn, nhưng mỉm cười. Tự nhiên mà ngay giây phút ban đầu đó, tôi đã có cảm tình với Hoàng. Chàng chỉ là một người đàn ông vóc dáng bình thường, không có điều gì quyến rũ hay đáng chú ý lắm. Khuôn mặt chàng hiền lành, đôi mắt đeo kính cận, trông có vẻ đàn ông trí thức khoa bảng. Chàng gợi những câu chuyện bên lề chuyện thuốc men, lân la một đôi lời như để làm quen tình cảm. Tôi nhận ra điều đó, cũng tự nhiên trao đổi câu chuyện với chàng. Càng nói chuyện, tự nhiên tôi thấy có chút duyên muốn nói nhiều hơn. Tôi trở nên rất vui vẻ với Hoàng, như chưa bao giờ đã từng nói chuyện nhiều và thân thiết như thế với các bệnh nhân đến lấy thuốc tiệm mình.

Lúc đó, thật sự tôi đang quen với Mẫn, người chồng của tôi hôm nay. Nhưng cả hai chúng tôi vẫn chỉ là bạn bè, vì gia đình Mẫn quen thân với gia đình tôi từ thưở bố tôi, bố của Mẫn, còn làm kinh doanh chung với nhau ở Việt Nam. Sang đến Mỹ, gia đình của Mẫn và gia đình tôi cũng sống gần nhau trong thành phố Huntington Beach, nhà ngay vịnh biển. Bố tôi kinh doanh bất động sản, có nhiều tài sản địa ốc do ông đầu tư. Nhiều khu phố thương mại ngay vùng Little Sài Gòn này, là do bố tôi đầu tư làm chủ từ những năm hai thập niên đầu mới sang Mỹ. Bố của Mẫn cũng vậy, là chủ nhân của nhiều trung tâm thương mại trong thành phố này. Nói theo văn hóa người Việt, thì cả hai gia đình chúng tôi môn đăng hộ đối để thành thông gia với nhau.

Mẫn đã ngỏ ý tình cảm và cầu hôn với tôi, nhưng tôi cứ khéo léo né tránh ban đầu. Gia đình hai bên đều đồng thuận muốn chúng tôi đi đến hôn nhân. Không có gì lý tưởng và bảo đảm cuộc sống hơn khi tôi là một dược sĩ còn Mẫn là một bác sĩ. Mẫn không có gì đáng chê cả, mà chàng cũng rất dễ thương, biết chiều chuộng và săn sóc tôi lắm, bản tính con người chàng cũng rất tốt, nhiều lúc hay ghen chút đỉnh vì tôi còn cất giữ nhiều món quà kỉ niệm của Hoàng gửi tôi. Mẫn là người sống mẫu mực, nhưng có điều tôi chưa thấy mình yêu Mẫn.

Sau một lần gặp nhau ở tiệm thuốc, nói chuyện với nhau hơn mười lăm phút, tôi và Hoàng đã quen nhau. Hoàng đã gửi tôi một chậu hoa hồng ngay hôm sau. Hoàng mời tôi đi uống nước ở quán vào một buổi tối cuối tuần đó. Tôi đã nhận lời. Chúng tôi đã thành bạn, rồi thành bạn thân hơn, rồi tự nhiên tôi đã yêu Hoàng. Con người của Hoàng có những thu hút của một sức sống tình đầy tình cảm, lãng mạn hơn là con người của Mẫn. Hoàng là một chuyên viên quản trị ngành ngân hàng, chuyên tư vấn các sản phẩm đầu tư tài chính, tiền tệ cho một công ty tài chính lớn. Nhưng Hoàng có thêm cái tài viết văn. Chàng hay viết truyện đăng báo. Chỉ là đam mê sở thích tay trái, chứ không có đồng bạc thù lao nào. Chỉ một tháng sau khi quen với Hoàng, tôi đã trở thành một nhân vật chính trong truyện ngắn mới của Hoàng. Tôi hơi bất ngờ, buồn cười khi thấy vai trò của tôi trong câu chuyện tình lãng mạn đó. Trong truyện, Hoàng đã dựng chuyện cho chàng là một nhân vật nam đã yêu nhân vật nữ là tôi. Nhưng tôi đã thích thú, đã cười vui với Hoàng khi đọc truyện ngắn đó. Thật sự tôi không hứng thú nhiều với văn chương, ít đọc thơ văn của ai cả. Nhưng từ ngày quen Hoàng, tôi chỉ đọc truyện chàng viết. Chỉ có vậy thôi.

Hoàng đã đưa tôi đi chơi nhiều nơi chốn, những nơi với không gian rất lãng mạn hình ảnh đẹp. Như một chỗ của biển của hồ, hay một nơi của đồi của núi. Nếu là những chỗ ăn uống, thì rất vui, rất bình dân, nhưng có không khí giải sầu sau một ngày làm việc căng thẳng. Những nơi Hoàng đưa tôi đến, có nhiều tiếng cười đùa của khách, khác hẳn với nhiều nơi tôi đã thường đến để ăn uống với bạn bè gia đình. Không phải là những nhà hàng sang trọng đắt tiền như Mẫn thường hay đưa tôi đến. Vậy mà đã lôi cuốn tôi thích thú.

Tình yêu bắt đầu giữa tôi và Hoàng. Chàng đã nói yêu tôi. Tôi im lặng đón nhận. Chàng đã hôn tôi, nhiều lần. Nhưng chỉ có thể. Quan hệ giữa tôi và Hoàng có chừng mực và tôn trọng nhau. Hoàng tôn trọng tôi, cho dù có lẽ tôi đã không từ chối nếu Hoàng đã cố ý đi xa hơn trong sự gần gũi mỗi khi gặp nhau. Vì tôi đã bắt đầu yêu Hoàng nhiều rồi. Mỗi khi đi đến nơi chốn nào với gia đình bố mẹ, các anh chị em của tôi, tôi nghĩ đến Hoàng. Mỗi khi đi đến nơi chốn nào với Mẫn khi chàng mời tôi, tôi đã không thể từ chối, nhưng lòng tôi đã cứ nhớ Hoàng. Có khi một tuần lễ mà vắng nhau, tôi thấy nhớ Hoàng da diết.

Quen với Hoàng chừng hơn một năm, chàng viết xong một cuốn sách bao gồm nhiều truyện ngắn. Chàng chọn một tựa đề sách theo ý tôi đã chọn. Chàng in trên trang giấy đầu tiên của sách, là viết cho Thùy Linh. Tập sách mười hai truyện ngắn, phân nửa là những câu chuyện phảng phất tình cảm của tôi và Hoàng. Chàng cứ dùng hình ảnh tôi khi xây dựng những nhân vật nữ chính của các câu chuyện tình. Tôi đọc, nhiều lúc buồn cười, mà hạnh phúc lắm.

Có một lần, tôi bạo gan, nhận lời đi chơi xa ở thành phố Vegas với Hoàng. Chuyến đi cuối tuần, nghỉ lại một đêm ở khách sạn sòng bài Mandalay Bay. Tôi hơi e ngại, nói với Hoàng, rằng lên đến Vegas anh phải thuê hai phòng đó nhé. Không thể ở chung phòng đâu à. Chàng cười nói, anh không phải là người xấu đâu. Chàng chỉ thuê một phòng cho chúng tôi. Tôi hồi hộp, trời ơi, chẳng lẽ... Tôi không cưỡng chống cái ý nghĩ sẽ chăn gối với Hoàng, dù chưa có lời đính hôn hay hy vọng thành chồng vợ với nhau. Vì tôi vẫn có những quan niệm sống con gái hơi bảo thủ, giữ mình. Chúng tôi đã ôm nhau, đã hôn nhau. Lúc đó, nếu Hoàng tiến xa hơn trên thân thể tôi, nếu chàng chủ động, thì tôi có lẽ đã không từ chối được chính bản thân mình, không thể từ chối được những đam mê trong tình yêu với Hoàng. Tôi vẫn nghĩ mình sẽ làm vợ của Hoàng một ngày nào đó. Nhưng Hoàng chừng mực dừng ở những nụ hôn với nhau mà thôi. Không đi xa hơn. Chúng tôi nằm bên nhau, nhưng tôi vẫn trong trắng giữ được đời con gái lần đó.

Sự tôn trọng mà Hoàng dành cho tôi, đã khiến tôi ngạc nhiên, nhưng lại mến phục chàng và yêu thương chàng nhiều hơn. Suốt hai năm yêu nhau, tình yêu giữa tôi và Hoàng vẫn chỉ là những nụ hôn, dù là những nụ hôn rất say đắm, tình rất trắng trong, cứ như chúng tôi vẫn còn tuổi vị thành niên.

Rồi một lần, ở bãi biển vùng La Jolla của thành phố San Diego, chúng tôi đã ngồi bên nhau trên một ghềnh đá bên một hang động nhỏ trên bờ biển, Hoàng đã vuốt tóc nâng khuôn mặt tôi nhìn chàng. Rồi chàng đã thiết tha:

- Thùy Linh...

- Dạ

- Em đừng đi lấy chồng nghe Thùy... không có Thùy, anh chắc sẽ chán đời lắm đó...

- ...

- Thùy ơi...

- Dạ...

- Anh thương Thùy nhiều lắm...

Tôi ôm lấy chàng. Tôi khóc. Tôi nói dịu dàng bên tai Hoàng:

- Em hiểu mà Hoàng, nhưng không được đâu Hoàng ơi...

Tôi đã trả lời Hoàng trong nước mắt tuôn tràn lần đó.

Bởi vì tôi đã biết mình sẽ không thể trở thành vợ của Hoàng, không thể là người của chàng một kiếp một đời được nữa.

Bởi vì Mẫn đã chính thức cầu hôn với tôi. Gia đình tôi đã chấp nhận. Tôi đã không thể từ chối, vì những lý do nào đó mà tôi chẳng thể phân Mẫn giải thích với Hoàng hay với chính tôi. Rất đơn giản một điều, tôi và Mẫn đã quen nhau hơn hai mươi năm, từ lúc còn nhỏ gia đình hai bên là bạn thân nhau ở Việt Nam. Mẫn là người đàn ông rất tốt, khoa bảng và có địa vị trong xã hội này. Cha mẹ hai bên đã có ý thông gia với nhau, và suốt bao nhiêu năm qua tôi đã không bao giờ bác bỏ điều đó. Tôi đã rất quý rất mến Mẫn, và cảm thấy không có lý do gì từ chối những chuẩn bị hôn nhân đó giữa hai bên nhà. Khi Mẫn nói chuyện tương lai gia đình với tôi, tôi cũng đã im lặng lắng nghe không có lời bác bỏ từ chối nào.

Nhưng tôi đã chỉ có tình yêu đẹp nhất khi Hoàng đến với tôi. Chỉ có điều là Hoàng chưa bao giờ ngỏ ý muốn cầu hôn tôi. Hoàng chưa bao giờ nói chuyện xây dựng một đời sống gia đình tương lai cùng với tôi. Chàng chỉ nói lời yêu thương, chỉ có cho tôi những lãng mạn của một tình yêu rồi dừng lại. Chàng từ chối để đi tiếp xa hơn. Tôi đã cảnh cáo Hoàng nhiều lần về chuyện có người cầu hôn, về chuyện tác hợp giữa gia đình tôi và gia đình Mẫn, nhưng Hoàng cứ lơ là không cho tôi một quyết định của chàng có muốn đi xa hơn với tôi. Nếu Hoàng muốn cầu hôn, tôi sẽ tìm cách đấu tranh với gia đình bố mẹ, đưa Hoàng về nhà giới thiệu, đòi hỏi một hôn nhân mà tôi sẽ quyết định phụ lòng bố mẹ tôi, gây xáo trộn quan hệ với gia đình Mẫn. Nhưng mà Hoàng từ chối không cho tôi làm chuyện đó.

Ngồi ở bãi biển La Jolla, tôi đã ôm Hoàng hỏi:

- Hoàng yêu em, sao không cầu hôn với em đi...

Hoàng lắc đầu:

- Anh không biết... chưa thể lúc này... chưa được bây giờ...

Tôi không hiểu Hoàng muốn nói gì. Tôi không hiểu có những ngăn trở nào trong đời sống của Hoàng. Tôi thật sự không biết. Mỗi lần hỏi, Hoàng cũng chỉ trả lời lưng chừng như thế. Tôi hỏi Hoàng có người con gái nào khác đang là sự cản trở của chàng để đến với tôi không. Thì Hoàng chỉ im lặng, mắt buồn buồn. Suốt hai năm ban đầu quen nhau, tôi vẫn không tìm hiểu được Hoàng đang có người đàn bà con gái nào khác trong cuộc sống hay ai là điều đang giới hạn chàng không đi đến với tôi xa hơn.

Tôi giận Hoàng, mà nhận lời cầu hôn của Mẫn.

***

Hoàng đến tìm tôi ở nhà thuốc, một buổi chiều.

Tôi đã biết chàng sẽ đến đây, nhưng sự hiện diện của chàng vẫn làm tôi nhiều lúng túng với những nhân viên trong tiệm. Tôi dặn dò nhân viên, rồi theo Hoàng đi đến một tiệm ăn phải lái xe hơn hai mươi phút, đến thành phố nhỏ Laguna Beach. Quán ăn này đã là kỉ niệm một lần đầu tôi nhận lời mời đi ăn tối với Hoàng lúc mới quen nhau. Người chủ quán quen biết với Hoàng, nhưng tôi đã nhiều năm không còn đến quán này từ khi Hoàng bỏ đi xa. Người chủ quán ngạc nhiên khi gặp lại Hoàng, họ hỏi chuyện nhau mừng rỡ. Hoàng đã kể tôi nghe, người chồng là bạn học với chàng thời đại học, anh ta là người gốc Ý. Nhưng sau này lại kinh doanh nhà hàng, bán thức ăn Ý.

Chúng tôi ngồi ăn, buổi tối đã buông xuống. Bên kia con đường Pacific Coast Highway là biển. Biển của nhiều lần hai đứa chúng tôi nắm tay nhau đi trên cát. Biển của nhiều lần hai đứa chúng tôi ngồi ôm nhau trên những ghềnh đá. Biển của nhiều lần gió thổi lồng lộng tóc tôi bay mà đầu tôi nghiêng nằm trên bờ vai Hoàng. Biển của những lần là hứng thú cho Hoàng tìm kiếm văn chương đề tài viết truyện. Biển của một vùng kỉ niệm thật thương yêu và chắc suốt đời dẫu trăm năm hay trăm tuổi chắc tôi cũng không thể quên được.

Tự nhiên tối nay, tôi thấy hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc vô thường khó hiểu. Không phải là hạnh phúc như hạnh phúc đời sống vợ chồng giữa tôi và Mẫn. Trong cảm giác hạnh phúc chiều nay, tôi có chút đau nhói trong tim. Tôi đã một thoáng nghĩ, vì sao tôi và Hoài đã phải chia lìa nhau khi mà chúng tôi đã yêu nhau tha thiết như thế ngày xưa.

- Sao Hoàng cứ nhìn em hoài, anh cũng chưa ăn hết thức ăn kia...

Hoàng vẫn im lìm. Đôi mắt của chàng làm tôi muốn khóc. Tôi phải quay mặt đi để né tránh những nổi loạn đang bùng dậy trong ngọn lửa tim mình. Suốt buổi tối nay, chúng tôi đã kể nhau nghe chuyện đời sống của mỗi đứa suốt năm năm qua. Tôi đã nói thật với Hoàng, là tôi cảm thấy hạnh phúc bên chồng. Mẫn là một người chồng tốt, và tôi đã có yêu thương cho Mẫn từ ngày về làm vợ chàng. Còn Hoàng, chàng vẫn bí ẩn cuộc đời, tôi hoàn toàn mù mờ đời sống tình cảm của chàng. Hoàng nói, chàng vẫn độc thân, chưa có một tình yêu mới. Tôi có thể tin. Nhưng tôi không hiểu tại sao, vì chàng còn quá yêu thương tôi chăng. Con người nhiều lãng mạn như Hoàng thật khó mà tránh khỏi những tơ tình vương vấn với một người phụ nữ khác, cho dù chàng còn yêu tôi như thế nào.

- Thùy Linh...

- Dạ...

- Thùy còn thương anh không hở Thùy...

- Đừng hỏi như vậy Hoàng ơi...

- Nói đi Thùy, anh cần muốn biết...

- Để làm gì hở Hoàng... đừng bắt em trả lời... em không muốn vấp ngã một điều nào... nhưng em đã nói với Hoàng, em có hạnh phúc với chồng mà...

- Thôi được, anh hiểu rồi...

Tôi nhìn chăm đăm đăm. Những yêu thương đầy đớn đau, buồn bã, tôi đang nói với Hoàng qua ánh mắt. Chàng có hiểu được không.

- Anh hiểu rồi...

- Vậy thì Hoàng hãy tôn trọng em như đã tôn trọng em ngày xưa nhé... đừng làm em khổ...

- Anh hiểu, chỉ nói một lần nữa thôi, anh còn yêu Thùy Linh của anh nhiều lắm...

Hoàng nói với tôi, chàng còn yêu tôi tha thiết qua, mỗi ngày suốt năm năm qua vẫn không thể phai nhạt chút nào. Hoàng nói chàng yêu thương tôi nhiều quá nên không thể còn chỗ nào trong tim cho một người khác hơn. Tôi tin Hoàng. Ngày xưa hai đứa quen nhau, đã chưa một lần Hoàng nói dối với tôi, cho dù có những điều ẩn kín nào đó chàng còn giấu chưa nói hết về quá khứ hay con người của chính mình. Chỉ có tôi, vì yêu Hoàng, nên đã nói dối không kể Hoàng nghe về sự hiện diện người thứ ba trong cuộc là Mẫn đang có lúc đó.

Hoàng kêu lên:

- Làm thế nào để anh có thể quên Thùy được đây...

Tôi cúi đầu gật nhẹ, em hiểu Hoàng ơi. Em tin, Hoàng ơi. Nhưng thôi, đừng nói với nhau làm chi. Cuộc đời không thể thay đổi hoàn cảnh của chúng ta đâu. Em giữ tình của anh, tôn trọng và thương yêu anh, thương yêu kỉ niệm của chúng ta. Nhưng em chỉ có thể cất giữ mọi điều thương yêu này, cho cuộc đời em thật đẹp. Em không thể quay lại tiếp nhận lần nữa thương yêu của anh, vì cuộc đời em sẽ không còn đẹp nữa, có lẽ sẽ đau khổ trăm bề, nếu như thế. Hoàng hiểu em chứ.

Tôi nói với Hoàng:

- Em vẫn còn giữ, và rất quý giữ gìn, tất cả những món quà, những sách truyện, bài viết mà Hoàng đã cho em trước kia... Mẫn hay ghen với những kỉ niệm đó khi thấy em cất giữ. Nhưng cũng không sao cả... Mẫn không bao giờ cưỡng ép em làm điều gì em không muốn...

Tôi thấy khuôn mặt Hoàng nhiều xúc động. Tôi vẫn nhìn chàng. Trong im lặng, tôi nói tiếng tình yêu đã dành cho chàng, vẫn còn nguyên vẹn đó.

Tình yêu nhiều khi chẳng cần phải có lời nói yêu nhau.

Hoàng nắm lấy bàn tay tôi. Tôi để nguyên những ngón tay trong lòng bàn tay chàng, chỉ trong vài giây ngắn. Tôi rút tay về, nói nhỏ:

- Hoàng hãy hiểu giùm em, anh yêu thương em, em nhận. Nhưng em đang là vợ của Mẫn rồi. Em đã nói dối với Mẫn, để chiều này ngồi với anh ở chỗ này đó. Em chưa nói dối với chồng em bao giờ. Nhưng Hoàng đừng bắt em phải phạm tội. Em không thể làm Mẫn buồn, cho dù có thể Mẫn chẳng hay chẳng biết.

Tôi nói với Hoàng, rồi bỗng thấy lòng buồn bã quá. Xã hội cũng có nhiều lúc bất công quá đỗi, nhất là với đàn bà con gái như chúng tôi. Đàn ông có vợ có con, yêu người khác, mà xã hội chấp nhận. Còn đàn bà có chồng, yêu một người đàn ông khác hơn, cho dù chỉ yêu hình bóng trong tâm tưởng, cũng sẽ bị xã hội đạo đức lên án. Buồn cười quá đi. Tôi nói với Hoàng hãy quên tôi đi, nhưng chính tôi đã hơn năm năm rồi có quên được hình bóng và kỉ niệm với chàng đâu. Từng một chút chi tiết, từng một chút câu nói trao nhau, giữa hai đứa suốt hơn hai năm yêu thương nhau, vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ tôi. Năm năm đã qua, nhưng từng phút từng giây cuộc đời đó giữa hai đứa ngày xưa, đã không thể qua đi vào quên lãng.

Tôi gọi điện thoại, nhắn với Mẫn là tối nay em đi ăn tối với một người bạn cũ. Thùy sẽ về rất trễ nhé. Anh đừng lo nghe Mẫn. Mẫn không thắc mắc thêm hơn. Và thế, tôi đã ngồi với Hoàng đã gần ba tiếng đồng hồ trong quán ăn này.

Khi chia tay gia đình người chủ quán đã đến giờ đóng cửa. Tôi và Hoàng đã băng qua con lộ Pacific Coast Highway, đi xuống dốc đồi, xuống dưới biển đang vỗ sóng đêm. Biển đêm, tối đen. Trời cuối tháng Giêng, biển lạnh lắm. Áo tôi không đủ ấm, khẽ nép một chút vào người Hoàng để tìm hơi ấm. Tự nhiên Hoàng đưa vòng tay ngang người tôi, tôi né đi.

- Dạo này anh còn viết thêm sách nào nữa không hả?

- Không nhiều lắm. Chỉ viết truyện đăng báo thôi, không có in thêm sách nào...

- Anh định gì cho tương lai hở Hoàng, có trở về quận Cam này không?

- Không đâu, chắc sau lần này, lâu lắm anh mới có thể quay lại. Anh đã nhận một công việc ở nước ngoài rồi, sau Tết có lẽ anh sẽ đi...

Tôi chợt thẫn thờ:

- Đi nước ngoài là đi đâu ?

- Công ty gửi anh sang Hồng Kông làm việc vài năm...

Dẫu biết tôi không thể gặp Hoàng nhiều hơn, nhưng tự nhiên nghe tin chàng đi xa, tôi buồn. Dẫu biết tôi không có quyền và không được phép để hẹn hò chàng thêm lần nữa, nhưng nghĩ đến ngày mai chia tay, tôi hụt hẫng trong lòng.

- Em chúc anh một cuộc đời nhiều may mắn trong công việc... thôi nè, đừng nhớ đến Thùy nữa nghe.

Tôi cố cười nói với chàng khi thật sự lòng vừa đầy ngổn ngang. Tôi tự nhiên nắm tay chàng lắc nhẹ, nói:

- Hãy quên Thùy đi nghe... nhớ phải làm điều đó. Anh phải cưới vợ đi... nghe lời em nghe Hoàng...

Hoàng chậm rãi nói, nhìn tôi sâu hút:

- Làm sao anh quên được Thùy chứ...

- Hãy quên em đi Hoàng, hãy bỏ em lại cho quá khứ, và đừng quay tìm quá khứ. Chúng ta không còn cái quyền để đến với nhau nữa đâu. Em muốn bình yên lắm, đừng làm em phải sống sợ hãi. Anh cũng cần sống cho anh, hãy có một gia đình, như thế em sẽ yên tâm vì anh...

Rồi tôi nói với chàng nhiều lắm. Tôi nói cho chàng như nói cho chính tôi. Tôi khuyên Hoàng tập quên tôi, như tôi đang trốn tránh những cơn sóng dữ của tình yêu đang cuồng cuộn muốn phá vỡ tim tôi để thoát ly. Hoàng im lặng nghe tôi nói. Tôi nói rất nhiều. Chàng chỉ nói ngắn:

- Anh hiểu rồi...

Hoàng lái xe đưa tôi về nhà. Trời đã khuya lắm, cũng gần nửa đêm. Ngày mai là ngày 23 Tết âm lịch. Hoàng nói với tôi, chàng sẽ ở đây qua đến mồng ba Tết thì trở về Seattle, vài tuần sau chắc bay đi Hồng Kông luôn rồi. Nhưng sao tôi có linh cảm, tôi sẽ chia tay Hoàng đêm nay. Chừng nào anh bay đi, nhớ gọi em một tiếng nghe. Em sẽ chúc phúc cho anh mà. Hoàng gật đầu.

Xe dừng lại trước nhà. Bên trong tối om, chắc Mẫn đã đi ngủ rồi. Tôi nhìn Hoàng, nhỏ giọng:

- Em về, anh lái xe về cẩn thận nghe. Có gì anh cứ ghé đến nhà thuốc.

Hoàng nhìn tôi nói:

- Chúc em ngủ ngon... chúc Thùy có hoài hạnh phúc nghe...

Chàng lại nắm lấy bàn tay tôi. Lần này, tôi để yên cho chàng nắm. Một phút im lặng giữa hai đứa. Tôi nhìn Hoàng, lắc đầu. Chàng hiểu. Tôi rút tay về, mở cửa xe, cố tình không nhìn Hoàng nữa. Tôi tự nhiên sợ hãi với Hoàng, với chính tôi. Tôi sợ mình làm đau đớn tim Hoàng. Tôi sợ Hoàng làm đau đớn tim tôi.

Tôi định bước xuống xe, thì bất chợt Hoàng kéo tôi lại. Trong một giây thật nhanh, chàng kéo tôi vào một nụ hôn. Nụ hôn mà đã hơn năm năm rồi, chưa một lần có lại. Trong bối rối của tơ lòng, tôi lại không phản ứng gì lần này. Hoàng hôn tôi thật say đắm, ngọt ngào môi tôi như những ngày hai đứa yêu nhau hôn nhau xa xưa lắm. Tôi rút người ra. Những ngón tay chận lấy môi Hoàng, nói trong hơi thở dồn dập:

- Đừng anh... đừng Hoàng ơi. Anh làm em khóc bây giờ đây. Đừng nghe anh. Em thương anh lắm, nhưng không được nữa đâu Hoàng ơi...

Rồi tôi bước nhanh ra khỏi xe, vội vã vào nhà.

Tôi ứa nước mắt. Tôi không giận Hoàng với nụ hôn. Nhưng trời ơi, Hoàng đã làm xáo trộn trái tim tôi tối nay rồi. Ngày mai tôi sẽ không còn bình yên với chính tôi nữa. Tôi chỉ muốn gặp Hoàng một lần này thôi, rồi không muốn gặp chàng nữa. Bởi tôi sợ chàng và tôi sợ tôi. Hoàng ơi, em yêu thương anh nhiều hơn bất cứ ai trên thế gian này, nhưng em không cho phép em làm điều sai trái khi mà em đang là vợ người.

Tôi thẫn thờ, mở cửa bước vào nhà. Tôi dựa lưng vào cửa, thở dài, nước mắt không giữ lại được. Tôi cảm thấy mình có lỗi với Mẫn đêm nay. Nhưng tôi cảm thấy tôi hạnh phúc nhiều quá trong tim, dù đau khổ đang bùng bùng trong lòng tôi. Tôi mâu thuẫn tôi. Hoàng ơi, thôi anh đi đi, đừng ở lại thành phố này, đừng quay lại nơi chốn này nghe Hoàng. Anh trở về đây, làm đảo lộn đời sống em rồi đây nè. Em không muốn và không thể có tiếp những giọt nước mắt như đêm nay.

***

Tôi bật đèn phòng khách. Tôi soi gương treo tường, khuôn mặt đã nhão nhè phấn son vì nước mắt. Bỗng tôi giật mình run rẩy, điếng người sợ hãi. Da thịt tôi gai ốc.

Mẫn đang đứng ở góc phòng, ngay tấm màn cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Đôi mắt Mẫn giận dữ, hằn nét đau đớn. Trời ơi, Mẫn đã chờ đợi tôi về, đã đứng ở cửa sổ này từ bao giờ, chàng đã nhìn thấy những gì xảy ra ở xe khi Hoàng đưa tôi về.

- Thùy...

Mẫn hét lớn giọng. Tôi chưa bao giờ nghe giọng nói của Mẫn đầy oán giận như thế. Đôi mắt chàng đỏ ngầu. Khuôn mặt trở nên hung dữ bất thường. Tôi tím mặt, đôi chân muốn quỵ.

- Anh Mẫn... anh làm gì vậy?

- Thùy, sao em có thể làm chuyện khốn nạn như thế chứ... sao em có thể gạt anh như thế chứ hả?

Mẫn hét to. Tôi van lơn:

- Mẫn ơi, anh đừng hiểu lầm, hãy nghe em nói...

Nước mắt tôi đầm đìa. Mẫn vẫn hét:

- Anh đã nhìn thấy hết rồi...

- Anh đừng nghĩ vậy Mẫn ơi... oan em lắm... em không có đâu... hãy cho em giải thích...

Mẫn vẫn hét to những điều gì đó... chàng không còn là chàng như mọi ngày bình thường. Tôi chẳng biết nói thế nào nữa. Mắt tôi mờ đi. Người tôi mệt lả, ngã quỵ xuống sàn nhà. Tôi gục xuống trong khi tiếng Mẫn còn vang vang:

- Thùy ơi, chắc anh giết em mất.

Tôi chỉ nhắm mắt, mặc chờ đợi chuyện gì xảy đến. Nước mắt cứ trào. Rồi mọi sự trở nên im lặng. Một chốc tôi mở mắt, thì không còn thấy Mẫn đó nữa. Tôi gối tay gục đầu. Tôi nghĩ đến Hoàng. Nghĩ đến buổi tối hôm nay. Tôi nghĩ đến Mẫn. Nghĩ đến điều vừa mới xảy ra.

Hạnh phúc tôi vừa gãy nhánh. Trong bóng tối, chỉ còn lại mỗi mình tôi...

Hồ Văn Xuân Nhi

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn