01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5806)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16508)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4914)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4503)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4616)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Khoảng tự do trên mái tôn

03 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 2537)
van_nghe-nguyet_lam-khoang_tu_do_tren_mai_ton-content

Nó từng là một con mèo con rất lanh lợi, dễ thương. Một lần chạy giởn nó đã rơi xuống mái tôn, nó kêu gào xin mẹ xuống cứu nhưng không hiểu vì sao mẹ nó lại làm ngơ. Lão đi ngang thấy tội nghiệp bồng nó lên bỏ xuống mái tôn cho nó đi tìm mẹ. con mèo con đã bị què nên đi cà thọt, có lẽ vì vậy mà mẹ nó không nhận ra con mình hay quá vô tâm không cho nó đến gần, không cho nó bú nữa. Thứ mèo hoang có mẹ mà như không có, nó lủi thủi đi theo sau mẹ như cái bóng. Mẹ nó nhảy xuống đất kiếm ăn, nó sợ hãi quay đầu trở lại, nó không còn là giống mèo biết leo trèo nữa. Lão thấy tội nghiệp, mỗi ngày đi nhậu lão mang theo cái bịch nilon lượm mọi thứ thức ăn quanh bàn nhậu, gói tất cả thức ăn thừa mang về quăng xuống mái tôn cho nó. Nó là mèo hoang mà được cung phụng quá dư thừa nên bị béo phì, thân hình nó như bị thu lại giống cái gối ôm. Đôi lúc lão thấy cái bộ dạng xấu xí của nó, lão chửi thề.

Con mèo mẹ đã phát hiện nguồn thức ăn “tự có” của nó, nó đã chia phần cho con mèo mẹ, nhưng hai mẹ con chỉ ở gần nhau khi ăn, hết đồ ăn là hết tình mẹ con, nó vẫn thường nhận những cái tát của con mèo mẹ. lão thấy tức giận thay cho nó nhưng lão không thể bắt nó vô nhà nuôi, lão không thể cấm nó chia phần cho con mèo mẹ. .

Con mèo cái này lại có bầu rồi dẫn thêm một con mèo con đến mái tôn chực chờ được ăn, khẩu phần ăn bây giờ chia ba, con mèo hoang của lão không còn béo phì nữa, nó đã trở thành con mèo đói. Con mèo cái vẫn thường xuyên nhảy xuống mái tôn tìm mồi, con mèo con vừa được ăn vừa được cho bú nên trông rất bảnh bao. Con mèo hoang què chân chỉ biết quanh quẩn trên mái tôn nên bây giờ đã ốm đói, nó bước đi xiêu vẹo như cái bánh lái.

Khẩu phần ăn của mẹ con mèo hoang mấy hôm nay thường xuyên bị cướp bởi con mèo lạ, con mèo mẹ và mèo con bỏ chạy, chỉ có con mèo hoang ở lại chiến đấu với kẻ cướp. Lão ngồi trong nhà nhìn qua cửa sổ thấy con mèo ốm đói bị con mèo lạ cắn tả tơi, lão nổi nóng tìm một khúc cây chạy ra đập cho con mèo lạ một cây ra trò. Mẹ kiếp! Con mèo ốm đói chẳng biết mang ơn lão, nó hả hê chạy qua, chạy lại kêu ngao ngao liền miệng. Con mèo mẹ và con mèo con lấm lét chạy về, ba mẹ con cùng nhau gặm mấy cục xương của lão bố thí. Lão chẳng quan tâm sự vô ơn của nó, lão lầm bầm khen nó anh hùng biết bảo vệ lãnh địa của mình. Nhưng bất chợt lão lại thở dài và chửi nó: Mẹ kiếp! Mầy tưởng mầy là con mèo hoang thực sự, mầy tưởng thế giới này chỉ có những mái tôn.

Cuộc chiến dành lãnh địa vẫn còn tiếp diễn, trên người con mèo hoang đầy thương tích, bộ lông giống như mớ giẻ rách trông thật ghê tởm, hình như nó chưa bao giờ liếm lông của nó, những mảng lông màu trắng trên thân thể đã biến thành màu nâu. Nhiều lúc lão lười không muốn lượm đồ ăn về nhưng nhớ tới thân hình gầy trơ xương của nó lão lại không nỡ. Cuộc chiến của bọn mèo hoang lão không có cách nào can thiệp được, con mèo mẹ và mèo con đã bỏ đi hay vì chạy xuống đất kiếm ăn mà bị bắt, con mèo hoang vẫn thường xuyên kêu rên tha thiết mỗi khi có đồ ăn, mỗi lần như vậy thì “kẻ cướp” lại xuất hiện tranh dành với nó. Lão chẳng còn cảm hứng ra tay nghĩa hiệp với nó nữa, lão để mặc nó chiến đấu để sinh tồn.

Mùa mưa bão đã bắt đầu, lão ít la cà quán nhậu, con mèo hoang thường bị đói, lạnh nằm co ro ngoài ban công nhà của lão, một lần lão mở cửa chờ đợi nó chạy vào nhà, nó len lén bước qua ngạch cửa nhà lão một cách dè dặt, gió thổi vù vù, mưa tạt ướt nhà, lão đứng lên với tay đóng cánh cửa, con mèo hoang thấy vậy liền vụt chạy thẳng xuống mái tôn. Lão chửi thề! Từ đó, mỗi lần thấy lão mở cửa ra ban công là nó bỏ chạy sang mái tôn nhà kế bên.

Trời lại mưa đêm, lão không dám mở cửa vì lão biết nó đang nằm ngoài ban công nhà lão chịu sự cô đơn, đói lạnh. Lão ngổi bên cửa sổ nghe tiếng mưa rơi xuống mái tôn, lão nghe tiếng nghiến răng chịu đựng trong con người của lão. Lão biết khi rời khỏi căn nhà là có những con mắt đỏ theo dỏi, bọn đỏ luôn đặt nhiều câu hỏi trong mối quan hệ của lão. Từ đó lão đéo thèm gặp ai nữa, lão đi uống rượu với bọn ghi đề, cá độ đá banh, lão uống cà phê với dân xe ôm, lão nghe chửi và được chửi thề thoải mái. Chúng nó tưởng lão im lặng là đã đầu hàng.

Lão thấy đau ở phần ngực bên trái, lão biết không phải vì thương con mèo hoang mà lão thấy đau, Lão biết mình cũng chỉ có sự tự do trên mái tôn giống như con mèo hoang đáng thương của lão...

Nguyệt Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn