01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5806)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16508)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4914)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4503)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4616)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Mùa Hè Đỏ Lửa

26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 16617)
blankTác già: Phan Nhật Nam
Giá bìa: $22.00

Amazon: $22.00


Viết Trong Lửa,

Giữa Sự Chết!

 

Cách đây 50 năm, tại Nghĩa Trang Quân Đội Gò Vấp, Gia Định những buổi chiều mưa dầm Tháng 6 Miền Nam, anh xoay xở quay quắt giữa những thây chết của những người lính thuộc đơn vị đầu đời, Tiểu Đoàn 7 Nhẩy Dù; các đơn vị bạn, Tiểu Đoàn 52 Biệt Động, Tiểu Đoàn 2/7 Sư Đoàn 5 Bộ Binh... Những người chết của chiến trận Đồng Xoài, Bình Dương nổ ra từ những ngày đầu Tháng 6.

Năm ấy, đối với một gã lính vừa qua tuổi 20, sau vài năm quân ngũ, sự mất mát của hàng trăm chiến hữu, lại chỉ được đưa về nghĩa trang sau nhiều ngày kể từ khi tử trận quả đã là quá tàn khốc. Những thây xác căng cứng, xanh đen, tím thẫm, dòi bọ lúc nhúc bò theo những vết thương sũng máu. Máu người, nước mưa, bùn lầy quyện chặt... Khoảng đất nghĩa trang đặc sánh bởi máu, thịt, da con người theo nước mưa chảy vữa. Xóm nhà dân trước nghĩa trang phải di tản do mùi hôi thối bốc kín đặc không gian. Tiếng kêu khóc của thân nhân tử sĩ âm âm oán thán, xót xa, xé cắt...

Có bà cụ vật vã thều thào bên chiếc poncho gói xác người vừa lật mặt để nhìn ra.. Nam ơi! Nam ơi! Sao cháu bỏ bà... Anh ngồi xuống bên cạnh bà cụ... Bà ơi, con cũng tên Nam, cha mẹ không còn, con gọi bà bằng bà thay anh Nam.

Trở về hậu cứ đơn vị nơi phi trường Biên Hòa, sân cờ tiểu đoàn trắng màu khăn tang, con trẻ chạy thất thanh quanh những người mẹ lăn lộn trên bậc thang trước văn phòng các đại đội. Thiếu úy ơi! Thiếu úy ơi! Hóa ra anh là một vài sĩ quan còn sót lại của một tiểu đoàn nhảy dù mà tiểu đoàn trưởng, tiểu đoàn phó, 4 đại đội trưởng đồng tử trận; họa chăng còn Đại Úy Phát, Đại Đội Trưởng 74 và đám tàn quân không biết thất lạc nơi đâu. Thế nên, Tháng 6 năm 1965 đã quá sức chịu đựng của con người - Cho dẫu là người lính có khẩu hiệu Nhẩy Dù Cố Gắng!

Từ trên trực thăng ở Quảng Trị đổ về Huế trong ngày Mồng Bốn Tết Mậu Thân 1968, anh đã thấy ra một Thành Phố Huế âm âm chết lặng. Người Huế chết khi ẩn núp sau những gốc cây bị pháo, hỏa tiễn cộng sản bắn lật ngược, cạnh hàng hàng rào lá chè cháy xém, trên lề đường gạch, đá vỡ vụn, nơi sân nhà trước bàn thờ sụp đổ... Người chết đang quỳ lạy ông bà, với áo mới thấm máu, rách toang; con trẻ chết còn cầm trong tay bao giấy đỏ tiền lì xì đầu năm..

Cảnh chết của Huế không chỉ xẩy ra trong khu Thành Nội, trên đường Mai Thúc Loan, Đinh Bộ Lĩnh, khu sân bay Tây Lộc, ở những cửa thành Thượng Tứ, Đông Ba... Chết ở Huế trùm khắp, mọi chốn, tại mỗi phân đất vùng Bãi Dâu, bên cạnh Sông Hương, nơi sân Trường Gia Hội, Chùa Áo Vàng... Và sau ngày quân Cộng Hòa chiếm lại Kỳ Đài, đám lính cộng sản gồm du kích, đặc công nội thành Huế, và bộ đội miền Bắc bị đánh bật ra khỏi khu cố thủ Gia Hội, trên đường rút lui mang theo những tù nhân vốn chỉ là con trẻ vị thành niên, người già, phụ nữ làm con tin cho lần tháo chạy. Thế nên, cảnh chết, sự chết đã hiện thực với thành phần con tin khốn khổ tội nghiệp nầy.

Cách chết dưới tay lính cộng sản, do thành phần gọi là "lực lượng nhân dân cách mạng thành phố Huế" vượt khỏi sự tưởng tượng của bất cứ ai còn có Nhân Tính. Bởi người Huế đã bị tàn sát, bị thảm sát bởi những kẻ cùng chung khu phố, chung xóm nhà cư ngụ. Nên không bỏ sót một người. Không trật một người. Người Huế bị giết do Sự Ác được ngụy danh là “giải phóng”. Người Huế bị giết để thỏa mãn mặc cảm vô dụng, tự ti hèn kém, lẫn tự tôn bệnh hoạn của những kẻ gọi là “trí thức cách mạng”, điển hình đặc chất Huế như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Đoan Trinh, Tôn Thất Dương Tiềm... Người Huế chết nằm chật dưới những bụi lùm Khe Đá Mài, vùng núi Ngũ Tây; những hầm hố chôn người tập thể ở đồng cát Phú Thứ sùm sụp dưới bước chân của đoàn người tìm kiếm vào giữa năm 1968. Hơi thây chết bốc lên theo nắng đầu hè miền Trung ong óng hờn oan

Nhưng hỡi ôi! Chết ở Huế cũng chưa đủ cho đủ cuộc đau thương của người Việt. Người Việt miền Trung chiếm đầu bảng thống khổ. Mà không phải đợi dài lâu.

oOo

Anh đang ở trên cây số 9, nam Thị Xã Quảng Trị, vùng thôn Mai Đẳng, xã Hải Lăng. Không thể dùng chữ, tĩnh từ nào để diễn đạt. Không thể nói, khóc, la, trước cảnh tượng trước mặt. Chỉ im lặng. Chỉ có thể nghiến răng, bặm môi, dù răng vỡ, môi chảy máu tươi, tay luống cuống, mắt mờ, mũi phập phồng. Không có thể biết gì về thân thể đang mở ra trước sự tàn khốc trước mặt.

Trời ơi! Hình như có tiếng kêu mơ hồ dội ngược ở trong lồng ngực, chận cổ họng, nơi óc não... Hay chỉ là ảo giác khi con người mất hết khả năng kiểm soát. Kiểm soát làm sao được nhịp đập loạn của quả tim, máu chảy ngúc ngắc trăn trở lăn lóc khô khan khó nhọc trong những đường gân căng đến độ chót. Cũng không phải như thế. Anh không biết, hoàn toàn không biết được gì của xác thân. Anh không còn là người đang sống. Vì sống là sống cùng với người sống, chia xẻ vui buồn, đau đớn lo âu với người sống. Chung quanh anh trước mặt chỉ còn một hiện tượng, một không khí - Chết. Phải, chỉ có Sự Chết bao trùm vây cứng. Chỉ có nỗi chết đang tầng tầng phủ chật kính không gian.

Đã sống trong cảnh chết của trận Đồng Xoài năm 1965 như trên vừa viết nên. Đã nằm cùng, ngủ chung với xác chết qua một thời gian dài chiến trận từ 1963, nhưng bên cạnh những người chết câm lặng đau đớn nầy vẫn còn tiếng nói, tiếng động của người còn sống dù là tiếng khóc vật vã, lời kể lể thống thiết hiện thực sự chịu đựng khốn khổ mà chỉ có chiến tranh mới đưa đến cho người. Và mới đây, tháng 4, tháng 5, 1972 ở An Lộc, Bình Long với những ngôi mộ vô danh, mộ tập thể... Hình ảnh người cha im lặng đi tìm từng cái chân, cánh tay của năm đứa con vừa bị tan thây do đạn pháo cộng sản dội vào thị xã. Ở An Lộc, anh thấy được loại người cuối đáy đau thương đó. Tuy nhiên, An Lộc quá nhỏ, thị xã rộng chỉ hơn một cây số vuông, nên cái chết cô đặc lại, ngập cứng vào người nhanh, gọn như nhát dao ngọt. Chết đến chớp mắt, người chưa kịp đón nhận thì đã ngập xuống vũng tối thăm thẳm sau ánh lửa bùng phá rừng rực xé toang.

Nhưng bấy giờ, tháng 7 năm 1972 ở thôn Giáp Hậu, Mai Đẳng, Hải Lâm của Quảng Trị thì khác hơn An Lộc một bậc, hơn trên một tầng, tầng cao ngất. Dài hơn An Lộc một chặng, dài hun hút mênh mông. Sự chết trên 9 cây số đường này là 9 cây số trời chết, đất chết. Chết trên mỗi hạt cát, chết trên đầu ngọn lá. Chết vương vãi từng mảnh thịt. Chết từng cụm xương sống, đốt xương sườn. Chết lăn lóc đầu lâu. Chết rã rời từng bàn tay cong cong đen đúa... Anh đi theo chiếc xe công binh ủi một đường dài, những xác chết, những bó xương bị dồn đống cùng áo quần, vật dụng, chạm vào nhau nghe lóc cóc, xào xạc. "Đống rác người" ùn ùn chuyển dịch, một chất nhờn đen đen ươn ướt lấp lánh trên mặt nhựa - Nhựa thịt người! Trời nắng, đồng trắng, con đường im lìm, động cơ chiếc xe ủi đất (phải gọi xe ủi người mới đúng) vang đều đều, hơi nắng bốc lên từng đường trên mặt nhựa, hơi nắng gắt gắt mùi người chết. Ánh sáng có mùi Sự Chết.

Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh ? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Lần tái bản mà chắc sẽ là lần cuối cùng, anh lập lại tình cảnh của 43 năm trước: Tôi Là Kẻ Có Tội. Tội sống sót sau những cơn bảo lửa của 1965, 1968, 1972, 1975... Oan nghiệt thay, 40 năm sau 1975, Quê Hương vẫn còn nguyên màu lửa đỏ, giữa sự chết. Lửa thiêu đốt tàn nhẫn. Chết tận diệt thương tâm.

Phan Nhật Nam

11 Âm Lịch, Tháng Giêng, Ất Mùi, 2015

Để nhớ lần đầu chạm mặt Sự Chết

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5806)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 16555)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 15275)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
24 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 17344)
Truyện có thể chấm dứt ở đó , cực ngắn, hoặc sẽ rất dài và rất dai, tùy thuộc vào sự tham gia của các “em”. May mắn thay, tôi đã nhận đư ợc rất nhiều hồi đá p từ những bí mật muốn đư ợc tiết lộ. Nhờ thế đã có tác phẩm này. Thậm chí cho đến nhiều năm sau, khi truyện đã chấm dứt, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được mail hỏi: “Anh còn muốn biết bí mật của em không?”
27 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 15991)
Tuổi thơ không biết oán trách, chỉ biết tuân phục. Sự hồn nhiên tuân phục ấy, đồng thời sự hồn nhiên của sức sống ấy, có bao giờ làm cho những ai từng góp phần trong chiến tranh, sẽ bùi ngùi, cảm thấy ray rứt khi quyển truyện VIỆT NAM YÊU DẤU khép lại ở trang cuối cùng?
10 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 16462)
“…Du Tử Lê rất tự giác trong việc cách tân thơ lục bát, đặc biệt ở khía cạnh nhạc điệu. Thơ ông có cách ngắt nhịp lạ. Thông thường, câu bát trong cách ngắt nhịp kiểu 2/2/2/2 hoặc 4/4, thỉnh thoảng là kiểu 3/3/2. Du Tử Lê thêm những cách ngắt nhịp mới, dường như chưa từng có trước ông. Ngắt nhịp theo kiểu 3/1/3/: Cõi hoang mang /vội/ cõi thề thốt/quên. Ngắt nhịp theo kiểu : 2/2/3/1: Cõi con/muốn bỏ/ cõi chồng vợ/ xa. Đọc nhiều bài thơ khác nữa của Du Tử Lê, tôi thấy rõ ràng ông cố gắng khai thác đến tận cùng mọi khả năng ngắt nhịp để làm giàu có thêm nhạc điệu của thơ lục bát. Đóng góp của ông, về phương diện này không thể không công nhận…”
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 17049)
Tôi nghĩ, một ngày nào, tình cờ gặp Khánh Minh, tôi sẽ lập lại: “Cảm ơn Khánh Minh. Cảm ơn những lượng phù sa mà, Nguyễn đã bù đắp cho những sạt, lở chữ, nghĩa nơi dòng sông tản văn của chúng ta, hôm nay. Từ đó, tôi thấy tôi đã cùng bóng, gió…bay lên. Bay lên rồi đấy: “Bóng bay gió ơi”. Du Tử Lê, (Calif. Jan. 2015)
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 18265)
"... Cái hay của truyện cực ngắn không nằm ở chỗ nó tả mà nằm ở chỗ nó gợi ra. Một truyện cực ngắn hay là truyện có sức ngân và vang thật xa và thật lâu... Đọc xong, người ta cứ bị ám ảnh mãi. Qua sự ám ảnh ấy, câu chuyện tiếp tục tỏa sáng và phát nghĩa... Cũng giống như trong THƠ, ở truyện cực ngắn,tác giả chỉ phát ra một số gợi ý để người đọc, chính người đọc mới là kẻ hoàn tất tác phẩm . ”
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 16340)
Nếu bạn đọc xong tập thơ "Năm chữ ngàn câu" của Nguyễn Lương Vỵ, có thể, phải, có thể, bạn sẽ hiểu vì đâu mà câu thơ của thi nhân cháy bùng lên, cháy thiêu hết, cháy đốt hết, cháy tiêu hết, cháy sạch hết, những thứ hữu hạn hữu thanh hữu danh để trở về nơi hoang liêu sấm động của vô danh và vô thanh: “ Hèn chi Thơ nín hết!”.
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 17393)
Tập truyện Giữa Trần Gian Và Địa Ngục là một tập truyện mang tính chất nửa hư nửa thực, hay lấy thực làm hư, lấy hư làm thực, hay coi đó là sự kết hợp giữa mộng với thực cũng suông. Có một số truyện giống như Liêu trai hay chịu ảnh hưởng của Liêu Trai chí dị của Bồ Tùng Linh (Trung Quốc) và Truyền Kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ (Việt Nam) như Truyền kỳ, Người và quỷ, Độc huyền, Tình nhân, Tình hoa v.v...