01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5806)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16508)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4914)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4504)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4617)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Saigon ngày này 40 năm trước!

29 Tháng Tư 201512:00 SA(Xem: 1712)

ncmc-sai_gon-01-content

 Một chiếc WHEC của HQ.VNCH ra khơi lần cuối 29/04/75!

 

Khác với Nha Trang những ngày cuối tháng Ba, khi bước chân cộng quân áp sát Dục Mỹ, Lam Sơn, người dân thành phố biển đã tìm đường vào Saigon. Thì một nửa cuối tháng Tư 1975, người dân Saigon đã không còn lối thoát, hốt hoảng luôn trên nét mặt, sự tuyệt vọng đến cùng mọi người, trong khi nơi mặt trận vòng đai phía bắc người lính Quốc Gia vẫn còn đang ghì chặt tay súng.

Ngày 19-04 Saigon rúng động! Đồng minh sau mười năm chiến đấu bên nhau, nay đã dứt khoát quay lưng, khoảng tiền quân viện khẩn cấp 722 triệu đồng đã bị phía thượng viện Hoa Kỳ từ chối vào ngày 18-04-75, đòn khóa tay người lính VNCH xảy ra đúng lúc Sư đoàn 18 đã phải rút quân ra khỏi mặt trận Long Khánh.

Sáng 21-04 tuyến phòng thủ cuối cùng của QL.VNCH tại Xuân Lộc tan rã, các lực lượng còn lại rút lui về Saigon lập phòng tuyến mới. Tối ngày này 21-04 Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức để trao quyền lại cho Cụ Trần Văn Hương, và không biết vô tình hay cố ý, mà kế hoạch di tản những người làm việc cho Hoa Kỳ được tiết lộ làm người dân cuống cuồng hơn.

Chuyện hòa đàm không xảy ra, như phía GPMN hứa là sẽ nói chuyện khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra đi! Vậy đã rõ phía cộng sản đã thành công trong cú lừa, nhờ chính tay miền nam tự dọn dẹp chướng ngại vật. Võ Nguyên Giáp đã gọi ngày từ chức của Ông Thiệu là “chìa khóa”, là thời điểm quyết định tiến công, và Văn Tiến Dũng tại Lộc Ninh trong đêm đó đã phát pháo lệnh cho chiến dịch HCM.

Chuyện ra đi của TT Thiệu, cùng sự yếu kém của TT Hương bởi tuổi tác cao, làm những kẻ vẫn thường được gọi là thành phần thứ ba (thờ ma cộng sản), khấp khởi mừng đã đến lúc chúng cũng có đôi phần quyền lực. Như vậy cho thấy giới chính khách này vào giờ cuối đã ráng đón gió và chạy theo đuổi những gì họ nghĩ rằng làm cho bọn cộng sản hài lòng hầu chấp nhận nói chuyện, hay nói khác hơn cho chúng được hòa hợp.

Ngày 22-04 tại đại học Tulane ở New Orlands TT Mỹ Ford đã tuyên bố chiến tranh VN đã kết thúc, mọi chuyện đã như ván cờ tàn! Hàm Tân đã rơi vào tay cộng sản, SĐ 3KQ Biên Hòa dời về Saigon, sau cuộc pháo cường tập vào phi trường, đây là đòn trả đũa của CS vụ thả hai trái bom CBU ở Xuân Lộc.

Ngày 24-04 Thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn từ chức. Tin tổng hợp cho thấy sau khi ông Thiệu từ chức, phía CSBV đã điều động QĐ.1 - tức Binh Đoàn Quyết Thắng tăng viện thêm cho chiến trường miền Nam bằng tàu biển lẫn không vận để tấn công Saigon. Binh đoàn này sẽ từ mặt Bắc đánh xuống, QĐ.3 thì trấn mặt Tây Bắc, Đoàn 232 với hai hướng tiến công mặt Tây và Tây Nam; QĐ.4 mặt Đông và QĐ.2 mặt Đông Nam. Như vậy chúng sẽ có 5 quân đoàn, tương đương hơn mười lăm sư đoàn đánh vào Saigon từ bốn phía.

Chiều ngày 26-04, các cánh quân CSBV áp sát Saigon, hướng tiến công của chúng không thay đổi như tin đã ghi nhận, đó là điều dễ hiểu vì hầu như vào thời điểm này, chúng không gặp một ngăn trở lớn nào trên đường tiến quân. Đến 27-04 Saigon bị hỏa tiễn của cộng quân, đồng thời tin không thám cho thấy chúng chuyển số phi cơ thu được sau cuộc triệt thoái của của QK I-II của ta để lại, đem về tập trung tại phi trường Phan Rang, nhằm dùng nó mà tập kích vào Saigon.

Ngày 28-04, Thành phần thứ ba dàn xếp để đưa Dương Văn Minh lên làm Tổng Thống, việc đầu tiên sau khi nhậm chức là yêu cầu Mỹ rút, có tin cho rằng Dương Văn Minh làm đúng kịch bản của Mỹ yêu cầu. Nhưng cũng có nhận định là Dương Văn Minh muốn một mình dễ dàng nói chuyện... Có ngu gì đi nữa thì cộng quân cũng thấy được đây là chỉ dấu Dương Văn Minh mở cửa mời chúng vào!

Cũng ngày này tại BTL/HQ Saigon, một toán quan sát phòng không của khối hành quân được đặt trên sân thượng của cao ốc, quan sát bảo vệ vùng trời khung vuông tạo nên bởi bốn con đường Bạch Đằng, Cường Để, Lê Thánh Tôn và Hai Bà Trưng. Nhằm ngăn chặn mọi chuyện không kích hay ném bom, và tất cả các chiến hạm đang neo dưới bến Bạch Đằng cũng luôn trong tư thế khai hỏa.

Khoảng 5 giờ chiều, một chiếc C.130 suýt trúng đạn của giang pháo hạm đang neo tại cầu A khi nó bay gần sát vùng cấm, sau này nghe nói đó là chiếc của Thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn di tản. Sau vụ chiếc C.130 này, lại được tin phi công cộng sản dùng A.37 chiếm được đã ném bom Tân Sơn Nhất, và khu vực BTL.HQ Saigon đặt trong lệnh báo động đỏ.

Chương trình di tản mang tính cách đùm bọc nội bộ, cho thân nhân Hải Quân tại Saigon không thực hiện được, thay vào đó tin tái phối trí của Quân chủng HQ khá rõ rệt: “Hải lực tại Côn Sơn, Giang lực tại Long Phú”. Các phòng trong BTL.HQ cho thiêu hủy tất cả tài liệu mật, bên Biệt đội sưu tập hồ sơ mật báo viên cũng đã đốt liên tục từ sáng sớm, thậm chí dự trù cả lựu đạn cháy tiếp tay phòng khi phải rút khẩn cấp.

Sáng 29-04 Saigon hỗn loạn thật sự, cộng quân đả pháo mạnh vào phi trường TSN, dân bắt đầu chạy loạn! Một lần cuối Hải Quân tìm cách phối hợp cùng các Quân chủng bạn, Khối Hành Quân HQ đã liên lạc sang bên Bộ Tổng Tham Mưu, cùng Không Quân, nhưng các nơi đó đã bỏ ngỏ. Đứng ngay bực thềm Tổng Hành Dinh BTL.HQ, đêm 29/04/1975 vị Đại tá Tham mưu phó Hành Quân, thay mặt Đô Đốc Tư Lệnh phát biểu: “Không quân, Bộ Binh, đều đã bỏ chúng ta... Nay chúng ta tự phải lo liệu lấy, ai đi thì đi, ai ở lại thì giúp người đi...

Đêm 29-04, trên con sông Saigon đã có những con tàu ra khơi lần cuối! Trước cổng BTL.HQ, những người lính ở lại đứng thẫn thờ nhìn những con tàu và đồng đội mình ra đi, và chốt gác của Quân cảnh Hải Quân 201 nơi cổng cũng đã tự giải tán ngay sau đó. Đêm đó Saigon không một ánh đèn, bóng tối mang đến cho thành phố một cái gì lạ lắm, có phải người ta gọi thành phố chết là như vậy, có ai trong đời bao giờ thấy được thành phố chết thật sự đâu! Chỉ có trong phim ảnh đôi lần được xem, trong đó nhà làm phim cho người ta thấy một thành phố vắng lặng không có lấy một bóng người với những rác bị gió cuốn bay dọc hè phố... đó là trong phim.

Saigon đang nửa đêm, suốt dọc con đường cũng không một bóng người như thế, chỉ có bóng đêm cùng vắng lặng, thành phố không điện, không cả đèn đường, hai hàng cây hai bên đường phố giao đầu nhau phía trên cao, con đường hun hút như hang sâu, và tiếng gió từ bờ sông thổi lên càng nghe âm u thêm. Con đường Tự Do tối đen, trong bóng đêm nhờ nhờ, thật xa cuối đường hai tháp chuông nhà thờ Đức Bà, như hai cánh tay giơ cao chào vĩnh biệt trong đêm cuối.

 

Nhân chứng Thiếu tá Nhan Hữu Hậu: “Khoảng 12 giờ trưa ngày 30 tháng 4, xe tăng Cộng Sản tiến vào Dinh Độc Lập mà không gặp một s kháng cự nào, vì cổng chánh đã được mở rộng từ trước... Sau giờ phút này, Cộng Sản đã lợi dụng đêm tối, ngụy tạo cho đóng 2 cổng này lại, ủi sập rồi tuyên truyền đây là hang ổ cuối cùng của ngụy quyền đã bị thanh toán” (!). Đây là trò hạ nhục thêm một lần nữa, bằng cách lột truồng xác chết vẫn thường thấy nơi lũ man rợ chiến thắng. Chúng là loài chồn cáo tanh hôi, đi tìm cái oai để ngỡ là mãnh hổ trong dáng say mùi máu, chúng muốn nói chúng cũng có chiến thắng, cũng có vinh quang; và trong men say hoang tưởng, chúng muốn mọi người nhìn chúng là kẻ vô địch (?).

Với họng súng AK cùng lưỡi lê sắc nhọn, chúng dựng cảnh “cách mạng nhân dân thành công”, khoác lấy chính nghĩa một cách trâng tráo, và tự cho mình là anh hùng. Nhưng giải thích sao đây khi chính miệng kẻ chiến thắng, đã không chút liêm sỉ huênh hoang khi chiếm được miền Nam: “Chúng ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, và chúng ta đã thành công trong việc cắm lá cờ quốc tế Mác Lê, trên toàn cõi Việt Nam” (!). Lịch sử Thế Giới và lịch sử Việt Nam cận đại đã cho thấy sự thật, cộng sản đã chiến thắng nhờ chúng đã đạt đến đỉnh cao của dối trá cùng gian ác vô nhân, chiến thắng của chúng là chiếm được đất nhưng không chiếm được lòng dân, cái cưỡng đoạt của loài thổ phỉ. Sau tháng Tư đen, người dân Miền Nam sống trong tan tác tù đày và Saigon thay bằng tên một kẻ đại bịp!

Hai Nancy

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn