01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6164)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16754)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5115)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4664)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4750)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Viết từ Sài Gòn: Đại biểu dân buồn cười, dân buồn muốn chết

07 Tháng Bảy 201512:17 CH(Xem: 1879)
blank
Tội nghiệp con gà này vừa mở mắt đã chịu 14 loại phí.

Trên thế giới này, có lẽ không ở đâu có nhiều chuyện quái đản như ở Việt Nam chúng tôi vào thời đại này. Những chuyện lớn như chuyện tù oan, chuyện ông luật sư Võ An Đôn bênh vực cho người nghèo vừa la làng vì bị quan đầu tỉnh đe dọa tước giấy luật sư, chuyện “thích to để tự sướng” và dư luận cho rằng các quan to lo “hậu sự” bằng cách mua nhà ở nước ngoài... chắc bạn đọc đã biết khá nhiều rồi.

Trong bài này, tôi chỉ đề cập đến những chuyện nhỏ nhất đã và đang xảy ra với những người dân nghèo khó. Nếu không được khui ra giữa Quốc hội VN trong kỳ họp vừa qua, chắc nhiều bạn cho là “nói dóc, chứ làm gì có mấy cái thứ chuyện kỳ quái như thế” và mấy ông chuyên nghề bốc thơm chế độ lại đổ cho bọn phản động, bọn “diễn biến hòa bình” xuyên tạc phá hoại. Nói có sách, mách có chứng, tôi tường thuật vài hàng về những cuộc thảo luận gay gắt có phần nực cười tại nghị trường Quốc hội VN trong những ngày qua.

 

Nhiều bộ quản lý một quả trứng và gà vừa mở mắt đã gánh 14 loại phí

Tại phiên chất vấn Quốc hội mới đây, đại biểu Đỗ Văn Đương (Sài Gòn) đặt câu hỏi về việc một con gà phải chịu tới 14 loại phí và đề nghị Bộ trưởng trả lời. Trên thực tế tình trạng “bất hợp lý” này đã xảy ra từ nhiều năm nay, người dân và doanh nghiệp vẫn phải cắn răng chịu đựng những “bất hợp lý” của các quan từ làng xã đến tỉnh thành. Một gánh nặng đè lên đầu lên cố người dân trước sự “vô cảm” của các quan cai trị. Quy định “bất hợp lý” đó là cái gì?

Chúng ta hãy nghe tâm sự của người nông dân. Anh Nguyễn Văn Nghĩa, chủ trại gà Đông Hòa (Dĩ An, Bình Dương) cho biết trang trại anh vừa nuôi gà đẻ trứng vừa nuôi gà thịt. Anh kể: “Quả thật, các loại phí, lệ phí mà mỗi con gà, quả trứng phải chịu nhiều đến mức tôi không nhớ hết nổi. Tôi chỉ nhớ là từ lúc con gà mới nở có một ngày tuổi đã phải chịu phí kiểm dịch 100 đồng/con rồi”.

Anh Nghĩa cố nhớ ra, gà con mới nở một ngày tuổi xuất về trại nuôi đã tốn nhiều khoản chi: Phí kiểm dịch gà con khi mới nở 100 đồng/con; phí cấp giấy kiểm dịch khi xuất gà con ra khỏi trại ra ngoài tỉnh 40,000 đồng/tờ, nội tỉnh 5,000 đồng/tờ. Giấy tiêu độc sát trùng cho xe vận chuyển gà con ngoài tỉnh 75,000 đồng/tờ, nội tỉnh 45,000 đồng/tờ.

Trứng gà thì tính phí kiểm dịch trên từng quả trứng với khoảng 5 đồng/trứng. “Một con gà giống lông trắng một ngày tuổi, trang trại mua về nuôi sau khi cộng các loại phí lên tới 11,000-12,000 đồng. Nếu với giá gà bán tại trang trại hiện nay 47,000-48,000 đồng/kg thì các loại phí, lệ phí tính sơ sơ cũng đã chiếm 20% giá thành sản xuất. Lúc giá gà xuống thấp, có lúc chỉ 27,000-30,000 đồng/kg thì vẫn phải đóng phí. Khi đó các trang trại chỉ có lỗ”.

 

Doanh nghiệp cũng chịu hàng loạt loại phí

Đại diện một doanh nghiệp chăn nuôi và chế biến thực phẩm lớn ở Sài Gòn cho hay hiện tại phí, lệ phí kiểm dịch trên gia cầm còn khá nhiều, đôi lúc trùng lắp làm tăng chi phí sản xuất và lưu thông. Chẳng hạn như đối với con gà từ lúc nuôi đến lúc xuất thịt, giết mổ phải chịu khoảng 14 loại phí, lệ phí.

Riêng việc đem gà thịt vào cơ sở giết mổ phải chịu tới tám khoản chi. Chưa hết, trong thời gian chăn nuôi, cơ sở phải định kỳ 3-6 tháng lấy mẫu nước, phân để kiểm tra và kiểm tra kháng thể một số bệnh cũng phải đóng phí...

 

Tôm, cá cũng oằn mình cõng phí

Ông Nguyễn Văn Đạo, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Gò Đàng, một doanh nghiệp  xuất khẩu cá tra lớn ở tỉnh Tiền Giang, cho biết phí lớn nhất mà công ty ông và hầu hết DN thủy sản đang phải gánh nặng nhất là phí kiểm nghiệm chỉ tiêu, chất lượng sản phẩm. Doanh nghiệp xuất khẩu thủy sản phải bỏ ra hàng tỉ đồng mỗi năm để đóng các loại phí cao chót vót.

 

“Vẽ” thêm thủ tục

Ông Trần Văn Lĩnh, Tổng Giám đốc Công ty Thủy sản Thuận Phước, phản ứng với quy định phải đăng ký hợp đồng xuất khẩu sản phẩm cá tra với Hiệp hội Cá tra vì như vậy có thể vi phạm nguyên tắc bảo đảm bí mật kinh doanh, gây bất lợi cho DN, ông Lĩnh nêu quan điểm: “Giá cả, hợp đồng mua bán từ nhà máy là bảo mật, không thể báo cáo cho một cá nhân, tổ chức nào hết”.

Cái gì chứ nghề “vẽ” thì các quan thuế là những nghệ sĩ đại tài. Muốn vẽ kiểu nào cũng được, các doanh nghiệp cứ thế mà thi hành, không theo nét vẽ của họa sĩ thì chỉ có nước mang hàng về kho chờ đổ đi thôi.

 

Các trạm thu phí đặt quá dày đặc

Đại biểu Quốc hội Bạc Liêu Võ Thị Hồng Thoại nói “Có đoạn đường chỉ 500km mà có đến 10 trạm thu, có địa phương chỉ với 150km đường mà có tới 3 trạm thu phí, như thế là hơi nhiều. Qua tiếp xúc cử tri, chúng tôi cũng nhận thấy vấn đề phí BOT tham gia giao thông hiện là một gánh nặng cho các doanh nghiệp vận tải cũng như người dân”.

blank

Một trạm thu phí tự động trên quốc lộ 1, tỉnh Quảng Bình vừa được đưa vào sử dụng hồi vào tháng 3-2015.

Có nơi tư nhân tự lập “trạm thu phí” giá “cắt cổ” như từ cuối tháng 6, mỗi xe vận tải trọng trên 15 tấn muốn đi qua Suối Mang nằm trên QL37 thuộc địa phận huyện Đại Từ (Thái Nguyên) phải “góp vốn” từ 300 - 500 nghìn đồng (khoảng 15-25 đô la). Thực ra đó là mức “thuế đường” chỉ để đi qua đoạn đường tránh dài chưa đầy 165 feet qua Suối Mang. Đó là trạm thu phí của Cty Thành Long, chẳng hiểu công ty này có họ hàng hang hốc hoặc có móc ngoặc gì với các quan đầu tỉnh Thái Nguyên không?

Đến chuyện thu phí xe máy cũng đang lùng bùng, nhất là tại Sài Gòn. Nhiều người dân băn khoăn không biết số tiền thu phí xe máy có thật sự được sử dụng đúng mục đích? Phần lớn người dân ủng hộ bỏ thu phí xe máy.

blank
Con đường vừa làm xong, chưa kịp nghiệm thu đã bê bối như thế này.

Nhìn vào thực tế, xe gắn máy là gia tài của hàng chục triệu người dân, chạy ăn từng bữa cũng nhờ vào cái xe gắn máy. Xăng cứ tăng, lương cứ thấp, dân tiết kiệm không đi xe ôm hay taxi mà dùng xe buýt nên cánh tài xế đói dài. Lại phải đóng thêm thứ phí xe gắn máy nữa thì người dân càng đói rách thê thảm hơn. Dân cõng thuế phí cũng như gà, heo, tôm, cá. Anh nào cũng mệt bở hơi tai.

Nhìn qua những loại thuế phí này ở VN đúng là “loạn”. Thuế, phí hay lệ phí cứ loạn cào cào, hiểu sao cũng được. Vài trăm loại phí và lệ phí dân chịu sao nổi. Ấy thế mà bao nhiêu năm nay, bây giờ các ông bà đại biểu của dân mới nhìn ra và đề nghị sửa đổi lung tung.

Tôi nêu vài ý kiến của ngay đại biểu Quốc hội để kết luận cho bài này:

Đại biểu Bùi Đức Thụ (Lai Châu) cho biết danh mục 51 khoản phí và 39 khoản lệ phí được quy định trong dự thảo luật thực tế mới chỉ là những quy định chung chung, theo lĩnh vực. Còn nếu tính cụ thể của luật này thì phải có đến hơn trăm khoản phí và vài trăm lệ phí...

Đại biểu Thụ nói: “Trong dự luật chưa quy định rõ phí và lệ phí, có cái gọi là phí cũng đúng mà nói lệ phí cũng đúng”. Còn theo đại biểu Lê Đình Khanh (Hải Dương) nói: “Trong dự luật có nhiều loại phí đọc lên thấy rất buồn cười, thấy cái gì cũng thu được, thu chồng, thu chéo”.

Các ông đại biểu buồn cười bao nhiêu thì dân... buồn muốn chết bấy nhiêu!

Văn Quang

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn