01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5890)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16584)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4965)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4559)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4664)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Chuyện tháng Tám năm xưa…

18 Tháng Tám 20159:15 SA(Xem: 1566)
blank
Bác Hù, với thành quả cắt mạng vẻ vang!
 

Có một tháng Tám gắn liền với vận nước! Đó là tháng Tám năm 1945, một tháng Tám ồn ào, đảng nói nó vĩ đại, vì đảng đã lãnh đạo 20 triệu dân mình lúc bấy giờ nổi lên đánh Tây, Đánh Nhật giành độc lập. Để rồi dựng kỳ đài tại Ba Đình, để bác đọc tuyên ngôn độc lập và đặt tên cho nước!

Tháng Tám năm xưa 1945 là một sự kiện có thật, đã đưa dân tộc quay một bước ngoặc, nhưng đó có là một ngày tháng Tám cách mạng mùa thu như cộng sản nói? Mà hai năm sau nhạc sĩ Phạm Duy đã viết những lời ca ngợi trong khúc nhạc Tuổi Xanh 1947, hầu như ai trong chúng ta cũng đều nghe:

Một mùa Thu năm qua Cách Mạng tiến ra

Nước Việt bừng ngàn tiếng thanh niên tung gông phá xiềng

Đoàn người trai ra đi, miệng hô lớn: “'Quyết chiến”

“Quyết chiến”... chân oai nghiêm đều tiến(?!)

Một sự kiện vẫn còn ghi trong sử cộng đảng, và cả dạy cho trẻ con trong trường, dĩ nhiên ai cũng phải biết, nhưng cái biết đó có là cái biết sự thật, hay buộc phải tin những gì vẹm nói? Số người già biết chuyện dần rồi đã qua hết, còn những người trẻ nghe vậy thì chỉ biết vậy mà thôi!

Chế độ này nếu còn, thì theo thời gian, những gì không sự thật mà vì nhu cầu chính trị vẫn tiếp tục bị vẹm sơn phết cho nó cái màu sắc rực rỡ! Còn về những lời hát của mình viết Phạm Duy tâm sự, ca khúc nhạc Tuổi Xanh là bài đầu tiên của loại ca khúc mà ông gọi chung là thanh niên ca, và cũng vì “nhu cầu công tác” (chữ dùng của PD) với Việt Minh mà ông viết ra nó!.

Phận người dân gắn liền vận nước! Từ những ngày tháng Tám đó biết bao đau thương đến cùng dân Việt, câu chuyện tuần này nó chỉ là chuyện nhớ lại lời Nội tôi kể về thời khắc đó, chắc hẳn nó cũng xảy ra tương tự cho nhiều (nhiều lắm) gia đình khác. Vì thế mà cái cách mạng này, tùy từng người mà có cái nhìn riêng (nặng, nhẹ), và cho đến nay bảy chục năm tròn, vẫn còn nhiều ý kiến đòi “Nhìn lại Cách mạng tháng Tám”, cái đòi này cho thấy với nhiều người, họ không đồng ý với những gì đảng nói.

Năm 1945, gia đình tôi đang sống tại miền Bắc, và một đêm năm đó, Cha bỏ mẹ con tôi lại tìm đường vô Nam… Ông phải đi, vì chắc chắn rằng những gì đã xảy ra cho gia đình, cho thấy người kế tiếp sẽ bị giết đó là ông!

Đó là lúc, Việt Minh truy giết các thành viên đảng phái Quốc Gia một cách khốc liệt, không ngoài Việt Minh muốn giữ vị thế độc tôn. Chuyện “giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ” không chỉ đợi đến cải cách ruộng đất mọi người mới sợ, người ta nói cái ác đã giúp Việt Minh thành công, trong vụ cướp chính quyền sau đó, mà chúng gọi là cách mạng!

Thời điểm đó sau trước một năm, ông anh ruột bị bắn chết ngay trước cửa nhà, ông anh họ bị bọn chúng bắt đi mất tích, cậu em ruột Mẹ tôi bị bắn cũng lúc từ trên xe bước xuống. Cha tôi phải đi, ông không còn đường chọn!

Ông tìm vào Nam, bằng cách ngược lên mạn bắc sang Vân Nam, con đường sang Tàu lúc đó được coi như dễ đi hơn, đường sang Ai Lao, hay xuôi Nam, những lối này đều có người của Việt Minh chốt chặn. Thanh niên lúc ấy lọt vào tay chúng, đảng phái Quốc Gia chúng giết, và cả những ai không theo một bên nào cũng bị giết.

Cứ không theo Việt Minh là bị giết!

Từ Vân Nam, Cha tôi theo đường xuôi nam bằng ngã Ai Lao rồi Cao Mên, và từ Nam Vang ông đến được Sài Gòn, riêng mẹ con tôi vì là đàn bà con nít, mà chuyện đi Nam sau đó ít lâu có phần dễ dàng hơn.

Ngày 20/7/1954, ngày của Hiệp Định Genève chia cắt. Trước đó, Tạ Quang Bửu, đại diện Việt Minh đã bí mật gặp Pháp tại Genève ngày 10/6/1954 đề nghị chia đôi đất nước, và chính ngoại trưởng Nga Molotov dùng bút vạch ngang, cắt Việt Nam tại vĩ tuyến 17.

Đất nước chia hai, đó là kết quả vẻ vang của cái gọi là cách mạng tháng Tám! Máu thanh niên Việt yêu nước đã đổ để Việt Minh làm thân khuyển mã cho Nga Tầu, chiếm lấy một nửa đất nước phía Bắc. Người dân miền Bắc xa lánh chúng, và đã có hơn triệu người thoát được ách cộng sản trong cuộc di cư năm 1954… Không riêng gia đình tôi mà có nhiều lắm gia đình khác được đoàn tụ tại miền Nam trong những ngày tháng này!

Cái nhớ trong trí tôi về cuộc di cý nãm 1954, là những buổi ði cùng Cha, và chị, với chiếc mô-tô ba cha con ði lùng các trại tạm cý tìm Nội. Cha chỉ ðýợc biết qua một ngýời quen cũ nói là gặp Nội ở cảng Hải Phòng, tin tức chỉ bấy nhiêu ðó thôi, còn Nội ði thoát hay không thì không một tin tức, cũng có ngýời nói nhà Nội ở phố Hàng Da ðã có ngýời chủ mới.

Cái lo lắng của Cha to lớn dần theo ngày tháng tìm kiếm, Cha bỏ dở cả bữa cõm ðang ãn ðể ði ngay, mỗi khi có một ai ðó cho tin về những ðoàn di cý mới ðến - Cuối cùng Cha cũng gặp ðýợc Nội, trên một chuyến tàu cập bến Bạch Đằng nõi sông Sàigòn, ngay trýớc trại Thủy Quân, (BTL.HQ Saigon sau này).

Chia lìa có nýớc mắt, thì xum họp nýớc mắt cũng không ngãn ðýợc, Cha khóc sung sýớng trong cái ôm của Nội! Ngày vui xum họp Nội tôi kể rằng, kẻ giết những người trong gia đình chúng tôi, không ai khác là những kẻ ngày nào Nội cưu mang, nay họ theo Việt Minh.

Những người Việt Minh, quyền lực đến quá dễ dàng với súng đạn trong tay, để xóa đi cái quá khứ giai cấp, cùng chứng tỏ quyền lực cắt mạng, mà có những hành động đào mồ cuốc mả, cùng đấu tố chính những người một thời họ chịu ơn.

Những lời Nội tôi kể, không khác lắm chuyện bây giờ ai cũng biết, là Hồ và Trường Chinh đã bịt râu, đeo kính hóa trang, đến xem buổi đấu tố giết Bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long), người được coi là có ơn lớn đối với Hồ!

Và chuyện xảy ra những ngày tháng Tám, Nội nói nào phải là cách mạng cách mung gì, ai cũng biết 15/8/1945 Nhật đã buông súng đầu hàng, dân Hà Nội sáng 17/8/45 có cuộc mít tinh tại nhà hát thành phố, mừng Chính phủ Trần Trọng Kim thu hồi chủ quyền đất nước. 

Và giữa hàng vạn người trên đường Paulbert (Trường Tiền), trên bao lơn nhà hát lớn, cờ Quẻ Ly được kéo lên, mọi người hát vang bài Tiếng Gọi Thanh Niên, hoan hô chính phủ Trần Trọng Kim, và Việt Nam Độc lập Muôn năm…

Việt Minh chỉ một ít người trà trộn, và những lá cờ máu dấu trong người được phất lên, họ lo le khẩu súng nhỏ, thật giả nào ai biết được, súng giả làm bằng cây, lựu đạn bằng đất sét bôi đen đã hù dọa được dân, những cảnh Việt Minh dã man giết người vô tội đã khiến người dân sợ.

Từ chiếm lấy cuộc biểu tình, rồi gọi đó là lãnh đạo toàn dân vùng lên cướp chính quyền từ tay Nhật, và hoang tưởng hơn nữa, họ tuyên truyền là đã đánh Nhật giành chính quyền. Cách mạng tháng Tám của việt Minh là vậy đó!

Vậy sự thật là gì, nếu không phải là Việt Minh đã lợi dụng lúc Nhật đầu hàng, để cướp lấy chính quyền từ tay vua Bảo Đại, người đang giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia, trong bối cảnh đất nước lúc đó, và xét trên thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập, từ ngày 11/3/1945.

blank
Việt Nam tôi đây!!!


Ngày 02/9/1945 một trò bịp của Hồ, một kẻ tha phương cầu thực, từng gõ cửa trường thuộc địa, từng gởi đơn xin ân huệ của chính phủ thuộc địa Pháp, nay giữa Ba Đình lại đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước VNDCCH vào đúng vào ngày Nhật ký kết đầu hàng Đồng Minh.

Sau những ngày tháng Tám, là chuyện tàn sát hàng chục vạn nông dân vô tội, trong cuộc “cải cách ruộng đất” để làm đẹp lòng quan thầy Nga-Hoa, và để xây thiên đàng xã nghĩa mà bác và đảng phát động cuộc chiến xâm lược miền Nam.

Hôm nay mọi cái người dân đã rõ, không ai phủ nhận Hồ là nhân vật lịch sử, nhưng cũng không ai nghi ngờ Hồ là tội đồ của dân tộc Việt!

Chuyện từ một ngày tháng Tám đến nay đã 70 năm, dài cả một đời người - Hôm nay quê nhà đã thành đất Tầu, con đường thông thương ngược bắc lại dập dìu, hai nước nay chưa đến 2020 mà như đã nhập một, hội nghị Thành Đô chưa đến hạn, mà người dân đã nhìn thấy cờ sáu sao.

Nước Việt hôm nay là cái bím tóc thằng chệt cộng, vùng tự trị hay một tỉnh của Tầu thì cũng chỉ là cách gọi, và những Sâu những Ếch những Lú, chỉ là thái thú thay mẫu quốc để cai trị dân Nam. Và ngày mai, người ta nói dân Việt sẽ cầm hộ chiếu Trung Quốc, để đi khắp thế giới!

Từ một ngày tháng Tám! Từ cái đam mê quyền lực của bác và đàn em, mà đất nước đã được sang tay cho lũ giặc phương bắc, mọi sự nay có vẻ như an bài, đã được những kẻ kế thừa hai bên mua và bán, tiền đã trao thì cháo phải múc. Nhưng chuyện đời đâu cứ chúng muốn là được… Nhất là đối với một dân tộc có truyền thống chống ngoại xâm kiên cường như Việt Nam!

Hai Nancy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn