01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6175)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16757)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5123)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4670)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4762)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Những niềm vui & hạnh phúc lâng lâng

08 Tháng Chín 201510:30 CH(Xem: 1312)
blank
Anh em ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý được xét đặc xá.
 

Ông Đoàn Văn Vươn, người vừa được đặc xá nhân dịp 2/9 năm nay sau thời gian hơn 3 năm, bảy tháng bị tù giam trong vụ án chống lại cưỡng chế đất ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng năm 2012, nói ông “vô tội” và “sẽ vẫn hành động như trước” nếu một lần nữa bị “dồn vào thế cùng”.

BBC

 

Cuối đời, tôi mới biết ra một điều vô cùng quan trọng và thú vị là nhân loại (không ít kẻ) chỉ ước mơ được làm... người Việt. Vậy mà tôi lại dại dột vượt biên, rồi đi biền biệt mất tăm - suốt mấy mươi năm - và chả hề bao giờ ngoảnh lại... mãi cho tới bữa rồi!

Bữa đó, tình cờ đọc bài báo (“Hãy về thăm để được tận hưởng cảm giác đang ở nhà mình) của cái ông thổ tả tên Hải Âu (nào đó) khiến tôi bần thần, băn khoăn, và áy náy... cả mấy ngày liền: Chúng tôi chỉ mong tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về - Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân nói với báo giới như thế nhân 40 năm ngày thống nhất đất nước. Người Việt Nam cho dù có những lúc ở hai chiến tuyến, cho dù mỗi bên đều mất mát người thân của mình nhưng nhớ lại lời Bác dạy đều là một gốc cả và đều có lòng yêu nước...” Lời bộc bạch, lời mời tha thiết, chân thành của Chủ tịch Nguyễn Thiện Nhân khiến nhiều người xúc động... “Chỉ có những người tâm địa đen tối, những người đặt lợi ích nhân lên trên nghĩa nh, lên trên nh cảm thiêng liêng mới m những chuyện chia rẽ đoàn kết dân tộc, chia rẽ anh em ng một nhà”.

blank
Chiếc lán dựng ngay liền kề với ngôi nhà cũ của Đoàn Văn Vươn.


Úy trời đất, quỷ thần ơi! Nói gì mà nghe thấy ghê vậy, cha nội? Tôi thề danh dự là mình chả hề có chút “tâm địa đen tối” nào ráo trọi. Tui bỏ đi, đi lâu (và chắc đi luôn) chỉ vì vài ba chuyện nhỏ xíu hà:

- Thiệt tình là về Việt Nam tui không biết ở đâu? Nhà tui đã “hiến” hồi “cách mạng đánh tư sản” mất tiêu rồi.

- Và đâu phải “Việt Kiều” nào cũng có điều kiện dễ dàng để mà về “tham quan” đất nước, như ông Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam (Nguyễn Thiện Nhân) mong đợi? Cái thứ lao động chân tay, với đồng lương tối thiểu như tui, mà phải lo đủ thứ tiền - tiền ăn, tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền xe, tiền bảo hiểm - rồi phải dành dụm (chút đỉnh) để gửi giúp cho bà con, anh em, bạn bè, chòm xóm cùng khổ nữa. Còn lấy gì ra để đi về nữa!

Thôi thì đành “hướng về quê hương” bằng cách chăm chú theo dõi mọi tin tức qua truyền thông của nhà nước vậy. Báo Tin Nhanh vừa cho hay vô số tin (rất) vui khiến ai cũng phải nôn nao, háo hức:

- Ra suối nhặt đá được cả thùng vàng đầy ắp

- Một tỷ đồng bỏ lại bên lề đường

- Sững sờ thấy 6 sổ tiết kiệm cùng két sắt vứt bên đường

- Đi lượm ve chai nhặt được 5 triệu yên Nhật

- Nhặt được vali tiền bên quốc lộ

- Đi rẫy, nhặt được cục vàng 2.1kg (khoảng 4.6 lbs)

- Nhặt được 11 cây vàng từ bãi rác

- Rà phế liệu bắt được gần 10kg (khoảng 22lbs) vàng

Thiệt là một đất nước diệu kỳ. Không ai cần phải học hành hay làm lụng gì ráo trọi. Cứ bước khỏi nhà là gặp giáo sư - tiến sĩ, và đi vơ vẩn chút xíu (ra rẫy, ra suối, ra bãi rác, ra bãi phế liệu...) là nhặt được nguyên một va li tiền hay cả một thùng vàng. Thảo nào mà toàn thể nhân loại ai cũng khát khao “biến” được thành người Việt.

Vàng bạc tuy thế, không nhất thiết đã có thể mang lại hạnh phúc cho bất cứ ai - đúng không? Ôi, tưởng gì chớ hạnh phúc thì ở Việt Nam cũng thiếu mẹ gì - chỗ nào mà không có - kể cả ở những trại tù.

Báo Thanh Niên, phát hành ngày 29/8/2015, vừa hớn hở đi tin: “Nụ cười đong đầy hạnh phúc của những phạm nhân trước ngày đặc xá tự do”. Trong số những người được đặc xá đợt này có hai tù nhân “nổi tiếng” là anh em ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý. Họ được giới truyền thông nhắc đến với rất nhiều ưu ái:

- Báo Pháp Luật: “Gia đình vỡ òa trong niềm vui khi nghe tin chính thức anh em ông Đoàn Văn Vươn được đặc xá trong đợt 2-9”.

- Báo Tuổi Trẻ: “Niềm vui vỡ òa của người thân khi hai anh em ông Vươn bước ra khỏi cổng trại giam”.

- Báo Người Đưa Tin: “Gia đình Đoàn Văn Vươn vòa hạnh phúc”.

- Báo Vietnamnet: “Chị Nguyễn Thị Thương, Nguyễn Thị Hiền, vợ của anh Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý mấy ngày gần đây đang lâng lâng trong niềm hạnh phúc”.

Niềm vui và hạnh phúc ở đâu (ra) mà “dễ ẹc” và “lãng xẹc” - vậy trời?

Coi: Gia đình hai anh em ông Đoàn Văn Vươn đang làm ăn đàng hoàng tử tế thì đất đai bị cưỡng chế. Họ chống lại bằng mìn tự chế và đạn hoa cải làm cho mấy nhân viên công lực bị thương, và khiến cho dư luận dậy sóng trong khoảng một thời gian không ngắn. Cuối cùng, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng (cũng là đại biểu Quốc hội Việt Nam khu vực 3 Hải Phòng, trong đó có huyện Tiên Lãng) đã có kết luận về vụ việc như sau - theo tường thuật của Gia Minh (RFA) nghe được vào hôm 2 tháng 10 năm 2012:

Tin cho biết cuộc làm việc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hải Phòng bắt đầu từ lúc 2 giờ chiều, và đến 5 giờ Chủ nhiệm văn phòng chính phủ Vũ Đức Đam có cuộc họp báo thông tin về kết luận của Thủ tướng tại Trung tâm hội nghị quốc tế. Theo ông Vũ Đức Đam thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kết luận hai quyết định giao đất QĐ447 và QĐ220 của huyện Tiên Lãng đều không đúng pháp luật.

Đến hai quyết định thu hồi 460 và 461 cũng trái pháp luật. Vì quyết định thu hồi không đúng nên việc cưỡng chế cũng không đúng. Còn về việc hủy hoại tài sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, thủ tướng yêu cầu xử lý theo đúng qui định của pháp luật. Huyện Tiên Lãng sai phạm trong vụ cưỡng chế đất đầm gia đình ông Đoàn Văn Vươn, tuy nhiên theo ông Nguyễn Tấn Dũng còn có nguyên nhân khách quan từ những bất cập của luật đất đai Việt Nam. Vì những bất cập này mà có đến 70% vụ khiếu kiện là khiếu kiện đất đai và nhiều vụ chưa xử lý dứt điểm...”

Ngay sau khi được biết kết luận của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đối với vụ cưỡng chế buộc chồng và người thân của họ phải nổ súng hoa cải và mìn tự tạo làm cho bốn công an và hai dân quân bị thương, và họ bị buộc tội chống người thi hành công vụ thì cảm tưởng đầu tiên của họ được bộc bạch như sau:

Trước hết của bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn: Gia đình rất mừng. Chúng tôi nhờ Đảng, chính phủ xử lý thích đáng đúng người đúng tội. Tôi mừng quá không nói được những điều mong muốn”.

...

Tiếp đến là những người cùng tham gia Liên chi hội Nuôi trồng Thủy sản Nước lợ huyện Tiên Lãng, những người suốt hơn tháng qua cũng lo lắng nhưng cương quyết lên tiếng vì sự thật và lẽ phải cũng chờ đợi giây phút thủ tướng ra kế luận về vấn đề liên quan đến khu đất đầm mà họ lâu nay nuôi trồng thủy sản để sinh kế. Ông tổng thư ký liên chi hội Vũ Văn Luân cho biết: “Đầu tiên rất vui vì đó là chân lý mà chúng tôi đã khẳng định từ năm 1993. Dân chúng hoan nghênh quyết định đúng lòng dân của chính phủ”.

blank
Ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc CA TP.Hải Phòng được thăng hàm Thiếu tướng.

Ông Vũ Văn Luân cũng như bà Đoàn Văn Vươn đều vui mừng... hụt ráo! Ông Thủ Tướng nói chơi vậy thôi, chớ không phải vậy đâu. Ổng “kết luận” rằng quyết định thu hồi và cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng là sai nhưng anh em ông Đoàn Văn Vươn vẫn cứ phải vào tù, còn người chỉ huy vụ “trận đánh đẹp” phá hủy nhà cửa của nạn nhân (Đại Tá Đỗ Hữu Ca, Giám Đốc Công An Hải Phòng) thì được thăng cấp tướng.

Sau khi ngồi bóc xong gần bốn cuốn lịch thì anh em ông Đoàn Văn Vươn được đặc xá (nhân dịp ngày lễ Quốc Khánh) vì “cải tạo tốt” và “nghiêm chỉnh chấp hành nội quy trại giam”. Thế là cả hai ông đều “vỡ oà niềm vui” và hai bà vợ thì “lâng lâng hạnh phúc”. Thiệt là quá đã và quá đáng!

Niềm vui và hạnh phúc ở một nước độc lập, tự do không chỉ giản dị mà còn kỳ dị nữa. Nó vỡ òa (tùm lum tùm la) ra ở đâu là nơi đó có đứa... chết dở. Cách đây chưa lâu, báo chí Việt Nam cũng đã hết sức hân hoan khi loan một tin “mừng” tương tự:

- Báo Dân Trí: “Người nhận án oan 10 năm vỡ òa hạnh phúc ngày đoàn tụ gia đình”.

- Báo Xã Luận: “Niềm vui vỡ òa trong gia đình ông Nguyễn Thanh Chấn”.

- Báo Sức Khỏe - Đời Sống: "Niềm vui của người tù oan 10 năm Nguyễn Thanh Chấn".

Khi khổng khi không thì bị bắt bỏ tù năm mười năm rồi ai cũng cảm thấy “niềm vui” và “hạnh phúc” bỗng cùng lượt... “vỡ òa” khi được “tha” về lại nhà. Không hiểu là dân Việt dễ vui, hay giới lãnh đạo (và đám truyền thông) của xứ sở này đã cưỡng ép họ phải trở thành những người dễ tính?  

Duy chỉ có mỗi nhà giáo Nguyễn Hoàng Khanh là vẫn (hơi) khó tính và xét nét:

Bắn giết cả vạn dân lành,

Vài câu nhận lỗi - tan tành nỗi oan!

Tui cũng vậy, cũng không dễ vui và không dễ tính lắm đâu. Bởi vậy, e đành phải “phụ” tấm lòng “bao dung” của ông Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam (Nguyễn Thiện Nhân) thôi: “Chúng tôi chỉ mong tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên v”. Nói gần nói xa chả qua nói thiệt là em chả dại đâu: “Đường thì xa, vé tàu thì đắt, thủ tục nhập cảnh thì lôi thôi rườm rà và lỡ mà kẹt luôn thì... chết!

Tưởng Năng Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn