01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5455)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16137)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4709)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4308)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4450)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Luật lao động khi bao lương hoặc trả commissions cho người làm công

22 Tháng Chín 20157:42 CH(Xem: 1360)
blank

Trong kinh doanh ở Mỹ, giới tiểu thuơng người Việt thường bao lương hàng tuần hay hàng ngày cho nhân viên, đặc biệt là chủ tiệm Nail và nhà hàng. Dầu vậy, sau hàng chục năm áp dụng phương thức bao lương cho nhân viên, nhiều chủ nhân các cơ sở thương mại cho đến gần đây mới nhận ra được những rắc rối trong việc này khi bị phạt vạ nặng nề trong những vụ kiểm tra của cơ quan lao động tại các tiểu bang. Ngoài ra, một vài chủ tiệm Nail và nhà hàng người Việt trong những năm qua vì bao lương mà đã thành mục tiêu của một số vụ thưa kiện tập thể của nhân viên, và có người đã tốn hàng trăm ngàn đô la để dàn xếp ngoài tòa hầu tránh chi phí tranh tụng tốn kém nhiều hơn nữa khi phải kéo dài vụ kiện.

 

Bao lương cho người làm công thế nào cho đúng luật lao động?

Trước hết, khi chủ bao lương cho người làm công thì kể như đã kiểm soát vấn đề tài chánh của người đó. Và theo quy định của các luật lệ thuế vụ và lao động, đó là dấu chỉ quan trọng cho thấy người được bao lương là “employee” (nhân viên) của chủ. Vì vậy, chủ tiệm Nail không thể bao lương cho người “self-employed/independent contractor” bởi đó là điều chắc chắn sẽ bị phạt vạ khi cơ quan lao động đến kiểm tra.

Chủ có thể bao lương cho thợ là nhân viên. Nhưng theo quy định của luật lao động liên bang và các tiểu bang, số lương bao phải bằng hoặc hơn mức lương giờ (hourly wage) mà nhân viên được hưởng, tính trên tổng số giờ làm việc của người này trong mỗi kỳ lương.

Nhiều chủ doanh nghiệp lâu nay đã hiểu sai luật lao động khi cho rằng nếu nhân viên được bao lương hay lãnh commissions thì không cần phải quan tâm đến số giờ làm việc của người đó, vì vậy đã không có hồ sơ lưu trữ số giờ làm việc của nhân viên, hay bằng cách nào để tính ra số lương giờ. Bao lương hoặc trả lương bằng commissons mà không có tổng số giờ làm việc của nhân viên là phạm luật lao động, vì sẽ không thể chứng minh người đó đã được hưởng mức lương giờ tối thiểu, và lương giờ phụ trội (overtime pay) nếu làm trên 40 giờ một tuần.
Qua chiến dịch tổng thanh tra nhắm vào tiệm Nail trên toàn tiểu bang New York phát xuất hồi tháng Năm 2015 và tiếp đó là tại tiểu bang New Jersey rồi đến Connecticut, bao lương cho thợ cũng là nguyên nhân khiến hàng trăm chủ tiệm Nail không những là bị cơ quan lao động phạt vạ nặng nề, mà còn phải bồi hoàn gấp đôi phần lương trả thiếu cho người thợ. Bên cạnh những tiệm Nail, nhà hàng cũng đang là mục tiêu kiểm tra của Bộ Lao Động liên bang và cơ quan lao động tại các tiểu bang. Tháng Ba 2015, Bộ Lao Động Hoa Kỳ phạt nhà hàng Aura Thai tại Long Beach (California) phải bồi thường $45,000 cho tám nhân viên được bao lương hàng ngày. Tháng 10 năm ngoái cũng tại California, nhà hàng Xanh ở Mountain View bị phạt phải bồi thường $93,381 cho 8 nhân viên không được trả đủ giờ overtime.

Trong tình hình hiện nay, quý vị chủ tiệm Nail và nhà hàng ở Mỹ cần phải hiểu rõ những gút mắc của luật lao động khi bao lương hoặc trả commissions cho nhân viên, hầu tránh bị phạt vạ trong những vụ kiểm tra của cơ quan lao động đang diễn ra tại khắp các tiểu bang.

Cần thêm thông tin, có thể liên lạc Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh, điện thoại (949) 943-4396. Email: T. Huynh@1stcounsel.com

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn