01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5352)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 15981)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4670)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4284)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4408)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Từ nhạy cảm đến mất nước xa bao nhiêu?

08 Tháng Mười Hai 20154:21 CH(Xem: 1410)

blank

Trong chế độ nhà nước Cộng sản ở Việt Nam, đến cuối năm 2015 và sau 40 năm thống nhất đất nước, không có Lịch sử Dân tộc mà chỉ có Lịch sử Đảng nên không ai dám nói khoảng cách giữa tránh “nhạy cảm”với Trung Quốc đến chỗ mất nước là bao xa. Lý do của sợ hãi vì nói ra sẽ bị trù dập, có khi đến mục xương trong tù và họa còn lây đến tận 3 đời dòng họ. Nhưng thiếu khí phách của một bộ phận trí thức đảng, trong đó có trách nhiệm rất lớn của 6,000 hội viên Hội Khoa học Lịch sử với bề dầy 49 năm họat động cũng phải minh bạch.

Nhiều người trong số họ đã bị lôi vào thói quen vô cảm vì “mọi việc đã có Đảng và Nhà nước lo”nên tự hạ thấp nhân cách để viết sử theo ý đảng, dù biết làm như thế là trái với lòng dân. Vì vậy mà mọi người đã thắc mắc: Tại sao cho đến bây giờ mà Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam vẫn còn phải kiến nghị: “Trong lúc chưa biên soạn sách giáo khoa mới, cần bổ sung nội dung về lịch sử xác lập và đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa?”

Đáng lý ra Hội Khoa học Lịch sử đã phải làm hơn việc chỉ biết “kiến nghị”bằng các bài viết phản bác công khai cho dân biết để giáo dục con em, chứ nở lòng nào lại để kéo dài tình trạng nói dối với học sinh và lịch sử như thế? Hãy tính từ khi Hoàng Sa rơi vào tay quân Tầu tháng 1/1974 đã là 41 năm mà tên Hoàng Sa không có trong sách sử thì lấy lý do nào để trách Trung Quốc không muốn nhắc đến chuyện Hoàng Sa mỗi khi phía Việt Nam nói đến? Ngay phía chính quyền CSVN cũng không nhìn nhận 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa hy sinh trong trận chiến bảo vệ Hoàng Sa thì Hoàng Sa của ai?

Đến Trường Sa thì cũng đã qua 27 năm kể từ trận chiến để mất 7 đảo và bãi đá vào tay quân Tầu tháng 3/1988 và 64 người lính Quân đội Nhân dân bỏ mình ở đó, nhưng học sinh Việt Nam lại không được học về Trường Sa thì ai là chủ của quần đảo này?

 

Biển đảo ở đâu 30 năm?

Nhưng khi thắc mắc như thế thì phải hỏi kẻ nào đã ra lệnh không ghi hai quần đảo của Tổ tiên để lại vào sách sử? Và những bài viết và kiến nghị của Hội Khoa học Lịch sử có đến tai các Tổng Bí thư và Bộ Chính trị từ thời Khóa đảng VI (Nguyễn Văn Linh), sang Đỗ Mười (Khóa VII), qua Lê Khả Phiêu (Khóa VIII), rồi đến Nông Đức Mạnh Khóa IX và X) để cuối cùng đến khóa XI (Nguyễn Phú Trọng) và sắp đến khóa đảng XII?

Chẳng nhẽ những người đứng đầu có trách nhiệm này đều tai điếc từ bẩm sinh nên đã không nghe thấy, mắt họ đều mờ nên không đọc được nên không phản ứng gì? Cùng đồng lõa với đảng còn có cả Quốc hội từ khóa đảng VI với thời gian 30 năm dài đến khóa đảng XI năm 2011 cũng đã làm thinh trước sự việc sách sử không ghi Hoàng Sa và Trường Sa thì nhân dân biết nói sao?

Cũng nên biết trong số các Đại biểu Quốc hội còn có cả ông Dương Trung Quốc, Nhà sử học, Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử mà cũng phải nhắm mắt theo chân số đông để mò mẫm đi tìm sự thật thì lấy đèn đâu để soi cho dân nhờ? Thắc mắc này cũng đã được nêu lên tại cuộc “Hội thảo khoa học Quốc gia về dạy học môn lịch sử ở trường phổ thông Việt Nam”tổ chức tại Đà Nẵng hồi tháng 08/2014 tập trung vào chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa.

Báo Giáo dục Việt Nam tường thuật ngày 24/08/2014: “GS.TS. Nguyễn Quang Ngọc - Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển đã khẳng định trong bài tham luận của mình: “Chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa là trang sử bi hùng được viết bằng máu xương của lớp các thế hệ người Việt Nam từ thời Vương quốc Chăm Pa cho đến Chúa Nguyễn, Vương triều Nguyễn và tiếp diễn cho đến ngày nay... Thế mà có cả một thời gian dài vấn đề hiển nhiên và trọng đại này lại bị coi là “nhạy cảm”để rồi lịch sử của một đất nước không có lấy một dòng nào về chủ quyền biển đảo thiêng liêng. Ai là người phải chịu trách nhiệm trước cả tiền nhân và hậu thế về sự lệch lạc này của lịch sử đất nước?”

Nhưng ai đã ra lệnh coi việc xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên Hoàng Sa và Trường Da là “nhạy cảm”, và “nhạy cảm với ai”? Nếu ai đó trong Lãnh đạo CSVN xem việc đụng đến hai quần đảo này là chạm đến Trung Quốc nên phải tránh thì có khác nào đã tự ý dâng đất Tổ tiên cho ngoại bang? Và cũng đã thừa nhận Công hàm năm 1958 nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa của Thủ tướng Phạm Văn Đồng là chính xác?

Báo GDVN viết tiếp: “Một trong những vấn đề nóng hổi thu hút sự quan tâm và thảo luận của các đại biểu về yếu tố lịch sử và pháp lý quốc tế, Hiến pháp và nhiều bộ luật của Việt Nam đều khẳng định chủ quyền về 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Sách giáo khoa Địa Lý Việt Nam bậc học phổ thông cũng đã đề cập vấn đề chủ quyền của 2 quần đảo này là của Việt Nam. Nhưng SGK môn Lịch sử phổ thông lại không có một dòng nào với tên gọi là “chủ quyền”khi viết về Hoàng Sa và Trường Sa.
Trong thời gian gần đây, “vấn đề Biển Đông”lại được đề cập nhiều hơn trên các phương tiện truyền thông thì những kiến thức về “chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ”càng trở nên cần thiết đối với thế hệ trẻ nói chung và học sinh phổ thông nói riêng, càng nên khẩn trương được bổ sung vào nội dung chương trình môn Lịch sử”.

Cũng tại cuộc Hội thảo này, Giáo sư Phan Huy Lê, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch Sử Việt Nam cho hay: “Hội KHLS đã có công văn kiến nghị với Ban Tuyên giáo TW và Bộ GD&ĐT phải nhanh chóng đưa nội dung về chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa vào giảng dạy cho học sinh phổ thông. Nếu lớp trẻ lớn lên không hiểu biết hoặc hiểu biết rất lơ mơ về vấn đề này thì rất nguy hiểm... Không trang bị những kiến thức cơ bản ấy là có tội với thế hệ trẻ, có tội với lịch sử”.

Sử đảng hơn sử dân tộc

Vì lý do đảng không muốn cho dân biết sự thật về lịch sử dân tộc nhưng lại tìm mọi cách để khoe sử không thật của đảng nên môn sử không được học trò muốn học là vì thế.

Thạc sĩ Đào Tiến Thi, Ủy viên Ban Chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam viết: “Trong bộ Lịch sử Việt Nam (2012), giai đoạn từ thành lập Đảng (1930) - 2005 chiếm 1134 trang, tức hơn 1/ 3 dung lượng bộ sách, trong khi về thời gian nó chỉ có 75 năm (75 năm/ 2700 năm kể từ khi vua Hùng lập nước). Chính sử được viết mất cân đối như vậy nên môn Sử trong nhà trường cũng mất cân đối theo và còn mất cân đối hơn: Học sinh chủ yếu học lịch sử hiện đại (từ thành lập Đảng). Và nhất là, thi tốt nghiệp, thi đại học cũng chỉ ra trong phạm vi này, chưa bao giờ ra các giai đoạn trước đó. Thói thường với nền giáo dục “thiết thực”của ta, chỉ cái gì thi thì mới học, thành ra học sinh chỉ biết lịch sử đất nước “từ khi có Đảng”, còn lại mấy nghìn năm của dân tộc thì mơ mơ màng màng. Bây giờ cứ thử hỏi sinh viên kể tên các triều đại phong kiến Việt Nam thôi, tôi tin không mấy sinh viên kể đủ và kể đúng thứ tự”. (Theo blog Nguyễn Xuân Diện, 30/11/2015)

Khi nói về tính phô trương, chủ trương cả vú lập miệng em, đồng hóa sử đảng vào sử dân, Thạc sĩ Thi viết: “Lịch sử dân tộc từ bao năm đã bị đồng nhất vào lịch sử Đảng. Học lịch sử dân tộc chẳng khác gì học lịch sử Đảng. Về Đảng lại chỉ toàn nói mặt hay, lờ đi những sai lầm hoặc bào chữa cho những sai lầm hoàn toàn có thật. Trang sách lịch sử vì thế trở nên một thứ tụng ca phiến diện và khô khan.

Có một vấn đề nhức nhối trong các bộ chính sử cũng như SGK Lịch sử kể từ Hội nghị Thành Đô (1990) đến nay là cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam (do Khmer Đỏ gây ra trong sự xúi giục và hậu thuẫn trực tiếp của Đảng Cộng sản Trung Quốc) và cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 (do Đặng Tiểu Bình - người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc lúc đó - phát động) vẫn cố tình bị “quên”đi. Ấy là chưa kể các cuộc xâm lược và chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa (1974), 7 bãi đá ở Trường Sa (1988) của Trung Cộng. Việc này không chỉ làm mất đi một mảng lịch sử chống ngoại xâm oai hùng và bi thương mà nguy hiểm hơn: thế hệ trẻ không tin vào những gì chúng học trong lịch sử nữa. Chỉ từ việc này mà lớp trẻ có quyền nghi ngờ, rằng lịch sử mà chúng được người ta dạy thực ra đã bị cắt xén, bị “sáng tác lại”. Như thế thì học sử làm gì để bị đồng hóa với gian dối? Thà đừng có lịch sử còn hơn.

Dó đó, thật buồn với “mệnh nước nổi trôi”khi chúng ta có thể hình dung được những dòng nước mắt của ông Thi đang tuôi ra giữa những con chữ nhạt nhòa: “Tôi rất đau xót khi dân mình ngày càng vô cảm với lịch sử dân tộc. Nhưng một khi người dân thấy mình không có quyền gì với đất nước, tức là thấy đất nước không phải là của mình, một đất nước “đã có Đảng và Nhà nước lo”, thì tất nhiên họ thơ ơ, không sao trách được. Và vì tất cả bạn bè, đồng nghiệp, anh em, cấp trên, các cán bộ an ninh,... hầu như bao giờ cũng khuyên tôi nên biết sống cho mình và cho gia đình mình. Và vì thế, chuyện quốc gia, xã hội trở thành chuyện viển vông, chỉ dành cho những kẻ “phản động”hay “điên điên”mà thôi!”

Vậy thì có ý nghĩa gì khi Quốc hội khóa XIII ngày 27-11-2015 đã có Nghị quyết xác định “tiếp tục giữ môn lịch sử trong chương trình và sách giáo khoa mới”. Nhưng giữ nó ở chỗ nào, có bắt buộc không trong nền giáo dục vẫn còn là chuyện nan giải. Phiá Hội Khoa học Lịch sử và nhiều giáo viên dạy sử đòi phải đặt môn sử vào vị trí quan trọng hàng đầu và thay đổi cách dạy làm sao hấp dẫn được học trò.

Nhưng muốn học sinh ham mê lịch sử thì trước tiên Lịch sử phải hết sức trung thực, công bằng và trong sáng. Lịch sử Dân tộc không phải cũng là lịch sử đảng chỉ biết nói hay, nói tốt cho đảng Cộng sản và Chủ nghĩa Mác-Lênin và cái gọi là Tư tưởng “cách mạng dân tộc”của Hồ Chí Minh. Còn những gì của đối phương Việt Nam Cộng hòa thì cũng xấu, trận nào cũng thua to mà “quân ta thì toàn thắng”, không tổn thất gì ráo như sách sử hiện đang lưu hành! Ông Hồ Chí Minh là người Cộng sản và ông chỉ muốn lấy Chủ nghĩa Cộng sản làm nền tảng xây dựng đất nước. Ông có tư tưởng dân tộc nhưng theo lối “dân tộc Cộng sản”giáo điều và độc tài. Nhưng đó là chuyện của những năm 1930-1954.

Từ 1954 đến 1975, con người Việt Nam không thuần nhất là Cộng sản mà còn có cả khối trên 20 triệu dân chống Chủ nghĩa Cộng sản và chống cả ông Hồ ở miền Nam Việt Nam, từ Vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau. Và sau đó, từ 1975 đến 2015, Thế giới Cộng sản do Nga Xô lãnh đạo đã tan rã, Chủ nghĩa Mác-Lênin đã thoái trào và lạc hậu. Cả thế giới chỉ còn lại 4 Quốc gia theo Chủ nghĩa Cộng sản gồm Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba.

Nhưng Trung Hoa lại bày ra “Chủ nghĩa Xã hội đặc sắc Trung Quốc”theo cách xào nấu của người Hoa. Việt Nam lại còn đang mò mẫm “bỏ qua chủ nghĩa Tư bản”để “quá độ lên Xã hội chủ nghĩa”mà, nói theo lời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì: “Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.”(báo Thanh Niên, 24/10/2013). Trong khi Bắc Hàn thì tiếp tục nghèo nàn và lạc hậu; Cuba thì đã biết chuyển hướng đề bình thường quan hệ ngoại giao với Mỹ sau 50 năm sống lầm than với cái đầu già nua và ương ngạnh Fidel Castro!

Bây giờ, sau 30 năm gọi là “đổi mới”, Việt Nam chưa làm nổi con ốc vít. Từ sợi chỉ, cây kim cho đến máy móc, hàng tiêu dùng và nhiều thứ khác đều phải nhập vào từ Trung Quốc để lệ thuộc sâu thêm mỗi năm. Từ lệ thuộc kinh tế, sách sử Việt Nam lại không dám xác quyết Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam mà Lãnh đạo đảng lại không dám động viên nhân dân có quyết tâm bảo vệ lãnh thổ thì Việt Nam là của ai trong nay mai?

Cũng ngạc nhiên khi không thấy các nhà Khoa học và lý luận hàng đầu của đảng, bấy lâu nay vẫn oang oang ra sức bảo vệ đảng có lý do chính đáng để cầm quyền mãi mãi, đã không dám hé răng đòi điều tra cho ra kẻ cấm không cho Hoàng Sa-Trường Sa vào cách giáo khoa. Những người này cũng im lìm để nghe lời tuyên bố của Tập Cận Bình: ”Các hòn đảo ở biển Nam Trung Hoa, từ thời cổ đại, là lãnh thổ của Trung Quốc. Chúng tôi có tòan quyền bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hợp pháp của chúng tôi, cũng như các quyền lợi chính đáng về hàng hải”.

Nhưng tại sao những nhà thông thái của đảng lại lãnh cảm đến thế nên không có gì khó hiểu tại sao giới cầm quyền ở Việt Nam vẫn chưa biết đo xem từ chỗ tránh nói đến Hoàng-Trường Sa để khỏi “nhạy cảm”với Trung Quốc đến ngày nước mất là bao xa? Hay là những thỏa hiệp bí mật ở Thành Đô (Tứ Xuyên) Trung Quốc năm 1990 giữa Nguyễn Văn Linh-Đỗ Mười-Phạm Văn Đồng và phía Trung Hoa gồm Giang Trạch Dân và Lý Bằng đã khóa miệng lãnh đạo Việt Nam và xóa luôn cả sách sử của Dân tộc?

Phạm Trần

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn