01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5458)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16141)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4710)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4309)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4453)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Hãy Cứu Lấy Trẻ Em…

15 Tháng Mười Hai 201510:34 CH(Xem: 863)

blank


Trên báo chí truyền thông gần đây thường thấy xuất hiện bài tạp văn của ông Bá Dương viết về chính dân tộc mình , ”Người Trung Quốc xấu xí” hay “Kẻ thù của người Trung Quốc”. Qua bài viết, ông Bá Dương cho rằng dân tộc ông đã nhiễm một loại siêu vi khuẩn truyền nhiễm có tính di truyền từ đời này sang đời khác. Ông kẻ vạch đủ thứ thói hư tật xấu của người Trung Quốc như: Dơ dáy, ồn ào bát nháo, tự cao tự đại, hám danh hám lợi, hoang dâm vô độ, lừa đảo láo khoét, anh em họ hàng cấu xé, chòm xóm đấu tố, nịnh bợ kẻ mạnh, hiếp đáp kẻ yếu, quan chức thì vênh váo ngạo mạn, dân đen thì u mê ngu muội… Ông cho rằng bạo chúa, bạo quan ở Trung Quốc không bao giờ bị tiêu diệt.

Về Đại Cách Mạng Văn Hóa, ông Bá Dương viết: “Từ ngày loài người có lịch sử đến nay chưa bao giờ thấy một tai họa nào do con người làm ra to lớn đến như vây. Chẳng nói đến tổn thất nhân mạng , cái tổn thương lớn lao nhất là sự chà đạp nhân tính, dầy xéo lên phẩm hạnh cao quý”.

Ông Bá Dương có một bút pháp lôi cuốn, lập luận khá chặt chẽ. Nhưng, xét cho kỹ, phát biểu của ông bộc lộ nhiều sơ hở và không đến nơi đến chốn.

Thứ nhất, ông nêu đủ thứ thói hư tật xấu của dân tộc ông, nhưng lại tránh nêu một tật xấu đặc trưng của người Trung Quốc là thói thích ăn thịt người. Trong lịch sử nhân loại, có lẽ chẳng có vị đại thần nào giết thịt con mình nấu cho vua ăn, và cũng chẳng có ông vua nào ăn thịt trẻ con khen ngon như ông vua nước Tề thời Xuân Thu ở Trung Quốc.

Thứ hai, ông nói bạo chúa, bạo quan ở Trung Quốc không bao giờ bị tiêu diệt. Xin được thưa lại với ông, không có thứ bạo chúa, bạo quan nào mà không bị tiêu diệt, không chóng thì chầy. Hãy nhìn lui lại: Tần Thủy Hoàng, Hitler, Staline… Bạo chúa, bạo quan sở dĩ dương oai diệu võ được là nhờ chế độ độc tài. Đây là thể chế tội phạm, là mô hình cai trị lạc hậu, nhìn lướt qua tưởng chừng không gì lay chuyển nổi, nhưng nó sẽ bị trào lưu dân chủ cuốn phăng đi nếu không tự sụp đổ tan tành do lỗi nội tại của chính nó (tự đào mồ chôn mình).

Thư ba, ông nói đến Cách Mạng Văn Hóa, sao nghe nhẹ tênh? Thật ra, thảm họa lớn nhất mà Mao Trạch Đông gây ra là Đại Nhảy Vọt. Mao đã mơ một giấc mơ hão huyền, mơ chỉ sau một đêm ngủ dậy là thấy chủ nghĩa cộng sản và đã đẩy nhân dân Trung Quốc vào cảnh khốn đốn. Hãy đọc truyện ngắn KHÓI BẾP của nhà văn A Thành do Thân Trọng Sơn dịch và giới thiệu viết về nạn đói trong thời kỳ Đại Nhảy Vọt ở Trung Quốc (1959-1961). Nạm đói, theo nhiều tài liệu, đã cướp đi sinh mạng của 36 triệu người. Đây là câu kết truyện:

“Khi hơi nước tan hết, anh nhìn thấy thứ đang nấu trong nồi kia là một bàn tay trẻ con” (1)

Trong thời kỳ Đại Nhảy Vọt đó, người Trung Quốc trao đổi trẻ con để ăn thịt (không dám ăn thịt chính đứa con do mình đẻ ra). Ông già trong truyện, không có con nên chỉ xin được một bàn tay về nấu và ngồi canh lửa, chờ bên bếp.

blank
Nạn đói vĩ đại trong lịch sử Trung Quốc, mà Đảng Cộng sản vẫn muốn chối bỏ trách nhiệm.


Nhà văn A Thành có lối viết khô gọn, cấu trúc truyện tài tình, đọc đến câu cuối lạnh cả xương sống. Điều đáng nói ở đây là nhà văn đã dám lột trần thói ăn thịt người của dân tộc mình. A Thành đã tiếp nối được bản lĩnh của nhà văn Lỗ Tấn: “Mở lịch sử ra tra cứu… chỉ thấy trên mỗi tờ giấy viết xiêu xiêu chữ nhân, nghĩa, đạo đức… mà nhìn thấu đến giữa những dòng chữ thì ra cả cuốn đều chép rặt có ba chữ: “Ăn thịt người”…”(2). Ăn thịt người là thói xấu truyền kiếp đã đi vào huyết quản của người Trung Quốc như một loại “siêu vi khuẩn di truyền từ đời này sang đời khác”, kể từ thời Xuân Thu với ông vua ăn thịt trẻ con khen ngon, đến tập quán ăn bánh bao tẩm máu tử tù để chữa bệnh lao (3), và còn truyền mãi cho đến ngày nay.

Ngày nay, “Ngày 07-5-2012, Trung Quốc đã bán lậu qua Nam Hàn hằng trăm viên thuốc bổ gọi là dinh dưỡng; nhưng khi Cảnh sát và Bộ Y tế Nam Hàn tại Seoul bắt được một lô hàng gồm 17,000 lố thuôc viên này thì thử nghiệm cho thấy bên trong hoàn toàn là thịt của trẻ em.“

Link: http://www.2140702/South-Korea-customs-officials-thousands-pills-filled-powdered-human-baby-flesh-html

“Thịt người đang là món ăn khoái khẩu tại Trung Quốc và có nhiều cửa hàng bán thịt người xẻ ra từng phần hay bán nguyên thi thể. Xác của thai nhi thì hầm làm xúp nấu với thuốc bắc. Xác thai nhi từ 6 tháng đến trẻ em lối 2 tuổi khi mới chết xác còn tươi thường có giá mua vào ở Bắc Kinh là US$300 đến US$500.”

(THY MAI. Dịch và tổng hợp- Oregon Thời Báo số 706 ngày 26 tháng 11 năm 2015)

Qua tin báo, rõ ràng Trung Quốc đã “có một bước tiến nhảy vọt” trong việc cung cấp chất dinh dưỡng cho cơ thể, chuyển từ “thức ăn” sang “viên uống” cho nhanh gọn và dễ bảo quản, điều mà Mỹ và Nga đang muốn áp dụng cho các phi hành gia phải lưu lại làm việc nhiều ngày trên trạm vũ trụ. Duy có một sự khác biệt căn bản là thay vì tìm kiếm những phát minh tân tiến về y-dược, người Trung Quốc chỉ làm một việc man rợ đơn giản là sấy khô, xay thịt trẻ em thành bột rồi vò viên (pills-filled-powdered-human-baby-flesh). 

Có ai đặt câu hỏi, con người ta chỉ trở nên hoặc quay lại man rợ do hoàn cảnh bức bách, vậy do đâu mà người Trung Quốc dã man, tàn ác dường ấy? Xin thưa, thói ăn thịt người ở Trung Quốc không phải là do hoàn cảnh bức bách, mà có nguồn gốc lịch sử. Từ một ông vua ăn thịt trẻ con khen ngon đến việc lấy xác thai nhi hầm thuốc bắc và dùng thịt trẻ em làm thuốc viên, đối với người Trung Quôc, tất cả đều diễn ra cách thản nhiên vì lịch sử của họ, “cả cuốn chỉ chép rặt có ba chữ: Ăn thịt người” (2).

Có một câu nói nổi tiếng : “Hãy cứu lấy trẻ em trước khi chúng kịp ăn thịt người!”(4). Trong bối cảnh hiện nay, câu nói này cần được phổ biến rộng rãi như một lời cảnh báo.

Dec-2015

Nguyễn Âu Hồng

 

(1) Blog Phạm Cao Hoàng

(2) Wikipidea

(3) Truyện ngắn “Thuốc” của Lỗ Tấn-Wikipidea

(4) Xin lỗi chỉ nhớ câu nói, không nhớ tên người nói.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn