01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5458)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16141)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4710)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4309)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4453)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

The Hateful Eight

13 Tháng Giêng 20169:46 SA(Xem: 960)
blank
“The Hateful eight” phim miền viễn Tây Hoa Kỳ của đạo diễn Quentin Tarantino.

Warren: Samul L. Jackson

O. B. Jackson: James Parks

Ruth: Kurt Russell

Daisy Domergue: Jennifer Jason Leigh

Mannix: Walton Goggins

Bob "The Mexican": Demian Bichir

Minnie Mink: Dana Gourrier

Oswaldo Mobray: Tim Roth

Joe "The Cow Puncher"

Gage: Michael Madsen

Sanford Smithers: Bruce Dern

Jody: Channing Tatum

Judy: Zoe Bell, Charlie: Keith Jefferson

Sweet Dave: Gene Jones

Đạo diễn: Quentin Tarantino

 

Đạo diễn Quentin Tarantino ra đời tới 7 bộ phim, đều được khán giả đại chúng lẫn giới phê bình xếp vào hàng tuyệt phẩm. Thế nhưng trong quá trình hoạt động điện ảnh, ông thú nhận chưa từng qua một trường ốc nào mà tự biên, tự diễn hầu hết phim của ông. Mỗi bộ phim, không ít thì nhiều, thể hiện sự kính trọng, hay để tôn vinh một dòng phim nổi tiếng trong quá khứ.

Pulp Fiction (Chuyện tào lao) là tổng hợp của rất nhiều thể loại (hài châm biếm), Jackie Brown chịu ảnh hưởng của dòng phim blaxploiotation (chủ yếu phục vụ khán giả da màu và diễn viên hầu hết là da màu) rất thịnh hành trong thập niên 70. Kill Bill là sự kết hợp của võ thuật Trung Hoa và Nhật Bản. Death Proof vinh danh những diễn viên đóng thế các cảnh nguy hiểm và Django Unchained lại theo phong cách cao bồi của thập niên 60. Lần này, The Hateful Eight, bộ phim thứ 8 trong sự nghiệp, thuộc thể loại viễn Tây thứ hai, sau Django Unchained. Cũng giống như Reservoir Dog, Pulp Fiction hay Kill Bill, Inglorious Basterds, The Hateful Eight có điểm chung về cách xây dựng nhân vật.

Phim có tới 8 nhân vật chính và cả 8 người đều chẳng ai là chính diện, người hùng mà cũng chẳng ai là phản diện. Tất cả bọn họ đều có điểm tốt điểm xấu, có một quá khứ, có câu chuyện riêng của mình phía sau để biện minh cách này hay cách khác. Đặc biệt là, những câu chuyện đó có thể đúng, có thể người trong cuộc phịa ra để đánh lừa người đối diện. Cả 8 nhân vật chính đều mờ mờ hư ảo nhưng lại do các diễn viên kỳ cựu có hạng do chính Quentin Tarantino chọn mời. Thêm một điểm đặc biệt nữa là, thông thường phim lớn cỡ nào, đạo diễn cũng chỉ dùng phim 35 mm, trong khi Quentin chơi trội, dùng phim 70 mm, lớn gấp đôi, vĩ đại như Ben Hur ( 1959) thế kỷ trước để làm phim về cow boy, lịch sử vài thế kỷ trước.

The Hateful Eight lấy bối cảnh bang Wyoming mấy năm sau cuộc nội chiến nước Mỹ. Chuyện kể về cuộc đối đầu của 8 nhân vật khác nhau, sau khi họ cùng bị mắc kẹt ở một trạm chuyển tiếp trên núi khi cơn bão tuyết lớn bất ngờ ập tới cầm chân họ. Phần âm nhạc trong phim được đảm nhận bởi nhà soạn nhạc kỳ cựu Ennio Morricone, người trước đó từng tuyên bố sẽ không bao giờ hợp tác sau Django Unchained vì sự quái gở của đạo diễn Quentine Tarantino.

Từ bối cảnh nhiễu nhương của thời hậu chiến Nam Bắc, nạn kỳ thị chủng tộc, nô lệ, phân ranh Mỹ-Mễ, những tay giang hồ sống ngoài vòng pháp luật, bắn giết lẫn nhau và bị tòa án xử khiếm diện. Từ đó nảy sinh ra những kẻ đi truy tầm tội phạm để lãnh thưởng "The Bounty hunters". Khi luật pháp miền viễn Tây còn mù mờ, một người có thể tự mình đi truy tầm kẻ lãnh án, dẫn độ về nơi tòa phán, để chính quyền địa phương treo cổ. Trong khi chính người dẫn độ tội phạm này cũng đã có những bản án ở tòa khác và câu chuyện chồng chéo giữa những Bounty Hunter với nhau.

Cuốn phim lắc léo ở chỗ, bối cảnh 8 nhân vật chính cùng đến một điểm hẹn nhưng bị mắc kẹt bởi bão tuyết, phải dừng chân ở một trạm tiếp liên. Ở đây chúng ta có 3 thành phần chồng chéo nhau. Người đẫn độ tội phạm, tổ chức giang hồ đi giải cứu tội phạm và người đến nhận chức cảnh sát trưởng nơi sẽ dựng pháp trường.

Khi một bầy thú dữ với súng ống và cùng mục đích vì tiền, họ mất hết nhân tính, bắn giết nhau, và thi hành mọi thủ đoạn, kể cả bằng độc dược. Tất cả đều có những mối thù và món nợ phải trả và nhiệm vụ phải làm. Cuối cùng họ chết hết, cả người đi thi hành án tử hình cũng bị trọng thương, nằm chờ chết, nhìn cảnh treo cổ kẻ sát nhân bị đền tội.

Nguyễngọchấn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn