01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5760)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16421)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4858)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4427)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4568)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Ông Ninh Uýnh Ông Nang Làm Cả Làng Cười Sằng Sặc

26 Tháng Giêng 201610:32 SA(Xem: 5981)

blank 

Thầy bói nói rằng: có hai chuyện nên tránh năm nay và tuần này.

Năm nay, ít ra cho đến Tháng Năm, là tránh dự đoán về cuộc tranh cử tổng thống tại Hoa Kỳ vì từ một năm qua mọi dự đoán đều trật lấc. Khi chính người Mỹ còn phân vân hay phẫn nộ và chưa biết mình muốn gì thì nói chi tới lá phiếu ngày tám Tháng 11 vào cuối năm.

Tuần này, ít ra cho đến ngày 28, thì tránh nói về Đại hội đảng Khóa XII tại Hà Nội. Vì có nói cũng khôn cùng - khó đi hết sự tận cùng của vô dụng. Sau đó, từ Tháng Năm cho đến năm tới thì may ra, sau khi Quốc hội của toàn dân thông báo quyết định của toàn đàng, và mở ra một trận báo thù kéo dài từ trên xuống...

Rồi đảng đi vào tiêu vong.

Từ bản chất, từ thuở bẩm sinh, đảng Cộng sản Việt Nam dưới nhiều tên gọi khác nhau chỉ là giống tầm gửi. Một loại dây leo do ngoại bang lập ra như một chi bộ Trung Quốc của Đệ tam Quốc tế, nương vào đảng Cộng sản Trung Hoa để tồn tại. Không có đảng Cộng sản Trung Hoa thắng thế tại Hoa lục năm 1949 thì đảng này cũng chỉ thành một câu lạc bộ nghiên cứu Mác-Lênin, hoặc một nhóm Tân Tả còn mộng mị với chủ nghĩa Marx mà sợ hãi cách tiến hành đẫm máu của Stalin hay Mao.

Và đất nước Việt Nam đã tiến hóa như nhiều quốc gia Đông Nam Á khác.

Giống tầm gửi đó đã bò quanh Liên Xô rồi Trung Cộng rồi lại Liên Xô rồi lại Trung Cộng, mỗi khi hai đảng lớn kia có biến động hay tự lột xác. Nó vận động quần chúng u mê đi vào đấu tranh cho độc lập, bằng ngả sắt máu và tốn kém nhất, mà lại không có khả năng tư duy độc lập. Cho đến thế kỷ 21, cho đến ngày nay, khi độc lập là sự mỉa mai, tự do là bánh vẽ, và dân chủ là cái tội.

Tuần qua, những người lãnh đạo cái đảng tầm gửi này đọc văn kiện Đại hội như đọc thần chú của một tôn giáo thờ bò. Họ nói chuyện viển vông lạc hậu như định hướng xã hội chủ nghĩa với khu vực quốc doanh giữ vị trí chủ đạo sau khi đã ký và kết với thế giới những văn kiện hoàn toàn trái ngược với câu thần chú. Chỗ tựa của đảng là Trung Quốc ngày nay thì đang lung lay như cột mục, với cấp lãnh đạo tại Bắc Kinh cũng nói đến cải cách kinh tế theo hướng “trọng cung”, supply-sider, của bọn kinh tế gia bảo thủ Tây phương, nếu không thì chết.

Vì vậy, Đại hội XII có cái gì đó rất siêu thực. Và khôi hài. Trong sự dửng dưng của hơn 90 triệu người dân. Mong cho Đại hội chóng qua để người dân khỏi bị phiền hà trong năm năm nữa.

Khách có kẻ đến hẹn lại lên: “Thế nhà bác không theo dõi trận đánh quá sức ly kỳ giữa Trọng Lú với Ba Ếch sao?” - Thế nào là ly kỳ? Mà họ là ai vậy?

 

Khách có vẻ thương cảm người viết lú lẫn này nên xòe ra tờ báo Mỹ: “Đến báo Mỹ còn nói về hai phe bảo thủ và cải cách. Trọng Lú bảo vệ ý thức hệ đến cùng, dù như có phải nương tựa vào Trung Quốc đến độ bị nuốt chửng, còn Ba Ếch thì quyết liệt cải cách và sẵn sàng ngả theo Mỹ. Dù có tham nhũng thì thằng Ba cũng vẫn được việc, chứ thanh bạch như Tổng Trọng mà bán hồn bán nước cho Tầu thì Việt Nam còn gì có tương lai?

Thấy báo Mỹ tiếp tục nói bậy viết láo như đã từng, người viết đành ngồi cho ngay ngắn và đội lại khăn cho vuông vức. Rồi thuyết:

Ai là người lập ra hệ thống tập đoàn kinh tế nhà nước làm mũi nhọn hay quả đấm thép để xây dựng kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa? Đấy là một đảng viên thuộc Bộ Chính Trị, được đảng cử vào điều hành bộ máy chính quyền, theo khuôn mẫu Trung Quốc. Ai là người đi vay như phóng tay áo sô làm các tập đoàn kinh tế quốc doanh ấy sụp đổ? Thủ tướng Chính phủ chứ nào có phải là bọn lú luận - typo đừng lộn - lên đồng trong đảng đâu?
blank

Ai là kẻ rút ruột các tập đoàn nhà nước để lập ra một chuỗi công ty cổ phần trách nhiệm hữu hạn cho tay chân và thân tộc ráo riết làm giàu? Ba Ếch. Ai mở cửa cho doanh nghiệp Trung Cộng vào đầu tư trong các khu vực trọng yếu tại những vùng địa dư chiến lược nhất của đất nước? Thủ tướng chứ ai khác? Ai ra lệnh bắt giữ những người biểu tình chống Trung Quốc, đòi bảo vệ chủ quyền trên quần Hoàng Sa và Trường Sa? Cũng Thủ tướng chứ ai! Nếu thật tâm thiết tha đến chủ quyền và độc lập thì Ba Ếch đã có thể ra lệnh khác cho bọn nhái bén ở dưới.

Nay chỉ vì hắn có con rể là Mỹ giấy nên lại thành người cải cách, thân Mỹ và vì vậy mà cũng đương nhiên chống Tầu? Đúng là lý luận giản đơn của báo Mỹ, ngu chẳng nhường ai!

Ngoài tài giảo hoạt, Ba Ếch có một đức tính là biết thu mà cũng biết chi, vì vậy mà đông anh em trong mạng cấu kết kinh doanh cứ được gọi là kinh tế. Chứ anh Cả Trọng hay chú Tư Sang thì có cái gì mà chia? Họ đành “an bần lạc đạo” và dù giấy rách thì cố giữ lấy lề. Ngồi vêu bên lề phải mà nói chuyện đạo đức - như kẻ dở hơi lẩn thẩn.

Khách nghiêng đầu lẩm bẩm. “Thế nhà bác nghĩ sao về kịch bản đột biến là Ba Ếch thâu tóm quyền lực để giải tán đảng Cộng sản và thiết lập một chế độ độc tài của cánh hữu? Thà phát xít một chút mà bớt cộng sản và chống Tầu hơn thì cũng còn đỡ. Dân ngoài chợ họ kháo nhau như vậy đấy!

Dân ngoài chợ hơi đâu mà kháo chuyện ấy? Đấy là trò chơi của những kẻ rỗi hơi mà đa sự nên thêu dệt lung tung. Cái đảng tầm gửi này nó đang tự giải tán khi bọn lý luận nói chuyện lú lẫn trên tháp ngà, còn bọn điều hành thì vọc tay vào đặc lợi nhờ đặc quyền. Đảng vận hành trong chân không, tức là xoay như chong chóng khi giông bão đang nổi lên. Cho nên, Đại hội XII chỉ là chuyện ông Ninh cãi ông Nang ở đầu làng, để giành lấy cái thủ lợn. Vẫn nền văn hóa hương đảng lạc hậu của mấy thế kỷ trước. Chưa thấy dân làng đâu, khách ngồi bên đã cười sằng sặc: thế thì làm gì có Đại hội XIII?

Nguyễn-Xuân Nghĩa

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn