01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6184)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16763)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5129)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4673)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4771)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Tương lai nào cho nước Mỹ 4 năm tiếp theo?

09 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 22459)
Kinh tế Mỹ bước vào suy thoái từ cuối năm 2007 trong nhiệm kỳ của Tổng thống George W. Bush, cuộc suy thoái tồi tệ nhất kể từ khủng hoảng tài chính năm 1929. Tổng thống Obama nhậm chức vào tháng 1 năm 2009. Vào thời điểm đó, hệ thống tài chính-ngân hàng sụp đổ, công nghiệp xe hơi đình đốn. Mỗi tháng hơn 700,000 lao động mất việc. Tỉ lệ thất nghiệp lên đến ngưỡng 10%.

Từ mùa hè năm 2009, GDP của Mỹ hồi phục dần. Theo số liệu mới công bố vào cuối tháng 10, tăng trưởng GDP trong tam cá nguyệt thứ 3 đã tăng 2% so với tam cá nguyệt trước là 1.3%. Chỉ số chứng khoán Dow Jones tăng gấp đôi so với tháng 3 năm 2009. Dù vậy, mức tăng trưởng GDP chưa đủ mức tối thiểu Ngân hàng Trung ương Mỹ kỳ vọng (2.3%-2.5%) để giảm thất nghiệp.

Theo Văn phòng Ngân sách Quốc hội Mỹ, chương trình vực dậy kinh tế do Tổng thống Obama quyết định đã làm giảm thất nghiệp xuống dưới ngưỡng 8% vào tháng 8 mới rồi. Tỉ lệ thất nghiệp tháng 9 là 7.8%, tương đương lúc ông Obama bước vào Tòa Bạch Ốc. Sang tháng 10, tỉ lệ tăng nhẹ lên thành 7.9%.

Bốn ngày trước ngày bầu cử chính thức, Tổng Thống Obama khẳng định nỗ lực của ông trong cuộc chiến chống thất nghiệp đạt được kết quả, dù vậy như hãng tin AP trích dẫn, ông thừa nhận kết quả đó vẫn chưa đủ và còn nhiều việc cần phải làm.

Nay đã tái đắc kỷ nhiệm kỳ 2, ông Obama đoan chắc sẽ tiếp tục các chương trình hỗ trợ các lĩnh vực ngân hàng, tài chính và xe hơi. Về thuế thu nhập cá nhân, ông đã từng trấn an rằng: “Nếu bạn thuộc về 98% hộ gia đình Mỹ có thu nhập dưới $250,000 /năm thì thuế của bạn sẽ không tăng.”

Ông chủ trương không tăng thuế đối với mức thu nhập trung bình và chú trọng tăng thuế đối với hai mức chịu thuế cao nhất. Thu nhập từ $250,000 /năm trở lên sẽ bị đánh thuế. Người có thu nhập từ $1 triệu /năm phải chịu thuế suất đến 30%. Mức thuế tối đa áp dụng cho người có thu nhập cao nhất lên đến 39.6%. Trong khi đó, thuế thu nhập về đầu tư vốn sẽ tăng và thuế thu nhập doanh nghiệp sẽ giảm.

Về ngân sách, ông chủ trương giảm thâm hụt $4,000 tỉ trong 10 năm. Các biện pháp để đạt được mục tiêu này gồm 2,000 tỉ đang trong kế hoạch tiến hành, khoảng $1,500 tỉ có được từ tăng thuế người giàu và không giảm thuế bất hợp lý cho doanh nghiệp cộng với $850 tỉ tiết kiệm sau khi rút quân khỏi Iraq và Afghanistan. Chi phí công chiếm 23.5% GDP năm 2012 sẽ được giảm xuống còn 21.8% vào năm 2016.

Về việc làm, ông muốn tạo lập 1 triệu việc làm trong lĩnh vực chế biến từ nay đến năm 2016. Các biện pháp thực hiện gồm chủ yếu là sử dụng chính sách thuế ưu đãi để khuyến khích các doanh nghiệp dịch chuyển sản xuất về Mỹ và trừng phạt doanh nghiệp chuyển dịch lao động ra nước ngoài, tăng gấp đôi kim ngạch xuất khẩu; giảm 50% nhập khẩu năng lượng từ nay đến năm 2020 bằng cách phát triển khí đốt và năng lượng xanh.

Tuy nhiên Tổng Thống Obama sẽ vẫn phải điều hành một chính phủ mà có tới gần một nửa dân số đã không bỏ phiếu ủng hộ. Đó là một chướng ngại vật khổng lồ mà ông đã từng phải đối mặt trong 4 năm vừa qua và chắc chắn sẽ không thay đổi trong 4 năm tới.

 

Chia rẽ sâu sắc

4 năm trước, vị Tổng thống da màu đầu tiên của Hoa Kỳ tuyên thệ nhậm chức với lời hứa sẽ đem hòa giải hai đảng đang chia rẽ, đem họ trở lại ngồi cùng chiếc bàn vì hòa bình và thịnh vượng cho nước Mỹ.

4 năm sau, cuộc chiến Dân Chủ - Cộng Hòa, khơi mào từ nhiệm kỳ cuối của Tổng Thống Bush tiếp tục leo thêm những nấc thang căng thẳng mới. Ngay từ những ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Obama, giới lãnh đạo Cộng hòa, dưới sức ép và sự cổ vũ của nhóm cử tri bảo thủ và giới truyền thông cánh hữu, đã quyết định bằng mọi giá phản đối và cản trở mọi quyết định của chính quyền Obama. Vị Tổng thống trẻ tuổi, với đầy lòng nhiệt huyết và quyết tâm thay đổi Washington, ngay lập tức đã bị giội gáo nước lạnh.

Lẽ ra, thời khắc khó khăn của đất nước, khi nền kinh tế đứng bên bờ vực suy sụp phải trở thành nhân tố xích hai đảng lại gần nhau để đưa ra những quyết sách nhanh chóng, kịp thời. Nhưng những người Cộng hòa biết rằng họ có thể tận dụng triệt để cơ hội chính trị từ vận đen của Tổng thống khi phải lãnh đạo một đất nước với di sản là một đống hỗn độn kế thừa từ chính quyền tiền nhiệm. Và họ đã quyết định làm như vậy.

Hai năm cuối trong nhiệm kỳ đầu của Obama, chính quyền gần như tê liệt bởi Cộng hòa, nắm đa số ở Hạ viện, đã phủ quyết hầu hết các quyết sách của Tổng thống. Tình hình càng tồi tệ hơn với sự trỗi dậy của phong trào Tea Party, một sự tập hợp của những nhóm nhà hoạt động bảo thủ trên khắp đất nước. Tea Party đe dọa bất kỳ nghị sĩ Cộng hòa nào nếu tỏ bất kỳ dấu hiệu đối thoại hay thỏa hiệp nào với Dân chủ sẽ bị cử tri tẩy chay và thất cử. Áp lực bầu cử đè nặng đến mức ngay cả những nghị sĩ Cộng Hòa ôn hòa nhất cũng trở nên ngại ngần bắt tay với Dân chủ. Thật oái oăm khi người đứng đầu siêu cường hùng mạnh nhất thế giới có lẽ lại là một trong những nguyên thủ ít quyền lực nhất.

 

Tương lai nào?

Tương lai của một đất nước đoàn kết lưỡng đảng thật khó đoán định.

Khi ông Obama tái đắc cử, ông vẫn phải lãnh đạo một quốc gia đã bị chia rẽ sâu sắc. Ông cũng sẽ không có nhiều thời gian để hàn gắn những vết thương hậu bầu cử bởi ngay trước mắt ông là cuộc đối đầu với Quốc hội về cắt giảm ngân sách và điều chỉnh chính sách thuế. Cuộc chiến này thậm chí có nguy cơ khiến cho sự rạn nứt giữa đôi bên càng trở nên lớn hơn. Và những ủng hộ viên nhiệt thành của “nước Mỹ đỏ” sẽ gặm nhấm sự cay đắng và chờ đợi 4 năm nữa để giành lại Tòa Bạch Ốc.

Tình thế sẽ càng khó khăn hơn đối với tổng thống Obama khi thế cân bằng tại Quốc Hội hiện nay không suy suyển sau ngày bầu cử. Dân Chủ tiếp tục kiểm soát Thượng Viện trong khi Cộng Hòa nắm đa số tại Hạ Viện. Như vậy tổng thống Obama sẽ vẫn phải đối mặt với sự khó dễ từ Hạ Viện và sự đồng thuận lưỡng đảng càng trở nên xa vời. (H.N)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn