01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6184)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16763)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5129)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4673)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4771)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Bác Sang

17 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 23568)
Về sự nghiệp cách mạng rất huê dạng của bác Tôn Đức Thắng, giáo sư Nguyễn Văn Lục đã có đôi lời bàn (ra) nghe hơi cay đắng:

“Tôi nghĩ nếu người ta không đôn ông lên làm chủ tịch nước, nếu người ta không màu mè ca tụng ông khi ông đã nằm xuống. Nghĩa là người ta để ông yên... Ông sẽ là một người bình thường, nhưng với môt nhân cách cao hơn nhiều người... Ông trước hết và sau cùng vẫn là một ông già miền Nam đúng nghĩa của nó - chơn chớt - có sao nói dzậy trước khi là một người cộng sản!!”

Nói khơi khơi như vậy (chắc) sợ thiên hạ có kẻ phiền lòng, và nghi ngại nên giáo sư Nguyễn Văn Lục đã vội vàng dẫn chứng:

“Với đám con cháu cụ Tôn bảo: Tụi bay đừng có kêu tao bằng phó chủ tịch nước, nghe ngứa con ráy lắm! Người ta đặt đâu tao ngồi đó, chứ tao không màng cái chức chi hết”.

Ngoài việc dự các nghi lễ long trọng bắt buộc phải có mặt cụ, cụ không làm một việc nào khác ngoài một việc là sửa xe đạp. Làm phó chủ tịch nước, ông thợ máy ngày trước buồn tay, buồn chân. Hết xe đạp hỏng cho cụ chữa, anh em bộ đội bảo vệ và nhân viên phục vụ phải lấy xe của người nhà mang vào cho cụ kẻo ngồi không cụ buồn. (...) . Một người bạn tôi quen thân với cụ, cha anh trước kia là đàn em cụ, vào thời gian nghị quyết 9... cụ dắt anh vào phòng riêng thì thào: “Mày có thấy lính kín theo mầy tới đây không mầy? Anh ngạc nhiên quá. Tưởng anh lo lắng cho cụ, cụ mỉm cười hiền hậu: Là tao lo cho tụi bây, chớ tao hổng lo cho tao. Trong nhà tao nè, lính kín không có thiếu.” (Vũ Thư Hiên, “Đêm giữa ban ngày”).

“Con người của Tôn Đức Thắng một lần nữa được Ông già chợ Đệm, tức Nguyễn Văn Trấn mô tả rất trung thực: ‘Có lần anh chị em Nam Bộ’ đại biểu ‘biểu tôi đến gặp ông già Tôn mà hỏi, tại sao ổng để cho cải cách ruộng đất giết người như vậy?’ Bác Tôn đang ngồi, nghe tôi hỏi. liền đứng dạy bước ra khỏi ghế, vừa đi vừa nói: - Đụ mẹ, tao cũng sợ nó, mày biểu tao còn dám nói cái gì ?” (Nguyễn Văn Trấn, Viết gửi Mẹ và Quốc Hội, trang 266-267)

Theo tui, sợ tới cỡ đó - kể như - là ... phải giá!

Chớ đến bác Hồ mà cũng còn sợ thấy mẹ luôn thì nói gì ai khác. Cuối đời, bác kính yêu của chúng ta (thôi) không muốn làm cha già của cả dân tộc nữa, và chỉ mong được làm tía một đứa bé sơ sinh thôi nhưng mấy chú cũng đâu có chịu. Đã vậy, mấy chả còn lấy búa đập bể đầu tình nhân của Bác, quăng xác bả ra đường, rồi cho xe cán luôn mà ổng cũng vẫn nín khe thôi!

Im lặng (đúng) là vàng!

Châm ngôn này bác Trường Chinh cũng nhớ nằm lòng:

“Trường Chinh đã không làm một hành động nhỏ nào để cứu cha tôi - người bạn, người đồng chí gần gụi của ông ta trong thời kỳ bí mật. Ông ta cũng không đến thăm mẹ tôi lấy một lần trong những năm cha con tôi ở tù. Cha tôi được thả rồi ông cũng không đến. Một số người biết tình bạn của hai ông cho rằng Trường Chinh không đến vì sợ Lê Duẩn và Lê Đức Thọ...” (Vũ Thư Hiên, Đêm Giữa Ban Ngày. California:Văn Nghệ, 1997, 34).

Dù với thời gian, các chú đỡ dễ sợ hơn thấy rõ nhưng mấy bác vốn sợ quen rồi nên vẫn cứ sợ (tiếp) cho nó chắc ăn - trừbác Nguyễn Hữu Thọ, vào lúc cuối đời. Tại Đại Hội Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam năm 1988, vị Chủ Tịch Nước (36 ngày) này có lầu bầu nho nhỏ đôi câu:

“Điều đau lòng là trong nhiều năm liền trôi qua, chúng ta vẫn còn duy trì những thứ hình thức, hữu danh vô thực đó. Khuyết điểm lớn của chúng ta là chưa có dân chủ thật sự. Nhiều nguyện vọng chính đáng của người dân chưa được đấu tranh thực hiện, người dân chưa thật sự chọn lựa được những người lãnh đạo theo sự tín nhiệm của họ.”

Từ đó về sau các bác kế tiếp đều là những người... kín tiếng. Cho tới thời của bác Nguyễn Minh Triết nước ta mới có được một vị Chủ Tịch Nước năng nổ, hay đi lại và thích nói năng này nọ. Tới đâu ổng cũng phát biểu linh tinh khiến không ít người dở cười dở khóc. Bác Triết nổi tiếng là người thích diễu, diễu rất dở (và rất dai) nhưng được cái là hoàn toàn vô hại nên không đụng chạm tới quyền lực - cũng như quyền lợi - của bất cứ ai.

Bác Trương Tấn Sang thì khác. Ổng nghiêm và buồn thấy rõ. Sự nghiêm trang của bác Sang, cùng với những lời lẽ hết sức nghiêm trọng của ổng - chả may - đã gây ra ít nhiều ngộ nhận, và phát sinh ra nhiều kỳ vọng (cũng như thất vọng) cho khá nhiều người.

Ngày 20 tháng 10 năm 2012, tập thể sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm đã gửi đến Bác Trương Tấn Sang lá Thư Cầu Cứu Khẩn Cấp (vì một bạn học vừa bị bắt giữ) với tất cả sự tin tưởng, cùng với những lời lẽ vô cùng thống thiết:

“Kính xin bác Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang hãy lên tiếng giúp đỡ bạn ấy và gia đình. Bản thân bạn Nguyễn Phương Uyên là một người có đạo đức tốt, luôn được lòng các bạn bè và thầy cô trong trường. Bạn ấy luôn xung phong đi đầu trong các hoạt động về phúc lợi xã hội do đoàn trường phát động. Xin Bác hãy thương xót đến gia cảnh khó khăn của bạn ấy, và nỗi lòng của một người cha, người mẹ đã mất con mà can thiệp giúp cho bạn Uyên sớm về lại với gia đình. ...

Sở dĩ chúng cháu viết thư cho Bác là vì chúng cháu tin chỉ có Bác mới giúp được cho bạn ấy. Chúng cháu đã có dịp đọc báo trên các trang báo của cơ quan nhà nước khi tường thuật lại buổi gặp gỡ của bác với đồng bào cử tri quận 4 TP HCM. Những lời của bác thật là giản dị, sâu sắc khiến cho sinh viên chúng cháu rất cảm động khi thấy Bác cương quyết với tình hình xã hội phức tạp như hiện nay, vấn nạn tham nhũng vẫn và đang tồn tại trong một số bộ phận cán bộ đang suy đồi đạo đức Cách Mạng. Nhưng thật may mắn thay cho dân tộc Việt Nam vẫn còn nhiều cán bộ trong bộ máy lãnh đạo như Bác đang nỗ lực bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải.”

Hơn tuần lễ sau, vào ngày 30 tháng 10 năm 2012, lại có thêm Thư Khẩn Của 144 Nhân Sỹ Trí Thức Kính Gửi Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang - cũng với nội dung khẩn trương không kém:

 “Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật. Cũng đã từng có những vụ bắt bớ không theo đúng quy định của pháp luật mà vụ này là thô bạo và trắng trợn nhất, gây phẫn nộ trong công luận trên cả nước và thế giới. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Chủ tịch có chỉ thị cụ thể cho việc xử lý có tình, có lý đối với hành vi yêu nước của một cô gái 20 tuổi đã dám biểu tỏ bằng hành động cụ thể tinh thần dân tộc và lòng căm thù quân xâm lược cho dù hành động đó có bị quy kết vào bất cứ tội trạng nào...”

“Chúng tôi cũng đề nghị Chủ tịch xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của Nhà nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới hơn bất cứ hành động phá hoại nào mà công an đang ra sức truy lùng và đàn áp.”

Toàn là những “đề nghị” chính đáng và khẩn thiết nhưng (tiếc thay) đều vượt quá tầm tay của bác Sang, hoặc bất cứ bác nào. Chức năng của Chủ Tịch Nước, cũng như Quốc Hội, và Mặt Trận Tổ Quốc - ở nước CHXHCNVN - chỉ dùng để làm cảnh, chớ đâu phải để làm thiệt mà “đề nghị” nhiều thứ dữ vậy, hả Trời? Đã vậy, nhật báo Người Việt còn hân hoan thơ thới đi tin: “Quốc Hội CSVN đang họp ở Hà Nội vừa đưa ra một bản dự thảo sửa đổi bản hiến pháp 1992, nếu thành hiện thực sẽ gia tăng đáng kể quyền lực cho chủ tịch nước, mà hiện nay là ông Trương Tấn Sang.”

Ý, Trời đất, qủi thần ơi. Mớ quyền hạn đang có bác Sang có bao giờ dám đụng tới đâu mà còn bầy đặt “gia tăng đáng kể” làm chi, cho má nó khi. Theo Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia thì nhiệm vụ và quyền hạn của Chủ Tịch Nước C.X.H.C.N Việt Nam được qui định rành rành như sau:

1. Công bố hiến pháp, luật, pháp lệnh.

2. Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức vụ chủ tịch Hội đồng Quốc phòng và An ninh.

3. Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch, Thủ tướng
Chính phủ, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát
Nhân dân Tối cao.

...

Quyền hạn (dữ dằn) tới cỡ đó mà bác Hồ không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn chỉ có mỗi một việc làm là... sửa xe đạp cho nó qua ngày, và bác Sang thì biết rõ mảy may đứa nào là kẻ cõng rắn cắn gà nhà (đứa nào đang “ngoem ngoém tối ngày mồm róm”) nhưng ổng vẫn không dám chỉ mặt, đặt tên cho nó rõ ràng (chỉ dám gọi là đồng chí X) thì nói gì đến chuyện “miễn nhiệm, bãi nhiệm Thủ tướng Chính phủ...” cho nó thêm rách việc.

Chắc không hiểu được nỗi khổ tâm của bác Sang nên nhà báo Bùi Tín còn lên tiếng... xúi:

“Ông Trương Tấn Sang rất nên xét ân xá ngay cho các ông Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày, Phan Thanh Hải, bà Tạ Phong Tần vì họ đã bị phe nhóm của ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên án không có cơ sở pháp lý, khi họ chỉ tỏ thái độ yêu nước, chống bành trướng. Ông Sang cũng nên ra lệnh trả ngay tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ vì rõ ràng ông Vũ đã bị ông Ba Dũng trả thù cá nhân ...

Ông Chủ tịch nước cũng nên xét ân xá ngay cho nhóm trí thức yêu nước Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, nhóm trẻ Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh đòi lập công đoàn tự do cho lao động nước ta, cũng như ân xá ngay cho ông Nguyễn Hữu Cầu - người tù của Thế kỷ, đã nằm trong tù 34 năm, nay đang bị nhiều bệnh hiểm nghèo.

Chỉ cần làm ngay vài việc trên đây nằm trong quyền hạn hiến định của mình, ông Trương Tấn Sang sẽ lập tức nổi lên là con người có công tâm và quyết đoán, có bản lĩnh lãnh đạo công bằng, nghiêm cách, quần chúng sẽ xuống đường hoan nghênh ông đông đảo, khuyến khích ông đi tiếp trên con đường cải cách cần thiết. Cuộc sống đang thử thách bản lĩnh chính trị của ông Tư Sang. Cờ trong tay, sao ông không dám phất? Ông còn sợ gì, sợ ai?”

Rò ràng, ông Bùi Tín muốn bác Sang phải trở thành một Gorbachev của Việt Nam cơ. Chính bác Sang, không chừng, cũng có lúc nằm mơ như thế. Một giấc, ngó bộ, rất xa vời.

Tất nhiên, đây chỉ là những suy nghĩ rất chủ quan của một anh thường dân vớ vẩn, và nát rượu, cỡ tui thôi. Tất nhiên, tôi có thể sai vì đã đánh giá bác Sang hơi (bị) thấp, và nếu đúng vậy thì đỡ cho dân tộc này biết mấy. (T.N.T)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn