01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5806)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16508)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4914)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4504)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4617)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Phóng sự nhiều kỳ: Cô Sina (Kỳ 14):Ở một nơi không có đồng hồ

26 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 24818)
Thật ra phải nói là “Ở những nơi không có đồng hồ” mới đúng. Đến thăm cô Sina thì quý vị nhớ mang theo đồng hồ nhé! Bởi đố quý vị tìm cho ra được một cái đồng hồ nào ở những sòng bạc của cô í đâu! Quý vị sẽ không biết đêm biết ngày, biết giờ biết giấc, cho nên mỗi khi đến thăm cô Sina là “quên niềm cay đắng và quên đường về” liền à!

Như người viết đã nói... Las Vegas rất thành công trong việc thiết kế những khách sạn theo kiến trúc của những thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Nếu đến Las Vegas chỉ để “tham quan” các kiến trúc này thì rất đã... đời. Xin giới thiệu thêm sau đây vài địa điểm đáng thăm được liệt vào một trong 25 khách sạn sang trọng nhất thế giới.

The Venetian tái hiện lại cảnh thành phố Venice với một với một con kênh lớn chảy trong lòng khu tổ hợp ở ngay giữa khách sạn. Du khách có thể đi thuyền trên sông này với giá 16 Mỹ kim/lượt (4 người một thuyền) hoặc bao cả chiếc thuyền với giá 60 đôla. Với show “Phantom of the Opera” danh bất hư truyền. Khách sạn 5 sao thân thiện với môi trường này có thiết kế độc đáo theo chủ đề Ý Đại Lợi. The Venetian chỉ toàn suite này có 19 nhà hàng quốc tế, sòng bạc hiện đại, sàn hồ bơi rộng khoảng 2ha và trung tâm mua sắm theo phong cách Ý.

Mỗi suite tại Venetian Resort đều có phòng khách rộng rãi với bàn ăn, 2 truyền hình màn hình phẳng 32 inch và truy cập Internet tốc độ cao miễn phí. Các phòng tắm lớn có các kệ lát đá cẩm thạch và đồ vệ sinh cá nhân sang trọng. Báo đọc hàng ngày cũng được cung cấp. The Resort Venetian Hotel có 3 hồ bơi ngoài trời, 1 quầy bar cạnh hồ bơi và cho khách quyền tự do lui tới phòng tập thể dục Canyon Ranch Spa Club. Bốn quầy bar và đại sảnh phục vụ chương trình giải trí trực tiếp hàng đêm. Trung tâm mua sắm trong nhà Grand Canal Shoppes của Venetian Hotel có 80 cửa hiệu boutique. Khách có thể tản bộ xuống các đường phố kiểu Ý hoặc du ngoạn kênh đào Grand Canal trên chiếc thuyền đáy bằng truyền thống của Venice.

Thuộc sở hữu của tỷ phú Sheldon Adelson, tổ hợp sòng bạc-khách sạn-khu nghỉ dưỡng này còn có một bảo tàng tượng sáp và một nhà hát. Ông Jerry Jaggers, Giám đốc quản lý giới thiệu về dự án Wonderware: “Tôi không thể phủ nhận một thực tế là giải pháp mà Wonderware mang lại chính là phao cứu sinh cho dự án.” Khu nghỉ mát lớn nhất thế giới này tin tưởng hoàn toàn vào giải pháp của Wonderware cho hệ thống điện không ngừng.

Mục đích của dự án là cung cấp điện không bị gián đoạn cho toàn bộ khu nghỉ mát phức hợp;

Tối đa hiệu quả của thiết bị và nhân lực trên diện rộng; Cho phép tính linh hoạt và khả năng thích ứng để có được sự tăng trưởng nhanh chóng.

Với những thách thức là khu nghỉ mát và khách sạn lớn nhất thế giới với 67 mẫu Anh và 14 triệu thước vuông; 66 trạm biến áp, 62 PLC và các nhân viên trải rộng trên một khu vực rộng lớn; Bất kỳ một trục trặc điện nào cũng có thể gây mất mát cho khách hàng và lợi nhuận.

Các sản phẩm và giải pháp là Wonderware InTouch HMI; Wonderware Historian; Wonderware Active Factory. Những kết quả đạt được là quản lý nguồn điện và các khả năng dự phòng luôn bảo đảm nguồn điện không bị ngắt 24/7/365; Toàn bộ hệ thống được giám sát trong thời gian thực cho phép chủ động giải quyết và trục trặc; Sự giám sát tại trung tâm của các trạm biến áp từ xa tiết kiệm được thời gian của các nhân viên, điều này cũng đồng nghĩa với việc giảm thiểu được số lượng nhân viên tại các trạm; Với khả năng báo cáo và lưu trữ dữ liệu hỗ trợ kế hoạch mở rộng nhanh hơn rất nhiều; Giải pháp Wonderware giúp cho hệ thống bền vững và thân thiện hơn với môi trường.

Khi du Khách đến Las Vegas, Nevada, họ có thể mong đợi một chút ngạc nhiên trong các sòng bài hay thưởng thức một thời điểm bất ngờ ngạc nhiên trong một chương trình. Nhưng họ chắc chắn không thể tưởng tượng được rằng kỳ nghỉ xa hoa của họ có thể bị phá vỡ trong bất cứ hoàn cảnh nào - đặc biệt nếu có sự gián đoạn về điện. Đằng sau những hoạt cảnh diễn ra liên tục, các hệ thống phức tạp và các đội ngũ chuyên môn làm việc không mệt mỏi để bảo đảm tất cả mọi người có được một sự tận hưởng tuyệt vời.

Một trong những ngôi sao sáng nhất trong toàn bộ khu nghĩ dưỡng và sòng bài là Venetian Resort Hotel Family. Với Venetian, Venetian Tower, Trung tâm Hội nghị Sands Expo và Palazzo Las Vegas, khu phức hợp này bao gồm khách sạn và khu nghỉ mát lớn nhất thế giới. Và do đó, không có gì đáng ngạc nhiên trong khi khu phức hợp này được trang bị là một trong hệ thống các nguồn dự phòng sáng tạo nhất và các hệ thống quản lý cơ sở tối tân. Một phần trong khu nghỉ mát, Palazz, đã được trao giải bạc LEED (Leadership in Energy and Environmental Design) do Ủy Ban Xây dựng Xanh của Mỹ cấp.

Tạm ngừng giới thiệu về cái khách sạn mà tôi đã từng được Cô Sina mời làm khách VIP ở nhiều ngày một cách khơi khơi không hiểu tại sao... giờ thì chúng ta ghé thăm chùa cho tâm thiền, bớt động một chút nhé! Người ta kể rằng ở huyện thành Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có ngôi miếu Thiên Tề và ngôi chùa Thiên Phật. Trong miếu có đạo sĩ họ Hàn cư ngụ. Thấy đạo sĩ có nhiều ảo thuật, cư dân quanh vùng gọi đạo sĩ là tiên ông. Sinh thời, thân phụ đạo sĩ rất yêu quý con, cứ mỗi lần lên huyện lại tới miếu thăm con.

Một hôm, Hàn ông cùng bào đệ lên huyện chơi, toan tới miếu thăm đạo sĩ thì gặp đạo sĩ ở dọc đường. Đạo sĩ đưa chìa khóa cho cha, nói: "Xin thân phụ và thúc phụ cứ về miếu trước, lát nữa tiểu nhi sẽ về". Hai ông tới miếu, mở cổng vào thì thấy đạo sĩ đã ở trong miếu. Có rất nhiều chuyện về đạo sĩ đại loại giống như chuyện này. 

Đạo sĩ có người biểu đệ, họ Dương, tên Đổ, rất ham mê cờ bạc. Một hôm, có một nhà sư thích đổ bác, tới chùa Thiên Phật, thách các con bạc trong vùng tới chùa đánh bạc với mình. Nghe tin, Dương Đổ mừng lắm, vội vét hết tiền trong nhà đem lên chùa đánh bạc với nhà sư. Qua một đêm, thua nhẵn túi. Muốn gỡ lại tiền thua, Dương Đổ về quê cầm cố hết ruộng nương, lấy tiền đem lên chùa. Qua một đêm, lại thua nhẵn túi. 

Hết tiền, Dương Đổ buồn rầu, lang thang tới miếu thăm đạo sĩ. Thấy người biểu đệ phờ phạc, đạo sĩ hỏi: "Sao phờ phạc thế?" Dương Đổ thú thực, nói: "Vì thua bạc". Đạo sĩ cười, nói: "Thói thường thì ai đánh bạc cũng phải thua. Tuy nhiên, nếu hứa chừa hẳn cờ bạc thì có thể giúp cho gỡ hòa". Nghe thấy thế, Dương Đổ mừng lắm, nói: "Nếu quả được như vậy thì xin thề là sẽ chừa hẳn cờ bạc". Đạo sĩ cười rồi lấy giấy vẽ một đạo bùa, lấy ra một ngàn đồng, đưa cho Dương Đổ mà dặn: "Gỡ hòa rồi thì phải nghỉ đánh ngay, đem cả bùa lẫn tiền về đây mà trả! Nhớ kỹ là chớ có ham được!" Dương Đổ mừng quá, vội đỡ lấy bùa và tiền mà đáp: "Xin vâng". Rồi giắt bùa vào thắt lưng, đem tiền trở lại chùa. 

Tới nơi, Dương Đổ thách nhà sư đánh nữa. Thấy Dương Đổ chỉ có một ngàn đồng, nhà sư chán ngán, chẳng muốn đánh. Dương Đổ nài nỉ, chỉ xin đánh một ván thôi. Nhà sư cười mà bằng lòng. Dương Đổ lấy cả ngàn đồng, đặt một tiếng. Nhà sư gieo hai súc sắc trước, được 11 điểm. Dương Đổ gieo sau, được 12 điểm. Nhà sư thua, đòi đánh nữa, đặt hai ngàn. Nhà sư lại thua, đòi đánh nữa, đặt bốn ngàn. Nhà sư lại thua, đòi đánh nữa, đặt tám ngàn. Nhà sư lại thua, đòi đánh nữa, đặt đều đều, mỗi tiếng mười ngàn.

Dương Đổ thắng liền mười ván. Trong khoảnh khắc đã gỡ lại được hết số vốn đã thua trong hai canh bạc trước. Nhớ lời đạo sĩ dặn, Dương Đổ toan nghỉ đánh song lại nghĩ vận đang hên, dại chi chẳng đánh thêm mấy ván để kiếm chút lời. Vì thế, lại tiếp tục đánh. Nhưng từ đó, Dương Đổ thua liền ba ván. Lấy làm lạ, Dương Đổ thò tay vào thắt lưng tìm bùa. Thấy bùa đã biến mất, Dương Đổ kinh hãi quá, liền đứng dậy, nhất định đòi nghỉ đánh. Nhà sư đành chịu. 

Về miếu, Dương Đổ đếm ra một ngàn đồng trả lại đạo sĩ. Kiểm chỗ còn dư thì thấy trước sau vẫn còn thua ba chục ngàn. Tính ra, nếu chẳng đánh ba ván sau cùng thì vừa vặn hòa. Đạo sĩ hỏi: "Còn đạo bùa đâu? Trả lại đi!" Dương Đổ ngượng quá, đáp: "Xin tha lỗi, chẳng biết đã đánh rơi mất ở đâu rồi!" Đạo sĩ cười, nói: "Đã bảo mà! Gỡ được hòa rồi thì phải nghỉ đánh ngay, chớ có ham được. Vì chẳng chịu nghe lời nên mới bị thua!" Dương Đổ bèn cám ơn đạo sĩ rồi xin cáo biệt, đem tiền về quê, chuộc lại ruộng nương. (N.T.Y)

(Xem tiếp kỳ tới)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn