01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5455)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16137)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4709)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4308)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4450)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Kẻ ở. Người đi

04 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 25204)
Nếu sự chia ly đ để lại nhiều vết xm hệ lụy gây thương tật tm trạng của cả người đi và người ở; thì tơi l hiện nhn ở hai đầu niềm xc cảm đó rất nhiều lần. Bản năng chấp nhận của người ở lại nặng nề v lịng tình tiến thối của kẻ ra đi. Cả hai, thật sự đều để lại trong tơi nỗi day dứt khơn nguơi, ko di trong rất nhiều năm tháng.

Mùa Thu năm đó, khi những chiếc l trn cnh bắt đầu tìm chỗ cố định để mục ủ giấc thin thu v nắng vàng đổ sợi khơng cịn đầy đặn mu nguyn thủy, thì tơi cũng bắt đầu biết diết da vương vấn cho những lần chia tay khơng tr dự ny.

V d cho sự chia cch cĩ tính tạm thời hay biệt hnh min viễn, cũng lấy đi nhiều phần hụt hẫng ở tơi m ngay cả liệu php thời gian thần kỳ cũng chỉ tạm thời xoa dịu mặt da vẩy bn ngồi m thơi.

Tơi cịn nhỏ lắm năm đó, lớp bốn tiểu học. Sự biệt ly bắt đầu khi đứa bạn thn cng lớp phải theo gia đình di chuyển đến một thnh phố khc. Khi nĩ tht thít nĩi lời từ gi v đưa cho tôi chiếc khăn trắng ngả mu vng ố, mấy cnh trc thu cũng ngả theo như lá úa, “Tao phải xa my khơng biết đến bao giờ mới gặp lại, my giữ chiếc khăn của mẹ tao cho lm kỷ niệm.” Tơi nhận chiếc khăn từ tay nó mà hai hàng nước mắt, cố khơng khĩc cũng cứ tuôn trào, tuôn đến nỗi qun hỏi một điều quan trọng, tại sao nĩ lại tặng tơi chiếc khăn yêu dấu của mẹ nó mà đáng lẽ nĩ nn cất giữ như bảo vật mới phải, qun luơn sự cấm kỵ tặng khăn là tặng luơn sự chia ly, d chuyện chia tay xảy ra trước v với ngần tuổi ấy, nĩ v tơi cũng chưa biết chuyện dị đoan là gì. Sau ny khi đủ lớn khơn, tơi mới hiểu tại sao nĩ lại can đảm tặng tơi vật kỷ yếu nhất trong đời, cĩ phải nó thương tôi như ngang hàng thương mẹ nó, lúc đó?

Đó là lần chia ly thứ nhất với đứa bạn thn ở ci tuổi bịng bong măng sữa đ lm tơi biếng ăn, biếng nói, đơ chuyện học hnh trong nhiều thng theo sau. Tơi cịn nhớ trong đêm cuối cùng trước khi nó đi, tôi đ nằn nì xin mẹ cho tới nh nĩ ngủ. Ký ức thẩm thấu trong tôi cho đến by giờ là cái đêm, đêm tôi và nó nằm đếm chiều thời gian từ tối cho đến sng, m di vẫn không đủ cho nĩ v tơi nĩi hết lời phải nĩi. Ở ci tuổi mê ăn mê ngủ, một đêm thâu thức trắng, chắc hẳn phải cĩ ci gì quan trọng lắm mới thắng nổi đôi mắt của đứa trẻ cịn bn cạnh nhiều thứ đáng mê hơn. Chẳng l vì tơi và nó, đôi bạn thn tuổi thơ mới cặp kè đ phải chia ly trong tình huống nho lịng. Nn mới cĩ thể như vậy.

Năm tháng đều đều trơi qua...

Tôi đ trải qua nhiều cuộc chia ly tiễn biệt trong đời. Cĩ cuộc đậm đà thẩm thấu, cĩ cuộc lạt nhạt gọi l cho xong. D nhn tố hay hồn cảnh nào đi chăng nữa, cũng nhun nhúc ăn mất của tơi một khoảng thời gian di long chong lạc phương hướng định vị và để lại trong tơi một lỗ hổng khơng thể no lấp đầy.

Từ sau những lần hắt hiu tiễn biệt, tôi đ nhủ mạnh lịng rằng, l d ở vị trí “kẻ ở”, l d nằm ở thn thế “người đi”.

Tơi cũng sẽ,

Lm cho những giọt nước mắt của mình, khi khĩc phải cho thật ý nghĩa. (K.H)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn