01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5887)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16579)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4964)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4556)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4662)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Sàigòn nhìn qua kẽ lá: Những cơn mưa trái mùa

21 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 22073)
Sàigòn gần đến Lễ Giáng Sinh nhưng không khí vẫn còn nóng nực, thỉnh thoảng một cơn mưa trái mùa ập xuống rồi ngưng ngang không hề báo trước. Mưa Sàigòn mà… Cái gì thay đổi chứ những cơn mưa Sàigòn thì không hề khác một chút nào...

Ồ… còn có cả sương mù nữa chứ! Sáng sáng sương mù bao phủ khắp bầu trời thành phố. Nhiều tòa cao ốc bị che khuất bởi đám sương lơ lửng. Hơn 10 giờ sáng, nhiều khu vực vẫn tràn ngập sương mù. Sàigòn oi bức, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày đêm lớn, độ ẩm không khí cao, những yếu tố này tích hợp lại tạo ra sương mù. Đây là dạng sương mù bình lưu, do không khí lạnh từ miền Bắc tràn xuống miền Nam, làm nhiệt độ ban đêm xuống thấp, hai luồng không khí trái chiều gặp nhau tạo nên hiện tượng sương mù bình lưu và mưa trái mùa. Có ngày đến 11 giờ sáng nắng mới xuất hiện và sương mù tan dần.

Sàigòn đón tôi lần này bằng những cây thông trang trí rực rỡ muôn màu lung linh trong đêm, không khí Giáng Sinh tưng bừng như ở bên Mỹ. Hình như bây giờ mới có vụ này, chứ hồi xưa tới đêm 24 Noel mới thực sự rộn rã, đường phố chật ních người đổ về Nhà Thờ Đức Bà, nơi sẽ cử hành Thánh Lễ lúc nửa đêm, chứ không sôi động từ cả tháng trước như bây giờ.

Sàigòn vừa xảy ra vụ cướp xe chặt tay một phụ nữ đang lái xe còn đang xôn xao dư luận, thì một anh đang ngồi ngoài sân nói chuyện với vợ qua I phone giả của Trung Quốc chỉ có 600,000 đồng VN (khoảng 30 Mỹ kim) cũng bị 3 tên cướp sà xe ngang chặt tay để cướp điện thoại… mạng sống con người rẻ đến thế !!!… Ở khu xóm mẹ tôi ở, một bà cụ đang đứng trước cửa nhà, bị ba bốn tên cướp kè lên xe chở đến một bãi vắng, mò hết túi trong túi ngoài có đồng nào lột hết rồi bỏ bà bơ vơ giữa đồng trống. May bà còn minh mẫn ra công an báo là tôi ở chỗ đó… chỗ đó… làm ơn đưa về dùm.

Sàigòn đón tôi lần này bằng một tin con gái tôi báo qua Facebook: Thảm sát tại một trường mẫu giáo ở thị trấn Newtown, tiểu bang Connecticut, kèm tiếng thở dài vọng qua từ bên kia Thái Bình Dương: Ác quá! Ở bên này ác quá mà ở bên kia cũng ác quá! Qủy đang sống chung với người mà… quỷ rất nhiều mà thiên thần cũng không phải là ít.

Từ Sàigòn nhìn qua kẽ lá, tôi đã nhìn thấy ba thiên thần lớn đang che chở các thiên thần bé nhỏ trước cơn thịnh nộ điên cuồng của quỷ dữ. Tôi thấy các cô giáo tại Trường tiểu học Sandy Hook đã bất chấp nguy hiểm để cố gắng che chở, bảo vệ cho học sinh của mình trước làn mưa đạn từ kẻ cuồng sát Adam Lanza. Ba cô giáo này đã chết thay cho nhiều đứa trẻ thơ vô tội khác.

Trong số tám nạn nhân là người lớn của Adam Lanza, giới chức Mỹ đã xác nhận được danh tính ba cô giáo Trường Sandy Hook gồm cô hiệu trưởng Dawn Hochsprung, 47 tuổi, nhà tâm lý học đường Mary Sherlach, 56 tuổi và cô giáo lớp 1 Victoria Soto, 27 tuổi.

Theo lời kể của Diane Day, một nhà tâm lý làm việc tại Trường Sandy Hook, thảm họa xảy ra lúc 9 giờ 30 sáng ngày 14 tháng 12 khi nữ hiệu trưởng Hochsprung và các giáo viên đang họp. “Chúng tôi chỉ mới ngồi trò chuyện được 5 phút thì nghe thấy tiếng pop… pop… pop…” Các tờ Wall Street Journal, New York Times… tường trình.

Trong khi Day cùng một số giáo viên sợ hãi chui xuống gầm bàn thì cô hiệu trưởng Hochsprung và nhà tâm lý học Mary Sherlach không hề lưỡng lự chạy ra khỏi phòng và hướng về nơi có tiếng súng nổ. “Họ không hề ngần ngại về việc sẽ phải đối mặt hay chứng kiến những gì sắp xảy ra” - bà Day nói. Tại một lớp học không có ổ khóa, nhằm chặn tên sát nhân xông vào giết hại các học sinh, cô hiệu trưởng Hochsprung đã dùng thân mình để chèn cho cửa khép chặt. Theo MSNBC, cả cô Hochsprung và cô Mary Sherlach sau đó đã bị Adam giết hại theo kiểu bắn như tử hình một cách man rợ.

Trường hợp tương tự cũng xảy ra với cô giáo trẻ Victoria Soto. Khi kẻ sát nhân xuất hiện, Soto xua các học sinh trốn vào tủ đồ trong khi cô mặt đối mặt với Adam và cuối cùng trở thành bia đỡ đạn cho học sinh của mình.

Cô Hochsprung, cô Sherlach và cô Soto hiện được mệnh danh là những nữ anh hùng của Trường Sandy Hook. Nhưng tôi muốn gọi họ là Thiên Thần mới đúng nghĩa. Dám mặt đối mặt với Ác Quỷ thì chỉ có Thiên Thần.

Cô giáo Soto được nhớ đến như người có bản năng để bảo vệ trẻ em, còn cô Sherlach được miêu tả là cô giáo hội tụ đầy đủ cả trình độ và phẩm chất. Trong khi đó, theo lời kể của Tom Prunty - một phụ huynh học sinh, cô Hochsprung (người nhận chức hiệu trưởng Trường Sandy Hook từ 2 năm nay) là một phụ nữ “tốt bụng và vui tính” nhưng cũng sẽ “cứng rắn trong những hoàn cảnh cần thiết. Cô ấy là người mà bạn sẽ muốn giao phó để dạy dỗ con bạn. Và lũ trẻ yêu quý cô ấy”.

Để bảo đảm an toàn cho học sinh, gần đây cô hiệu trưởng Hochsprung có cho lắp đặt một hệ thống an ninh mới tại trường. Mỗi vị khách đến thăm trường sau 9 giờ 30 sáng đều phải rung chuông trước cửa. Ở một số trường hợp nếu nhân viên bảo vệ không nhận ra khách hoặc các bậc phụ huynh, họ bị bắt buộc phải trình thẻ căn cước. Vậy mà không hiểu sao tên sát nhân vẫn lọt được vào. Giữa những tin đồn về ngày tận thế 21 tháng 12 năm 2012, mỉa mai thay tên cuồng sát này lại tên là Adam, tên của ông thủy tổ loài người do Đức Chúa Trời sáng tạo.

Từ thủ đô Washington DC, Thanh Hà đã viết bằng tâm trạng của một người mẹ có con gái đang học trường mẫu giáo, rất đáng lưu ý trong số các bản tin về vụ thảm sát này: “Dường như có thể cảm nhận và chia sẻ tâm trạng bất an, lo lắng của chúng tôi, ngay trong chiều thứ Sáu tôi đã nhận được một email của cô giáo chủ nhiệm lớp con gái tôi. Và những gì cô Sarah Seltzer viết trong email gửi tới phụ huynh đã khiến tôi không kìm nổi nước mắt. Cô viết rằng:

‘Khi chúng ta đang đau buồn vì sự mất mát của nhiều mạng sống trong ngày hôm nay, tôi muốn rằng các bạn hãy ngay lập tức dành thời gian để ôm thật chặt con mình vào lòng, để nói với các con rằng chúng thật sự đặc biệt biết bao. Tâm trí và những lời cầu nguyện của tôi đang hướng đến những gia đình đang trải qua sự mất mát đau thương, nhưng tôi cũng nghĩ thật nhiều đến những học sinh của tôi - con của các bạn - những đứa trẻ có lẽ không hề biết chúng đang mang đến cho tôi bao nhiêu niềm vui và hạnh phúc mỗi ngày.’

Tôi biết chắc rằng ngày thứ Hai tới, khi đưa con đến trường bắt đầu một tuần mới, tôi sẽ phải cảm ơn cô Seltzer - một cô giáo trẻ mới năm năm trong nghề - đã luôn tận tâm với những học sinh nhỏ mỗi ngày, và vào giờ phút này có thể thấu hiểu sự lo lắng, bất an của chúng tôi để chia sẻ. Cũng như cô, chúng tôi đều phải can đảm hướng về phía trước, tiếp tục cuộc sống để yêu thương và chia sẻ...”

Thật ra những cuộc tranh luận vẫn nổ ra tại Mỹ sau mỗi vụ thảm sát bằng súng. Trên báo New York Times, ông Dan Gross, chủ tịch “Chiến dịch ngăn chặn bạo lực súng đạn” Brady, khẳng định trường hợp lần này sẽ tạo ra sự khác biệt. “Không một người tử tế nào có thể nhìn bi kịch này mà không giận dữ. Sự giận dữ sẽ tạo ra làn sóng thay đổi”.

Được biết, sau vụ thảm sát, hàng trăm người đã có mặt tại một nhà thờ ở thị trấn Newtown để nguyện cầu cho những nạn nhân xấu số. “Cuộc sống ở Newtown sẽ thay đổi mãi mãi - mục sư Robert Weiss nói trong xúc động - Hôm nay chúng ta có 20 vị thánh, 20 thiên thần tuyệt đẹp”. Trong 10 năm qua, thị trấn 27,000 dân ở Newtown chỉ có duy nhất một vụ giết người.

Newtown là một thị trấn gần rừng và có phong cảnh tuyệt vời ở phía đông bắc thành phố New York, và không xa thành phố thủ phủ Hartford, nơi tôi đến khoảng mười năm trước đây, tuy ngắn ngủi nhưng cũng để lại trong tôi nhiều kỷ niệm với tiểu bang Connecticut.

Theo dõi tin tức tôi thấy nước Mỹ, quê hương thứ hai của tôi, treo cờ rũ, “Trái tim chúng ta tan vỡ hôm nay vì những bậc cha mẹ, ông bà, anh chị của những đứa trẻ và gia đình của những người lớn đã mất – T.T. Obama nói, giọng nấc nghẹn và ông đưa tay lau nước mắt – Chúng chỉ là những đứa trẻ và có cả một tương lai dài đang chờ phía trước.” Thảm kịch mùa Giáng Sinh này khiến Tổng Thống Obama và cả thế giới phải rơi lệ.

Và ở đây, tại quê hương Việt Nam nguyên quán của tôi, tôi cũng không ngăn nổi những dòng lệ rơi. Lệ rơi vì ác quỷ đã đặt bước vào thiên đường tuổi thơ, có thể những nạn nhân người lớn khác cũng đã có những hành động dũng cảm để cứu các trẻ em… Nhưng tôi chi mới ghi nhận được ba giáo viên nên xin được nghiêng mình cám ơn ba thiên thần đã hy sinh cho các em học sinh nhỏ nhoi còn lại được sống sót. (NTY)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn