01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5761)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16421)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4861)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4427)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4570)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Mưa và Cà phê

30 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 21626)
Tôi viết thư cho bạn khi trời đang mưa. Buồn mơ màng và lạnh ơi là lạnh.

Tháng Ba, những cơn mưa vẫn tiếp tục rơi ở quận Cam, ảnh hưởng từ cơn bão thổi qua miền Bắc Cali. Dù sao mưa ở Cali cũng không thể nào so sánh với mấy trận mưa dầm dề ở Việt Nam bạn nhỉ?

Buổi sáng Thứ Bảy phải đi làm nên tôi vẫn dây sớm như thường lệ vào 6 giờ sáng, chứ không quấn mền, nằm trong chăn ấm được như nhiều người khác. Và dĩ nhiên, tôi xuống bếp để sửa sọan cho mình một ly cà phê đầu ngày.

Uống cà phê khi trời đang mưa là thú vị nhất.

Nói đến việc uống cà phê, khoe với bạn là dạo này tôi tẩy chay cà phê Việt Nam mà chỉ cách đây một năm tôi hay uống. Nào là Cà phê hiệu Mehico được thằng cháu con bà chị cả còn ở trong nước khen là loại xịn nhất, không bán ở chợ VN (tôi cũng chưa thấy bán ở các chợ Việt ở Mỹ.) Cho đến cà phê Trung Nguyên, G7, Cao Nguyên..., bởi vì nghe bạn bè và những ngườiốkhông-quen trên Internet răn đe đủ điều về việc cà phê Việt Nam có thể được pha chế thuốc ký ninh (?),chất hóa học, thuốc phiện (?),hoa cau... để gây nghiện hay gây bệnh.

Tôi đổi qua uống loại cà phê Colombia mua từ môt tiệm chuyên bán cà phê ở Westminter và thấy đỡ lo về chuyện pha chế lộn xộn.

Tôi nghi mình bị nghiện cà phê vì ngày nào quên uống cà phê là hơi nhức đầu . Con gái tôi nói tôi bị phản ứng vì chấm dứt việc cung cấp chất caffeine cho cơ thể một cách đột ngột!

Cứ cho là con tôi nói đúng về chuyện cà phê có thể hại sức khỏe như trên.

Còn về chuyện cà phê ảnh hưởng đến nhan sắc thì các chuyện viên sắc đẹp nhắn nhủ là nếu muốn đẹp và “chậm già” thì không nên uống trà và cà phê, bên cạnh việc không nên uống rượu và hút thuốc lá.

 

Hai thứ rượu và thuốc lá thì tôi không cần, nhưng hai thức uống sau là trà và cà phê thì tôi muốn giữ. Mà càng già thì tôi càng không muốn chia tay với nó vì khi già rồi thì sắc đẹp với tôi là thứ yếu!

Thế nên, tôi tự cho phép mình tiếp tục ghiền cà phê!

Ở Little Saigon có khá nhiều quán cà phê mọc lên như nấm, mà phần lớn là những quán cà phê nhìn vào thấy “ tối như bị tắt điện” với những cô hàng cà phê áo mỏng và sexy.

Tôi không biết mấy ông khách hàng đến đó vì cà phê ngon hay vì cô hàng cà phê?!

Còn một số quán cà phê khác sáng sủa, rộng rãi hơn, nhờ có hàng hiên ngoài trời, là nơi tụ họp quần hùng nam giới , thế nên cũng ít phụ nữ lui tới, trong đó có tôi, trừ khi chúng tôi đi theo các ông chồng hay người yêu. Cà phê ở những quán này cũng không phải thuộc “gout” của tôi.

Tôi chưa tìm thấy một quán cà phê Viết Nam nào ở Mỹ, có không khí như những quán cà phê ở Việt Nam hồi xưa, đủ sức quyến rũ để khiến cho một người phụ nữ như tôi, muốn đội mưa đến ngồi chờ cà phê phin nhỏ giọt, nghe nhạc TCS hay nhạc Phạm Duy... như những năm còn ở tuổi 19, 20 trong thời gian chiến tranh, hay ở tuổi 30 khi đất nước hòa bình.

Hồi đó, dù trời mưa to như thác đổ và bận rộn vì vừa đi làm việc hai nơi và vừa đi học, tôi cũng lái xe Honda đến gặp bạn bè ở quán cà phê Pasteur, cà phê Hân, quán Nắng Mới, Hội quán Cây Tre ở Phú Nhuận, Tân Định, Phú Thọ... Thường những buổi họp mặt ở quán cà phê có Ch., Thiếu Úy Biệt Động Quân từ chiến trường Pleiku về phép, có H., Ng., D. về từ Trung Tâm Huấn luyện Quang Trung .

Bên những ly cà phê, D. hát khe khẽ cho chúng tôi nghe bài hát mới của Pham Duy, phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên: “Thà là giọt mưa vỡ trên tượng Đá. Thà là giọt mưa rơi trên mặt em. Để ta nghe thấy tiếng mưa vội đến...” Hay nghe H. hát bài “Cô hàng cà phê”, hay nghe Ch. hát nhạc TCS: “Từ lúc đưa em về, là biết xa nghìn trùng”.

Viết về cà phê, trí tưởng tôi bay về những ngày lệnh đênh trên biển Đông thời gian 30 năm trước.

Đêm đầu tiên thuyền vừa mới ra khơi, trong khi đang sơ hãi và lo âu, tôi được người lái tàu đưa cho một ly cà phê nhỏ . Ngồi bó gối với ly cà phê trong khoang thuyền tối tăm,chật chội và bẩn thỉu, những câu hát của bài Viễn Du đã có lúc reo vang trong hồn tôi : “Ra khơi, biết mặt trùng dương, biết đời viễn vông, biết ta hãi hùng...”

Mưa đã phụ lòng tôi và không hề rơi trong 14 ngày đói khát trên biển Đông dạo ấy. Không nước uống, nói chi đến cà phê, cho đến khi được tàu vớt.

Bước lên cái tàu Na Uy có tên Panama, to lớn gấp 20 lần cái thuyền bé bỏng của mình mà như bước lên thiên đàng.

Ly cà phê sữa nóng được người thủy thủ mang đến cho chúng tôi lúc ấy là ly cà phê ngon nhất trên trần đời!

Tôi nhớ hoài về những giọt lệ hạnh phúc và cảm đông đã thi nhau rơi xuống... như mưa, bên những ly cà phê đầy tình người.

Mưa rơi từ nghìn xưa... cho đến bây giờ.

Hẹn bạn thư sau nhé (Y.T)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn