01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7174)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17343)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5713)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5079)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5188)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Nắng mưa là bệnh của trời...

19 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 15988)
Tôi sống ở đất nước này hơn 30 năm một năm. Có rất nhiều người định cư ở xứ cờ hoa này lâu hơn tôi. Dù sao, khi đã chấp nhận chọn sống ở xứ sở có lắm quyền tự do này, thì mặc nhiên, bên cạnh đó cũng phải chấp nhận các điều lệ về bổn phận, mà luật pháp của quốc gia đã quy định. Trong đó có một biệt quyền (tự do) mà hầu như ít ai muốn nhận... Quyền bị và phải đóng thuế. Tôi cũng vậy. Ghét lắm!!!

Nhưng ghét hay thương, tức hay giận, buồn hay vui, Chú Sam nhà ta bị điếc tai, mù mắt, vẫn vô tư lạnh lùng với điệp khúc... “Không nghe, không biết, không thấy!” Ai lơ là, lơ đễnh “quên” làm nhiệm vụ, là chú ân cần chăm sóc ngay, bằng cách, sờ gáy chẩn bệnh, rồi ra toa cấp thuốc đắng, miễn phí liền...

Tôi nghĩ, những ai từng có thâm niên tuổi đời ở xứ đây, thì ít (nhiều) cũng một lần được Chú Sam quan tâm ghé thăm. Tôi cũng không ra ngoài vòng tròn, tưởng lồng lộng, nhưng thật sự rất nhỏ hẹp và dễ kiểm soát vô cùng.

Năm ấy lâu lắm, dễ chừng trên 20 năm. Tôi có công ty may mặc ở thành phố Thiên Thần, nhân viên toàn người Mễ, cô leader người Việt Nam. Một ngày nóng bức oi nồng, đám thợ không biết làm khó gây phiền hà như thế nào, cô nổi cơn tam bành, xáng một bạt tai nổ đom đóm cho một nữ công nhân...

Đánh người ở xứ này đã là không nên. Đánh thợ trong chỗ làm lại là điều càng nên... tránh. Khỏi nói cũng biết, tôi xang bang xấc bấc đối phó với bao nhiêu phiền phức tốn kém xảy tới. Đám công nhân biểu tình làm reo, hùa lại bênh vực nhau. Xứ này, người làm công, người nghèo, có nhiều đặc ân hơn. Chủ, người giàu, luôn phải gánh chịu những thiệt thòi, nhún nhịn. Luật bù đắp công bằng là vậy...

Đã hết đâu, chúng kéo lên sở lao động, từa lưa thưa kể, một thành mười, không thành có, nhẹ thành nặng, chụm ra một văn bản dài ngoằn ngoặc. Không cần biết đúng sai, hư thực, trăm dâu đổ đầu tôi. Thế là, giấy phạt, lệnh thư đòi audit (over time, bảo hiểm, lương căn bản v.v..) gởi tới tắp bắt tôi phải chứng minh thuế trong ba năm qua. Có chuẩn bị hồi nào đâu mà chứng với minh!

Tôi chóng mặt. Tôi phát sốt. Tôi phát bệnh!!!

Dù bên ngoài trời một màu xanh lơ, mây lưng lửng bay thơi thới và gió là đà vuốt thổi nhè nhẹ. Thời tiết này, chắc chắn làm sao gây nghiệt để tôi đổ bệnh được. Vậy mà, thân tôi phát nhiệt, da tôi nổi gai run lạnh, đầu tôi búa nện từng cơn, từng cơn...

 Chú Sam đã chịu khó nhọc lòng ghé thăm. Người khách tôi rất sợ viếng nhà.

Để coi, lần đó, vậy mà tôi thoát. Thoát trong một sự màu nhiệm. Khi người ta gặp bế tắc, thì mọi điều ước; Thành? Bất? đều đặt để trong bàn tay quyền phép của đấng vô hình. Tôi cũng vậy, đêm đêm tôi ra sân sau nhà, chấp tay thành khẩn, khấn mong được “tai qua, nạn khỏi”.

Và tôi thoát, do bàn tay nhiệm màu ở xa điều khiển. Đổi lại, tôi nguyện ăn chay một tháng. Đổi lại, tôi hứa, “làm lành tránh dữ”... suốt đời.

Khi chú Sam đã ra tay rờ gáy. Ai đang khỏe, cũng trở bệnh thình lình.

Nên, không phải chỉ có nắng mưa mới gây bệnh đâu nhé! (K.H.)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn