01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6952)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17214)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5567)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4979)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5076)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

“Ba Tơi, Thuyền Nhân”

24 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 15871)
Ghi Chú: “Boat father,” hay “Ba tôi, thuyền nhân,” tuy đến từ danh từ “boat people” hay “thuyền nhân” cách chung, nhưng là một từ do Trangđài vợ tôi tạo ra để khẳng định mối thâm tình đối với những người Việt tỵ nạn đã vượt biển tìm tự do sau khi Sàigòn thất thủ năm 1975. Trangđài đã thảo dựng tỉ mỉ khái niệm ‘boat father’ trong tuyển tập thơ song ngữ do Hội thơ PiVA Poets in VietnAmerica xuất bản mang tên, X-X1: Thuyền Nhân Khúc cho Ba – Songs for a Boat Father.

 

can đảm

Tôi đề hôn với vợ mình vào đêm Giáng Sinh, ngay sau khi được gặp mặt gia đình cô ấy. Vợ tôi gọi tôi là ‘người đàn ông can đảm nhất trên thế giới,’ vì đã dám ngỏ lời cầu hôn với cô trước sự chứng kiến của cả gia đình mình – chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi tôi được chính thức giới thiệu là bạn trai của cô.

Thế nên, khi mọi người tụ họp trong phòng khách để mở quà Noel, tôi giữ chặt lấy cái túi nhỏ Tiffany màu xanh vào sát ngực mình, đợi chờ đến lượt mình tặng cho ý trung nhân món quà Giáng Sinh mà tôi hết sức trân quý. Quyết định quan trọng nhất trong cả cuộc đời tôi được gói kỹ và đang nằm gọn trong cái túi ấy, nhưng trong những giây phút chờ đến lượt mình, tôi có cảm giác như quyết định ấy đang bay bổng trong không gian.

Những tờ giấy gói quà đủ màu tràn ngập cả sàn nhà. Cuối cùng, trong cái túi màu xanh lá cây, vợ tôi tìm thấy một chiếc nhẫn đính hôn. Tôi đang mong đợi một câu trả lời: chấp thuận, từ chối, hay ‘có thể.’ Nhưng cô ấy bảo, “Cưng hỏi Ba em đi.”

Tôi đã hỏi, và Ba vợ tương lai đã thuận tình. Tại đám cưới của chúng tôi một năm sau, Ba đã đón nhận tôi vào gia đình như cậu con rể dị tộc đầu tiên và duy nhất.

Tôi được sinh ra và lớn lên tại Beuson, Thụy Sĩ. Tổ tiên của tôi chưa bao giờ rời khỏi Tổng Valais trong dãy núi Alps diễm lệ. Cha ruột tôi truyền cho tôi lòng kính trọng đối với nhân sinh đa dạng. Quê hương tôi nuôi dưỡng trong tôi lòng nhân ái. Nền giáo dục mà tôi nhận được chỉ cho tôi thấy sự thất bại của chủ nghĩa thực dân.

Thế nhưng, tôi vẫn chưa sẵn sàng để bước vào một cuộc hôn nhân đa chủng. Cũng như tôi, Ba phải vượt qua những bất đồng văn hóa tất yếu để chấp nhận một cậu con trai mới vốn đến từ bên ngoài vũ trụ Little Sàigòn, nơi mà gia đình Ba đã cư ngụ từ khi định cư tại Mỹ. Tôi rất biết ơn Ba đã đón nhận tôi vào gia đình, một lòng biết ơn mà thực ra trãi ngược 38 năm về tận Việt Nam của 1975.

 

cám ơn Ba, người-cha-thuyền-nhân

1975. Tháng Tư Đen, cuộc chiến Việt Nam kết thúc. Ba có cơ hội để đưa cả gia đình đi Mỹ, nhưng Ba không muốn rời bỏ quê hương. Ba đã chọn ở lại. Tháng Sáu, Ba bị bắt đi tù cải tạo. Tháng Chín, vợ tôi, Trangđài, chào đời, không cha. Sau nhiều năm, Ba được tạm tha, nhưng phải đi lao động khổ công và chịu quản thúc tại gia. Khi Ba bị bắt đi cải tạo lại, Ba đã quyết định tìm đường vượt biển. Ba phải chọn ra đi.

Mười ba lần Ba vượt biên, mười ba lần Ba thất bại. Để có tiền cho Ba vượt biên, gia đình đã bán tất cả những gì còn sót lại sau những lần bị chính quyền mới ‘xét nhà’‘tịch thu.’ Ngay cả cái áo gối cũng bán. Sau vài lần vượt biên thất bại, Ba Mẹ phải bán cả nhẫn cưới và chiếc nhẫn Võ Bị. Rồi dần dà phải đi vay mượn mới có tiền cho Ba đi, trong khi nhà cửa thì rách nát, cơm gạo không đủ ăn. Nhưng không đi cũng đồng nghĩa với án tử hình. Ba phải đi!

Trong lần thứ mười bốn, Ba tránh công an biên phòng, đối diện với biển cả, sống sót sau những trận bị hải tặc Thái Lan cướp bóc, đặt chân đến trại tỵ nạn Bidong, và cuối cùng định cư tại Mỹ. Ba làm việc cật lực, gửi thư và quà cho vợ con còn kẹt ở quê nhà, chọn từng món quà và ghi từng cánh thư cho mỗi đứa con. Năm 1994, cả gia đình được đoàn tụ. Các con của Ba được sinh ra lần thứ hai, bởi vì họ cảm thấy như thể mình “chào đời” và lớn lên một lần nữa khi mọi việc đều lạ lẫm, và ngay cả cái danh từ “Ba” cũng mang một ý nghĩa mới.

Ba đã phục vụ tổ quốc của mình trong thời trai tráng, đã phải đối diện với những nguy hiểm khốn cùng nhất trong kinh nghiệm làm người, và đã cố gắng hết sức để cưu mang bản thân và gia đình. Nhưng Ba chưa bao giờ được chính thức tuyên dương như một anh hùng. Tuy vậy, Ba là anh hùng của gia đình, là Ba của tôi. Hôm nay, Mẹ, năm người con, và bảy đứa cháu nội-ngoại cảm ơn những hy sinh của Ba. Và nếu tôi có được cái hạnh để gặp gỡ người con gái mà chọn làm bạn đời đây, đó là nhờ sự can đảm của Ba. Sự can đảm đó đã đưa cả gia đình qua những nguy nan, và cùng nhau xây dựng một đời sống mới tại Quận Cam.

Trong nghi thức kết hôn theo truyền thống Việt Nam, tôi đã dâng trà cho cha mẹ vợ để cám ơn song thân đã nuôi dưỡng và lo lắng cho tân nương của tôi cho đến ngày vu quy. Và tôi tiếp tục thể hiện lòng biết ơn ấy qua nhiều cách khác sau ngày cưới, nhất là vào những dịp lễ văn hoá của người Việt và của người Mỹ, như trong ngày Từ Phụ (Father’s Day).

Xin cám ơn Ba, người-cha-thuyền-nhân của con.ª

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn