01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6952)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17214)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5567)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4979)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5076)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Ngọn Nến Trà cho CHA

24 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 18217)
Trong đời sống, con người ai cũng trải qua giai đoạn làm Con, làm Cha hoặc làm Mẹ. Từ bao lâu nay đã có nhiều ca dao, tục ngữ nói về Tình Mẫu Tử & Tình Phụ Tử nhưng tôi chỉ thích nhất câu nói giản dị “có con mới biết lòng cha mẹ” vì nó quá đúng với sự trải nghiệm tuổi đời con người, vì nó thể hiện nét trung thực và sự thấm thía của “cốt nhục tình thâm”. Tuần này là Father’s Day nên tôi muốn dành thời giờ viết chút ít về hai người Cha – về “2 Ba” trong tình yêu gia đình chúng tôi.

Anh và tôi đều gọi là “2 Ba” mặc dù tôi là người Nam, anh là người Bắc (không gọi là Bố hay Cha)... Điểm giống nhau là 2 Ba cùng một tuổi, dáng người dong dỏng cao và tánh tình rất hiền hòa với gia đình và mọi người. Mỗi gia đình đều có 7 hoặc 8 người con, Ba của anh thương anh nhất nhà, còn Ba của tôi cũng thương tôi như vậy. Chỉ khác nhau một điểm là Ba của anh qua đời sau Ba tôi một năm. Từ ngày đó, trên kệ cao nơi bàn làm việc của anh có 2 di ảnh của 2 Ba.

Từ hơn 15 năm nay, mỗi đêm trước khi đi ngủ, anh đều không bao giờ quên thắp một hoăc hai ngọn nến trà (tealight candle) cho 2 Ba (nếu anh đi xa thì tôi làm, hay nếu cả hai không có ở nhà thì nhắc Andrew làm thế) và đến nay đã hơn 10,000 ngọn nến...

Ngày Giỗ Ba anh, dù bận rộn cách mấy, anh cũng đưa tôi về WA để đọc kinh và viếng mộ người. Tuần trước, ngày Giỗ Ba tôi, anh và tôi đến thăm Má tôi cũng ở Calif. Tôi rất cảm động khi thấy anh vẫn thắp một nén hương trước “bàn thờ” Ba tôi như mọi năm và chụp một tấm hình kỷ niệm với tôi...

Chúng tôi thường trao đổi nhau về những ngày tháng êm đềm với 2 Ba, về những đức tính tốt và khiêm nhường, lối sống giản dị, yêu vợ con và cháu chắt. Anh không quên được ngày tháng Ba anh nghiêm khắc dạy dỗ con cái thành người, hoặc lúc tự đi chợ bằng xe bus đến Albertson mua thức ăn về nấu cho Mợ và các con. Khi Ba cao tuổi thì chiều chiều, anh chở Ba đi đánh Bingo giải trí. Trong lúc bệnh nặng thì Ba anh che dấu con cái về sự đau đớn cơ thể, vẫn quan tâm lo lắng đến Mợ & các con...

Còn tôi không bao giờ quên được lúc còn nhỏ, Ba tôi thích tôi buộc tóc lên cao vì khuôn mặt tôi giống Má và mỗi lần tôi chịu làm thế thì Ba cho tiền ăn kem. Thời trung học, Ba hay thức giấc rồi lục đục xuống bếp nấu mì gói hoặc ép tôi uống nước dừa xiêm khi thấy tôi học bài khuya. Ba cùng Má nhiều lần dành dụm tiền lo chuyện vượt biên cho tôi có tương lai. Sau này ở Mỹ, tôi sinh Andrew được 2 tháng, trong nhà cúp điện, ngoài trời bão tuyết mà Ba vẫn bình tĩnh tìm cách nhuốm lửa, nấu nước sôi pha sữa cho cháu ngoại. Ba tôi thích lắng nghe tôi kể về sinh hoạt của tôi ngoài xã hội, ở sở làm và đặc biệt ba tôi rất an tâm khi đi ra đường mà tài xế là tôi (vì tôi lái xe chậm?).

Tôi còn nhớ sau khi Ba mất vài năm, vào khoảng 4 hay 5 giờ sáng, lúc tôi đang ngủ say thì mơ thấy Ba đi vào phòng nhẹ nhàng, hai tay áo phất phơ như có gió lay nhịp nhàng theo cái mũ vải trên đầu, kiểu như một quan văn hay một vị thần... Tôi mừng quá kêu lên “Ba” rồi giang tay chạy lại ôm Ba nhưng trong thoáng chốc, Ba tôi thanh thoát lướt qua ngang tôi với nụ cười hiền lành, tay tôi chỉ đụng nhẹ tay áo của Người... Khi ấy, tôi choàng dậy và bàng hoàng với một cảm giác âm ấm thật lạ! Sáng hôm sau, tôi kể lại cho Má tôi và mọi người nghe, có người cho rằng Ba “qui tiên”, có người cho rằng Ba tôi từ giã tôi lần cuối trước khi “siêu thoát”...

Không kể Chúa hay Phật thì đối với anh và tôi, “2 Ba” là Kim Chỉ Nam trên con đường trước mặt, là ánh sáng cho lối thoát, là niềm tin và chỗ dựa bình an cho tinh thần và tâm hồn, là “công lý” mang sự thăng bằng trong tình cảm chúng tôi.

Tôi không bao giờ quên được những lúc nước mắt tôi rơi như thác đổ vì người thứ ba quấy nhiễu hạnh phúc... thì anh nắm tay tôi ép vào tim và đứng trước di ảnh 2 Ba, thề rằng lúc nào cũng chỉ yêu một mình tôi thật lòng và không bao giờ phụ rẫy tôi...

Hôm nay nhân dịp Father’s Day, tôi cảm thấy tình yêu thương Ba vẫn còn đầy ắp. Mặc dù 2 Ba đã không còn trên thế gian này nữa nhưng chúng tôi vẫn nhớ vẫn thương Người! Ngọn Nến Trà hàng đêm vẫn mãi mãi được thắp sáng để ấm lòng 2 Ba và ấm lòng chúng tôi, những người con “đang biết, đang hiểu được lòng Ba” và ghi khắc sâu đậm Tình Cha Nghĩa Mẹ.

BP HạĐỏ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn