01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7377)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17502)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5824)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5176)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5290)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Ngày Mai Ngại Gió Rơi

07 Tháng Bảy 201312:00 SA(Xem: 17669)
“Em chở mùa hè của tôi đi đâu?” (*)...

Những mùa hè của lứa tuổi sắp vào... thu của chúng tôi quả thật đã lìa xa vĩnh viễn... Ai chở đi đâu những cành hoa phượng thắm? Ai đưa "Em mưi sáu tuổi, trăng mưi sáu. Áo lụa phơi đầy sân gió xưa" (**) đi những phương nào?

Có năm, các con tôi đi nghỉ hè ở một tiểu bang xa, để lại cho tôi một khoảng trống không nhỏ, vắng những tiếng cười, thiếu những tiếng nói... để rồi lại thầm thì hát câu: "Tri cao đt rộng một mình tôi đi, đi như vô tận, một mình tôi về... với tôi". Mặc dù trước khi lên máy bay chúng nó đã hát tặng tôi bài "You are not alone", bài hát top hit của Michael Jackson.

Quả vậy, có những lúc tôi cảm thấy một nỗi cô độc khủng khiếp, ngay cả khi các con tôi kề cận bên mình, chúng nó đang trưởng thành, có đời sống riêng của chúng. Có những điều chúng ta chỉ có thể tâm sự được với một người bạn thân chứ không thể nào bày tỏ với con cái, cho dù chúng đang là nguồn an ủi lớn nhất của đời tôi. Vì thế nỗi cô đơn càng khủng khiếp hơn, khoảng trống ngày càng rộng lớn hơn, khi còn lại tôi một mình trên đường từ phi trường trở về nhà, vô tình bỏ một tape nhạc vào máy, nghe đúng ngay bài "Without You".

Mấy ngày kế tiếp sau, có chiều tôi lái xe lang thang khắp chốn, vô định, không biết mình đang đi đâu làm gì? Bao nhiêu miếng đòn "hạ độc thủ" của nhiều người giáng xuống cuộc đời vốn đã quá ít hạnh phúc của tôi, trái tim tôi gần như bị điểm huyệt. Một câu nói xúc phạm, một lời từ chối phũ phàng, một kết án oan tình khiến Bao Công cũng phải đội mồ sống lại.

Có vị tăng hỏi một vị thiền sư: Phật và chúng sinh là một hay là hai? Vị thiền sư trả lời:

Duy dư nhứt đóa tại

Minh nhựt khủng tùy phong

"Chỉ còn thừa một đóa

Ngày mai ngại gió rơi"

 

Vâng, nói cho cùng, chỉ còn thừa một đóa, làm sao tôi không e... ngày mai ngại gió rơi. Những người bạn ấu thơ, trường lớp cũ thì còn biết tìm đâu... Còn những người bạn thình lình gặp gỡ nhau trên bước đường đời cũng không chắc gì còn nhau mãi. Vì thế, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ những người bạn vì một lẽ gì đó đã bước ra khỏi đời mình, nhớ những lúc chúng tôi còn san sẻ với nhau bao buồn vui trên xứ lạ quê người... Lúc chúng tôi cùng xem một cuốn phim hay, cùng bàn luận một tiểu thuyết mới, cùng nhắc lại một câu thơ cũ...

Bao nhiêu là thứ đã cùng rồi bao nhiêu câu chuyện đã hết. Dù câu chuyện nào rồi cũng đến hồi kết thúc, nhưng câu chuyện tình cảm nhiều khi kết thúc một cách lãng nhách, một cách ngang xương, không "happy ending". Giống như là một người đang viết câu chuyện thần tiên, bỗng bị người ta phá bỉnh giựt lấy bản thảo viết tiếp thành một câu chuyện xã hội đen.

Những câu chuyện tình cũng vậy! Có khác chi đâu! Thường rực rỡ như mùa hè “Anh muốn được cùng em về vùng biển vắng, mình sẽ sống những ngày hè nhuộm nắng, dưới bóng dừa lả lơi sẽ nói yêu em mãi, nói những lời yêu thương đã từ lâu ôm ấp trong lòng hoài...” Và cũng có những cuộc tình rồi tàn nhanh theo mùa thu muộn màng để cho “Anh sẽ cố quên khung trời thơ mộng, ngày hè bên nhau tình mình đến rất mau. Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến bên nhau rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào” như trong những tình khúc Đức Huy.

Cho đến nay, dù đã lớn, hình ảnh những cánh phượng lung linh trong nắng hè vẫn làm cho lòng tôi nao nức, vẫn mang đến trong tôi những ký ức ấm lòng. Cũng ấm lòng như những bản tình ca của thời mới lớn vẫn vang vang bên khung cửa đã thấp thoáng những chiếc lá vàng bay, những chiếc lá của mùa thu "Autumn Leaves": The summer kisses, the sun burned hands I use to hold. Since you went away the days grow long and soon I'll hear old winter's song. But I miss you most of all my darling, when autumn leaves start to fall...

(Những nụ hôn của mùa hè mà tôi thưng giữ trong đôi tay nóng bỏng. Khi ngưi ra đi ngày trở nên dài và tôi sớm nghe thy vọng về bài hát của mùa đông cũ, nhưng tôi nhớ ngưi nhiều hơn tt cả hỡi ngưi yêu du, khi những chiếc lá thu bắt đầu rơi... rơi...)

Người ở đây có thể là nắng hạ bâng khuâng ngày tháng cũ... Mỗi lần nghe bài Autumn Leaves, tôi lại chạnh nhớ đến bài thơ của một người bạn đã qua đời, mà mỗi lần đọc lại thấy rưng rưng hoài niệm. Xin trích lại vài đoạn ở đây để tưởng nhớ anh và cũng để hoài niệm một tình bạn đã xa, như những mùa hè đã bay xa trong gió rơi:

Ở nơi y có một rừng mua tím

Có con đưng đt mịn mát chân đi

Ở nơi y có một rừng bưởi chín

Có ngưi em bé nhỏ ngóng ta về

 

Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ

Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu

Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ

Ngọn gió chiều, hoa nở trắng như mưa

 

Ở nơi y, suối thành sông mùa lũ

Xuyên qua rừng, ngập ướt cả b lau

Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa

Sương mịt mù trước cửa, thy em đâu

...

Tôi đã đi bao đưng xa tít tắp

Bao mùa đông, mùa hạ đã trôi qua

Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng

Một vùng quê nơi y ngỡ phai nhòa

 

Nếu em biết những gì tôi đã sống

Những buồn vui tôi đã có trong đi

Nếu em biết bây gi tôi khác lắm

Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?

 

Ngưi ta bảo cả em gi cũng khác

Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi...

Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm

Mây mùa thu vẫn trắng những chân tri

 

Nếu em biết rằng tôi, tôi vẫn nhớ

Vẫn là con suối lũ của rừng xưa

Con tu hú dưới lùm hoa chuối đỏ

Ngọn lửa hồng em ủ giữa chiều mưa? (***)

Mùa hè của tôi bây giờ cũng đã khác, chẳng bao giờ còn trở lại nữa “Con tu hú dưới lùm hoa chuối đỏ, chẳng bao giờ còn thấy lại “Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ... Nhiều điều đã khác và ngay cả tôi cũng khác. Khác nhưng không đổi thay, như những cành hoa phượng vẫn thắm đỏ nơi tim trong kho tàng kỷ niệm của một đời người.

 “Duy dư nhứt đóa tại, minh nhật khủng tùy phong, dù còn một đóa hay nhiều đóa, tôi vẫn ngại gió rơi... ngày mai.

Ngô Tịnh Yên

 

(*) Thơ Đỗ Trung Quân;

(**) Thơ Trần Dạ Từ;

(***) Thơ Lưu Quang Vũ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn