01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5806)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16508)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4914)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4504)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4617)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Từ Một Viên Đạn: Ts Hùynh Phước Đương, Gương mặt Bác Ái của SAP-VN 2013

24 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 18608)
Hội SAP-VN đã vinh danh Tiến sĩ Huỳnh Phước Đương với Giải Bác Ái – Compassion Award 2013 tại Dạ tiệc gây quỹ thường niên “Gift of Hope 11 – Cho Em Niềm Hy Vọng 11” ngày 20 tháng 10, năm 2013 được tổ chức tại Nhà hang Mon Amour.

Ts Huỳnh Phước Đương hiện là Giáo sư và Giám đốc Chương trình nghiên cứu về bệnh Parkinson của Khoa Thần Kinh Học tại Đại học Utah. Ông cũng là cựu thành viên của SAP-VN từ năm 1995 đến 2011.

Cuộc đời của Ts Đương là một bằng chứng phi thường của niềm tin vào cuộc sống, của một niềm hy vọng cho những gì tốt đẹp hơn. Năm 1968, khi mới 11 tuổi, Ts Đương đã bị trúng đạn khi đang sinh sống cùng gia đình tại Quảng Nam. Ông bị bại liệt nửa người từ đó. Cha mất sớm, mẹ của ông tần tảo để nuôi bốn con dại giữa những lửa đạn thời chiến.

Sau khi bị trúng đạn, ông phải xa gia đình để đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để được giải phẫu – xa mẹ, xa nhà, xa nồi cháo trắng và cá kho mẹ thường nấu cho mấy anh chị em cùng ăn, xa tổ ấm duy nhất giữa thời loạn lạc. Tất cả xảy ra trong một đêm đang ngủ, nghe tiếng đạn rơi, cậu bé Đương ngất đi vì đau, và khi tỉnh dậy thì đã nằm trong bệnh viện.

Tuổi thơ hồn nhiên đi chăn trâu, bắt bướm bị thay thế bằng chuỗi ngày dài của những ca phẫu thuật khó khăn tại các bệnh viện từ Đà Nẵng đến Sài Gòn. Khi nhận ra mình đã tàn phế, cậu bé Đương chọn không trở về gia đình để tránh làm gánh nặng cho mẹ. Trong một bài viết của University of Utah Health Care, Ts Đương nhớ lại, “Khi tôi mới bị thương, các bác sĩ giải thích cho tôi biết lý do tôi không thể sử dụng đôi chân của mình hay có cảm giác trong nửa phần dưới của cơ thể là vì viên đạn đã cắt ngang cột sống của tôi. Ngay từ lúc đó, tôi cứ thắc mắc làm sao một viên đạn lại có thể gây tác hại đến như vậy. Khi tôi có cơ hội trở lại trường năm 1977, tôi biết tôi muốn theo đuổi khoa học và tìm hiểu về cơ thể con người và cách hoạt động của hệ thần kinh.”

Qua các tổ chức y tế, cậu bé Đương được một người Mỹ nhận làm con nuôi, cùng với những trẻ em khác cũng bị tàn phế vì tên bay đạn lạc. Vì những xáo trộn của một tuổi thơ bần cùng và mồ côi cha, Đương chỉ mới học tới lớp 1 khi đã 11 tuổi. Thế nhưng khi đến Mỹ năm 1975, dù đã 19 tuổi, chàng thanh niên Đương bắt đầu học lại từ đầu, và chỉ trong hai năm rưỡi, đã hoàn tất chương trình Trung học hàm thụ, rồi theo học tại Cal State Long Beach, tiếp tục hoàn tất cao học, và sau đó là học vị Tiến sĩ tại Đại học UC Riverside trong chuyên ngành Hoá Sinh và Sinh học Thần kinh.

Ts Đương được chọn làm Giáo sư và Chuyên viên nghiên cứu tại Đại học UC Los Angeles, nơi mà ông chú tâm tìm hiểu về căn bản phân tử của bệnh Parkinson, bao gồm những cấu trúc đạm và di truyền dẫn đến bệnh này, cũng như những yếu tố môi trường khiến cho cơn bệnh phát triển. Sau đó, ông được Đại học Utah mời dạy và làm Giám đốc Chương trình nghiên cứu về bệnh Parkinson của Khoa Thần Kinh Học của trường.

Cả đời mình, Ts Đương liên lỉ đi tìm phương cách tái tạo tế bào thần kinh để giúp những người trong hoàn cảnh của ông không phải gánh chịu những khó khăn mà ông đã trãi qua. Không ai trong Hội SAP-VN là không biết đến “Anh Đương.” Mỗi năm, Ts Huỳnh Phước Đương đều từ Utah về Quận Cam để dự Dạ tiệc gây quỹ của Hội. Ông luôn nở nụ cười tươi, ân cần thăm hỏi các hội viên, và dùng hết con tim khối óc để đóng góp vào sứ mạng Thập Tự Xanh.

Ts Đương tham gia SAP-VN từ năm 1993. Ông luôn mang đến cho mọi người một nguồn cảm hứng mạnh mẽ vì công việc chung. Ngay sau chuyến đi Việt Nam đầu tiên, Ts Đương đã thành lập chương trình xe lăn xe lắc để giúp những em bé bị bại não và những người khuyết tật quá nặng phải nằm một chỗ, suốt ngày bị giam hãm trong nhà. Với những chiếc xe lăn xe lắc, họ đã có một đời sống tự lập và một không gian mở rộng. Ts Đương hiểu rõ nhất giá trị của chiếc xe lăn – người bạn đồng hành của ông trong suốt cuộc đời. Một cô y tá người Đức đã tặng cho ông chiếc xe lăn đầu tiên. Với chiếc xe lăn ấy, ông đã tìm thấy hy vọng, đã chạm vào cơ hội, đã nếm thấy hạnh phúc. Chính chiếc xe lăn ấy vẫn còn lăn bánh vào cuộc đời của bao người khác mà Hội SAP-VN đã và sẽ giúp.

Chúng ta cám ơn Quê hương thứ hai – Hoa Kỳ – của chúng ta, đã cho rất nhiều người Việt như Ts Đương được tái sinh, và cho họ có điều kiện cần thiết để dùng quyết tâm và hoài bão của mình để thay đổi không chỉ cuộc đời của chính họ, mà mang đến lợi lạc cho những người trong hoàn cảnh bế tắt ở Quê hương thứ nhất. Khi chúng ta xây dựng một Việt Nam ở hải ngoại, chúng ta giúp vực dậy những Việt Nam còn cùng khổ tại quê nhà, đúng như tiêu chí của SAP-VN, “Together we make a difference.” Để biết thêm và hỗ trợ cho SAP-VN, xin ghé thăm trang nhà www.sap-vn.org, và theo dõi các cập nhật thường xuyên về sinh hoạt của Hội qua bản tin song ngữ Green Cross.

Sau 21 năm hoạt động, SAP-VN đã mở ra một thế giới mới cho hàng chục ngàn người và gia đình của họ. Từ năm 1992 đến nay, Hội đã thực hiện 9,449 khoa phẫu thuật chỉnh hình, 1,538 khoa phẫu thuật vá môi và hở hàm ếch, tặng 614 chiếc xe lăn xe lắc, tặng 17 thùng trang thiết bị và vật liệu y tế, xây 48 trường, khám bệnh miễn phí cho 40,707 người, xây 278 căn nhà cho người nghèo, cấp 6,520 học bổng và xe đạp cho học sinh nghèo, thực hiện 7,582 ca phẫu thuật mắt cườm, và 12 ca phẫu thuật tim. 21 năm của lòng Bác Ái, của Hy Vọng, của Ước Mơ. 21 năm của đổi đời và một tương lai tươi sáng cho những người bé mọn nhất.

Chúng ta không thể không tin vào sức mạnh của Niềm Tin. Chính Niềm Tin mạnh mẽ nơi Ts Đương đã khiến ông đạt đến những thành công – không chỉ trong khoa học và giảng dạy – mà trong tương quan của ông với tha nhân, trong cách ông định hướng đời mình: làm cho những đau khổ vơi đi, làm cho đời sống đồng loại được tốt đẹp hơn. Và khi Niềm Tin ấy nhập cuộc với những Thiện Chí như SAP-VN, thì Niềm Tin ấy trở nên sức mạnh để Hy Vọng trở thành món quà cần thiết và ý nghĩa nhất.

Nếu một viên đạn đã cắt ngang cột sống của Ts Đương, thì ông đã dùng chính viên đạn ấy để đảo ngược sức công phá của nó. Ông bị bại liệt nửa người, nhưng ông không để cho cuộc đời mình bị bại liệt. Ông đã biến sự tàn phế mà viên đạn ấy gây ra cho ông thành sự cảm thông tột cùng với những người chịu cảnh khuyết tật và đau đớn. Ông đã biến hậu quả của viên đạn ấy thành những chùm pháo bông rực rỡ trong đêm tối của bao người. Ông đã làm cho viên đạn ấy trở nên vô giá.

Hãy đến với Hội SAP-VN để cùng những gương mặt Bác Ái như Ts Huỳnh Phước Đương, đưa ánh sáng và hy vọng về trên những cuộc đời cần được giúp đỡ. Bạn có thể tham gia qua nhiều cách: trở thành thiện nguyện viên tại Hoa Kỳ, đóng góp cho những Dự án của Hội, hay tham gia trong đoàn y tế lưu động hằng năm. Hãy là một Huỳnh Phước Đương, dù Bạn chưa từng bị trúng đạn hay khuyết tật. Hãy là tác nhân hạnh phúc trên những cuộc đời rất cần đến lòng Bác Ái của Bạn.

Trangđài

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn