01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5687)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16365)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4820)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4398)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4530)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Sài Gòn Không Có Đất (Nguyệt Lâm)

03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 16572)

2014-nguyetlam-truyen-saigon_khong_co_dat-contentTác giả: Nguyệt Lâm

Giá bìa: $12.00

Amazon: $10.80

Tập truyện Sài Gòn Không Có Đất. Đây là một tập truyện mở lại không khí của cư dân Sài Gòn dưới chính thể hai nền Cộng Hoà ở miền Nam Việt Nam. Có thể tính thời gian trong truyện đậm chất hoài niệm, nhưng không gian truyện lại vô cùng gần gũi như chính bản chất của đô thị Sài Gòn, đô thị được người lưu dân bình dân đặt vào ngực để mãi được nhận và trao truyền trái tim Sài Gòn bao dung.

Các nhân vật trong tập truyện đến vùng đất này sống và yêu, để kết hợp sự tìm kiếm nhau. Tác giả dùng ngôn ngữ như là cách gọi, để thế hệ trước lạc nhau rồi tìm thấy nhau trong hạnh phúc, dù biến động lịch sử khiến chính chính thế hệ sau lại đánh mất nhau trên bước đường mưu cầu sự sống và quyền làm người.

Từ Sài Gòn đến các tỉnh miền tây, rồi ra miền trung. Sự tìm kiếm nhau của những nhân vật trong truyện chính là giá trị lớn nhất để kết nối những mối quan hệ từ thường tình đến tầm cao thiêng liêng của đất và người.

Nhiều nhà văn tin rằng mỗi câu chuyện văn chương là một tác phẩm văn hoá. Nhưng qua tập truyện này, tác giả chỉ đơn thuần hướng về sự thức giấc của cảm xúc, ký ức cá nhân. Kể lại một mẫu chuyện, nhớ về một tình tiết... của một người, một nơi chốn, trong bối cảnh hạnh phúc, bất hạnh, tình yêu, cái chết, luôn là cách một cá nhân tìm thấy ở những câu chuyện mà mình kể sự cứu chuộc cho chính mình khỏi sự cô độc trong guồng quay điên rồ của nhịp sống hiện đại.

Tập truyện được viết với bút pháp gọn và lạnh. Từng truyện được xây dựng bằng ngôn ngữ kể, nhưng điều bất ngờ là được viết với một vận tốc nhanh của lối viết hiện đại.

Nhà xuất bản Sống xin trân trọng giới thiệu.

(Trích)

Mùi Tết ở Việt Nam

Thịt heo mua loại đùi gọ và thịt ba rọi rút xương, rửa sạch, cắt thành từng miếng to bằng nắm tay của vợ em. Nấu một ấm nước sôi đổ vô thao thịt, sau đó vớt thịt ra để ráo nước, ướp thịt với muối, đường và tỏi đâm nhuyễn, để thịt thấm gia vị, đổ nước dừa tươi vô nồi đun sôi, bỏ thịt vào chờ sôi lên vớt bọt. Vớt bọt thường xuyên để nước dừa được trong, để lửa riu riu cho thịt mềm và thấm nước dừa, khi nào nước dừa chuyển sang màu mở gà, thịt mềm thì cho hột vịt luộc và nước mắm vô, nêm lạt đừng nêm mặn, để thịt và hột vịt thấm nước mắm thì tắt bếp." Phải đúng y như vậy hôn chị Hai, chị thấy có còn thiếu cái gì không?

Đúng y rồi, chị nhớ gởi mail ghi cặn kẻ hết mà.

Vậy sao vợ em kho thịt hột vịt cái mùi không giống thịt kho hột vịt của chị và má kho?

Trời! Làm sao chị biết được. Hay chắc tại thiếu cái mùi…. À, cái mùi không khí Tết ở Việt Nam.

Cái mùi không khí Tết ở Việt Nam?

Ừ ! Bên em làm gì có cái không khí Tết Việt Nam. Nên em ăn món thịt kho hột vịt nước dừa không thấy thơm ngon như hồi còn ở Việt Nam.

Thôi năm sau em về Việt Nam ăn Tết để vợ em học lại cách kho thịt, để cho mấy đứa nhỏ con em được ăn thịt kho hột vịt cuốn bánh tráng đúng ngày mùng một như chị em mình.

Vợ chồng Út Tuấn và hai đứa con ngồi ăn bánh tráng cuốn thịt kho, hột vịt nước dừa ngon lành, Má ngồi cười mãn nguyện, má nhìn lên bàn thờ ba, con heo đất vẫn còn để trên bàn thờ, Má ứa nước mắt. Như vậy là má đã làm tròn trách nhiệm với Ba, cái truyền thống "ăn ngon"ngày mồng một tết của dòng họ đã được tiếp nối qua thế hệ thứ tư.

Gia đình chị có truyền thống từ đời ông bà nội. Mùng một Tết, sau khi cúng cơm tổ tiên, con cháu chúc tết ông bà, cha mẹ, cả nhà cùng quây quần bên bàn ăn món thịt kho hột vịt cuốn bánh tráng. Lúc chị và út Tuấn còn nhỏ, không biết cuốn bánh tráng nên phải để bánh tráng lên cái dĩa, gấp rau thơm, dưa giá, củ kiệu chua để lên miếng bánh tráng và cuối cùng để miếng trứng vịt, miếng thịt kho nước dừa có dính chút mở, cuốn bánh tráng lại rồi chấm với nước thịt kho, phải chấm ngập cuốn thịt vì nước thịt kho ngày mùng một còn lạt lắm, cắn một miếng nhai trong miệng, miếng thịt mềm, mở bệu béo ngậy, thơm lừng mùi nước dừa, mùi nước mắm thoang thoảng hơi mặn mặn, mùi rau thơm, có vị chua chua của dưa giá, chua ngọt của củ kiệu ngon hết biết. Chị nhớ ba nói: "Ăn thịt kho cuốn bánh tráng mà không có mở như ăn xác giấy của bà nội ăn trầu." 

Ba chị là sĩ quan biệt phái về dạy học, vậy mà cũng phải đi cải tạo. Tết năm đầu ba xa nhà má không kho thịt hột vịt ăn Tết, má đổi phiếu mua nửa ký thịt đùi để được mua xương và sườn già về hầm súp và ram mặn. Má nói: "Như vậy mới đủ cho tụi con ăn ba ngày tết". Ngày mùng một đầu tiên sau biến cố bảy mươi lăm, không có món thịt kho hột vịt cuốn bánh tráng út Tuấn không chịu ăn cơm, Má nói: "Ba con đang đi cải tạo khổ lắm, mình ở nhà ăn ngon quá, má thấy tội nghiệp ba". Út Tuấn nghe nhắc tới ba ngồi khóc, chị cũng khóc rồi má cũng khóc theo. Ba là người khó ăn, lúc chưa lấy vợ chỉ thích ăn đồ của bà nội nấu, sau khi lấy má, bà nội phải truyền lại những "bí quyết" nấu ăn mà ba thích để má nấu cho ba ăn. Út Tuấn cũng giống hệt ba. Tết má không kho thịt nó nói nhỏ với chị: "Em không thèm bánh, mứt, em thèm ăn bánh tráng cuốn thịt kho hột vịt quá!" Vậy mà bà Hai kế bên nhà cho một tô thịt kho hột vịt bữa mùng ba tết, má vội mua bánh tráng, rau thơm về cho nó cuốn, nó ăn thử miếng thịt kho, nhăn mặt rồi leo xuống nói: "Không có mùi gì hết, thịt kho dở ẹt, con hổng ăn." Chị tức quá nói nó chảnh, nó tỉnh bơ nói: "Em nhường cho chị ăn hết đó. Em chỉ ăn cái của má nấu thôi". Má vừa giận vừa thương út Tuấn, má nói nhỏ: "Cái thằng, nó giống ba con dữ quá!"

Khi ba được viết lá thư đầu tiên về cho gia đình, ba dặn dò má: "Ngày thường mẹ con em ăn cực khổ, nhưng ngày mồng một Tết em nhớ cho con ăn ngon." Má nghe theo lời ba, má đi mua một con heo đất, ngày nào cũng cố gắng chắt chiu để dành. Tết đến, má đập con heo đất lấy tiền mua kiệu về làm đầy keo, má làm kiệu không ngâm giấm mà chỉ ướp đường phơi nắng cho lên men nên kiệu chua vừa, có vị ngọt, má làm dưa giá có kiệu tươi, rồi má kho nồi thịt kho hột vịt thơm lừng. Út Tuấn ngồi cuốn thịt ăn ngấu nghiến, mở chảy theo mép miệng láng mướt. Nó được ăn ngon cũng nhớ đến ba, nó nói: "Chắc sang năm, ăn Tết thế nào cũng có ba." Má nghe út Tuấn nói vậy, qua Tết má lại mua con heo đất mới, con heo đất này lớn hơn con heo đất năm vừa rồi. Nhưng con heo đất đó không bao giờ má đập nó, bởi vì ba không trở về với gia đình, ba đã nằm lại ở trại cải tạo. Trước khi ba chết, ba có viết một lá thư gởi về, ba nói: "Em đừng lo cho anh, em hãy cố gắng lo tương lai của út Tuấn." Má bán hết đồ trong nhà, bán luôn đồ cưới của bà nội cho và chiếc vòng cẩm thạch kỷ niệm của bà ngoại để lại. Má cho út Tuấn đi vượt biên với cậu Hai. Khi ba đi cải tạo má mòn mỏi đợi chờ, bây giờ không còn ba má lại mòn mỏi đợi mong tin út Tuấn.

Út Tuấn đã có tin, người yêu chị đến xin má cho chị đi vượt biên chung với anh, má bằng lòng nhưng chị không nỡ bỏ má ở lại một mình, chị không chịu đi. Ngày anh đi chị hứa với anh sẽ chờ ngày anh trở về. Chuyến tàu anh vượt biên không một người nào báo tin về với gia đình. Chị được má ôm vào lòng, được khóc trên vai của má, tóc chị cũng ướt nước mắt của má nhỏ xuống. Chị sống được là nhờ má, chị thề sẽ ở vậy suốt đời lo cho má. Căn nhà bây giờ còn lại hai người phụ nữ chỉ biết sống với ký ức. Út Tuấn đòi bảo lãnh má không chịu đi, má nói: "Má muốn ở gần ba." 

Chị Hai ơi, Củ kiệu chị gởi qua ngon quá.

Vậy sang năm chị cũng gởi cho em nữa.

Chị hai ơi, năm nay vợ em kho thịt ngon rồi.

Vậy hả!

Ừ, Nhưng sao em cũng thấy thiếu thiếu một cái gì…

Thiếu cái gì nữa?

Chắc thiếu cái mùi không khí Tết ở Việt Nam như chị nói.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 17151)
Tập truyện Giữa Trần Gian Và Địa Ngục là một tập truyện mang tính chất nửa hư nửa thực, hay lấy thực làm hư, lấy hư làm thực, hay coi đó là sự kết hợp giữa mộng với thực cũng suông. Có một số truyện giống như Liêu trai hay chịu ảnh hưởng của Liêu Trai chí dị của Bồ Tùng Linh (Trung Quốc) và Truyền Kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ (Việt Nam) như Truyền kỳ, Người và quỷ, Độc huyền, Tình nhân, Tình hoa v.v...
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 16830)
“Đây là Kiều! Em gái miền Tây của em.” Tuấn hài hước giới thiệu. Kiều! Lại một lần nữa anh bàng hoàng. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên lạ lùng. Người con gái ấy, người con gái ba mươi năm ám ảnh anh bằng hình dáng đó cũng tên Kiều. Anh hỏi, giọng hơi run: “Em là… gì Kiều?.” Cô gái cười tươi: “Dạ Ngọc Kiều.” Anh thở ra, giờ thì không có sự trùng hợp nữa, vì ngày xưa, cô tên là Thục Kiều!
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 16826)
Cuốn sách này được viết ra để thay mặt cho các bé thơ vô tội (những thiên thần thực sự) bị bọn buôn người đày đọa, không nói lên được tiếng nói uất hận trong các địa ngục trần gian.
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 17232)
Gồm những câu chuyện tác giả nghe ra, chứng kiến, sống cùng... suốt chặng đường khổ nạn với mỗi phận người Việt Nam trên hành trình xuyên nước Mỹ, khắp các châu lục, nơi quê nhà. Câu chuyện về Nỗi Đau chưa hề đứt đoạn kể từ sau 1975.
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 4443)
Tường trình về quá trình Sống/Chiến Đấu/Và Chết theo cùng mệnh nước nổi trôi của nhiều thế hệ người Việt trong giai đoạn khốc liệt 1945-1975.