01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 8148)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 18059)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 6308)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5637)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5779)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Năm Chữ Ngàn Câu (Thơ Nguyễn Lương Vỵ)

03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 18802)
2015-nguyenluongvy-tho-nam_chu_ngan_cau-contentTác giả: Nguyễn Lương Vỵ
Giá bìa: $18.00

Amazon: $18.00

“Năm Chữ Ngàn Câu,” cũng là bụi bặm ồn ào trong đời thường, thinh lặng cô liêu trong cõi riêng tây. Hiện tiền chảy và trôi vô tận trước sau. Âm sắc cất lên Tiếng Nói, thổi hồn vía vào Chữ, đọng lại, hòa âm, tan và bay
đi thành Thơ. Thế nhưng mà… Ấy tuy nhiên…
Thơ?
Câu hỏi đã từ rất lâu, không lời vọng lại hồi đáp.
Câu trả lời vẫn còn im lắng, ngất xanh trong những giấc mộng dị thường.
Thơ?
Tiếng nói trong trẻo, trong veo nhất của Con Người trên trần gian nầy. Có phải như vậy chăng?
Cuối thu, một cánh chim vừa vút bay trên khung trời cao rộng. Tiếng hót vừa rơi theo chiếc lá khô.
“Năm Chữ Ngàn Câu,” nếu được trao gửi đến Bạn một ngấn lệ mừng, một nụ cười an lạc hay một niềm bi mẫn, cảm ngộ, cảm ứng, dù rất mong manh, thoáng qua… cũng chính là một ân sủng, hạnh phước lớn cho kẻ mần-thinh-mần-thơ nầy vậy!
Nguyễn Lương Vỵ


Giới thiệu:

Hèn chi thơ nín hết*

Lê Giang Trần

 

Tôi thấy tôi say khi viết bài tản mạn này. Chỉ có say mới thấm thía buồn. Nhưng khổ nỗi, dường như say mà không say vì dường như buồn lại thấm vào say, buồn làm cho say thành ra mơ màng, thành ra bay bay chìm chìm, thành ra rơi xuống, thành ra vút lên, thành ra lơ lững ở giữa hai thế giới thực và mộng hay thực và ảo, con bướm với Trang Tử, Nguyễn Lương Vỵ với thơ năm chữ, nhớ lây đến Bùi Giáng với ngả ba, Phạm Công Thiện với hố thẳm, Cao Đông Khánh với hồ lô, Vô Thường với tiếng đàn guitar tay trái… những thứ không mắc mớ gì đến Nguyễn Lương Vỵ và thơ năm chữ. Thế mà sao những nhớ tới này giống như những sợi tơ trời giăng gieo trong gió, buồn lồng lộng trong cái nỗi nghĩ đến hay nhớ về, buồn như tiếng con dế gáy đều đều, tiếng con ve rên siết bất tận, tiếng sóng vỗ khóc rì rào, tiếng lá cây nấc rung xào xạc hay tiếng từng giọt nước rỉ rơi đều nhịp thong thả trong đêm vắng im cùng với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo trên phía dưới chân giường ngủ. Đã hết đâu, buồn còn quay cuồng luân vũ khi bước chân say xiêu vẹo đi tìm nơi tháo nước, buồn còn đảo qua nghiêng lại khi bàn tay quơ tìm ly rượu để rưới thêm vào hồn chất cồn cháy cho cánh đồng quạnh không trong tâm tưởng bùng cháy cả không gian rồi hình dung tại sao những cánh đồng trong tranh Vangogh lại bừng cháy tất cả trăng sao, cháy cả ngọn gió, cả những hồn ma bóng quế vất vưởng… Say thấm vào buồn hay buồn thấm vào say như thế, may ra mới có thể quỳ phủ phục trang nghiêm niệm mật chú trước những bài thơ KHÔNG ĐỀ của thi sĩ Nguyễn Lương Vỵ.

KHÔNG ĐỀ, một chuỗi bài thơ buồn tận mạng tận thế tới nỗi con người bạc liêu quê mùa tôi nghịch ngợm nói lái lại là KHÊ ĐỒNG, tôi nhìn thấy những cánh đồng tâm hồn của thi nhân Nguyễn Lương Vỵ bốc cháy, đồng thơ cháy khan, đồng thơ cháy khê cháy khét. Cháy chỉ là hình thức bừng sáng lên soi rõ và hủy diệt những thứ tạm gọi là hiện hữu mà lửa tràn vào bừng cháy lên. Bừng cháy lên cho ý tưởng con người tham tiếc, cho ý tưởng sợ hãi, cho ý tưởng thỏa mãn, cho ý tưởng nguyền rủa nó hay khóc than vì nó sắp tan biến mất rồi, nó đã bị hủy hoại, nó không còn tồn tại vô giá. Gió đã cháy, trăng đã cháy, sao đã cháy, hồn ma bóng quế cháy. Cháy rừng rực trong không gian, cháy xoáy tròn hình trôn ốc, cháy uốn vợn như rồng bay, cháy cong vút như sóng vỗ, cháy lung linh tượng hình gương mặt hồn ma bóng quỷ. Cháy trên nóc nhà thờ, cháy dọc theo sườn núi, cháy bao quanh cây thông vươn ngọn, cháy bao la trên cánh đồng.. Ôi thiên tài Vangogh! "Starry Nights" cho tôi nhìn thấy trăng sao cháy rực rỡ và cánh đồng thơ của Nguyễn Lương Vỵ cháy giống như thế. Không khác.

Tập thơ "Năm Chữ Ngàn Câu" của Nguyễn Lương Vỵ quá buồn. Rất buồn. Thật buồn. Buồn trở thành lửa. Lửa trở thành cháy. Cháy những cánh đồng bất tận. Cháy những rừng già thiên thu. Bùng cháy lên. Bừng cháy lên. Khi tâm hồn thi nhân dạo bước một vòng nhân gian, bước dạo một vòng dương thế. Rồi nhìn ra. Ôi cái nhìn ra này sao đến mức độ buồn rực rỡ và cháy lộng lẫy đến thế. Giọt lệ trong khóe mắt tôi trào ra.

 

Sáu mươi hai rồi ư

Ứ ừ nghe cái vụt

Ngó lên thấy cái vút

Nhìn xuống gặp cái vù

Mừng ta ngày càng khù

Tiếng cu gù ướt nắng

Lời chiêm bao văng vẳng

Giọng em cười trong veo

Suốt đời ta mang theo

Một vực sâu em tặng

[KHÔNG ĐỀ III]

Ông cũng tặng lại. Tặng lại cho một danh gọi, tặng lại cho người gọi danh đó, rất ngắn mà sao thênh thang:

TẶNG TA-MÌNH

Hỏi cái Mình ngồi đó

Có nhớ cái Ta xa?

Chợt quên rồi chợt nhớ

Thảng thốt giọt lệ sa.

Trước khi ngó lại mình, thi sĩ kể ra bằng một giọng điệu bình thản, nhẹ nhàng dịu dàng giống như lời dỗ ngọt của một tên quan tra khảo tội đồ:

KHÔNG ĐỀ I

I.

Nhảy qua một giấc mộng:

Nhảy qua một bầu trời

Giấc mộng thì nửa vời

Bầu trời thì lộn ngược

Nhảy qua đời sẫy bước

Úp mặt soi vết thương

Thấy ở cuối con đường

Cầm dương bay áo đỏ

Nhảy qua một trận gió

Gió ôm chân thời gian

Áo đỏ ngất âm đàn

Đàn tan theo giấc mộng

Nhảy qua một chiếc bóng

Bóng ngã theo biệt ly

Kẻ ở gọi người đi

Dã quỳ vàng ngất máu

Nhảy qua một tiếng sáo

Sáo buốt lóng xương mây

Thì ra là mộng đầy

Giấc mộng trốn trong mộng!!!...

Nếu người yêu thơ cảm thấy truyện kể hấp dẫn, sẽ lắng nghe thi nhân kể ra 9 cánh đồng "không đề" bừng cháy rực trăng sao, hay người lắng nghe có thể hình dung 9 con sông Rồng, hay con sông 9 Rồng, uốn khúc tuôn chảy về biển rộng ra sao, nhập tiểu thể vào đại thể thế nào. Tò mò thêm ư? Hãy dõi theo bước chân thi nhân. Nguyễn Lương Vỵ kể lại cuộc hành trình, ông thư thả, thong thả, thong dong, nhưng không phải nhàn du, mà là "sầu du" dạo bước một vòng nhân gian, bước dạo một vòng dương thế. Ông thăm mẹ, thăm con mình, thăm một số bằng hữu, thăm từ đường, thăm mộ ông năm sạn ở quán rường, chiều uống rượu với võ chân cửu ở bảo lộc, thăm sơn núi ở bảo lộc, trở lại đà lạt, gặp lại thi sỹ trần xuân kiêm ở sài gòn, trưa ở chùa linh ứng, đêm thả bộ một mình trên phố sông hàn, hát khẽ bên mồ (em trai), ông thổi kèn ma tháng tư, khuya ở ngả năm gò vấp, tặng cho em gái màu nắng cũ, tiễn biệt nhà văn nguyễn xuân hoàng… và ở trong một chiều-không-gian hay chiều-thời-gian nào đó, thi nhân tự cười lên tiếng hống của con sư tử:

HA HA HA!

Sá chi cái trong mờ

Ta chui vô mần thơ

Thơ đỏ lơ con mắt

Đời líu lo cái lờ

Chuyện gì rồi cũng sặc

Điều chi rồi cũng đơ

Mần thơ là sướng nhất

Nghe đất trời nhỏ to.

 

HÀ HÀ HÀ!

Cho ta hôn búp nguyệt

Búp rất nõn rất tuyệt

Rưng rưng như cổ thi

Rướm rướm tợ tinh huyết

Lún phún nguyệt dậy thì

Lâm thâm em mở huyệt

Huyệt xướng âm hóa nhi

Hèn chi Thơ nín hết!*

Với cơn say-buồn-buồn-say của tôi, tôi có thể kể cho nàng đêm của tôi nghe bất tận về thơ của thi nhân Nguyễn Lương Vỵ, nhưng nàng đêm của tôi đã ngủ say bên người còn thức trắng. Tôi sẽ kể tiếp vào đêm sau. Tôi ru nàng bằng một khúc thơ của thi nhân đã làm viên sỏi rơi lệ:

Thả bộ đếm lận đận

Ngó lên thấy lao đao

Phố vẳng lại tiếng rao

Bước theo đèn hắt bóng

Mái khuya dội tiếng sóng

Hồn ta vang tiếng đời

Lượm viên sỏi hà hơi

Thương lắm! Xin đừng khóc.

 

[ĐÊM THẢ BỘ MỘT MÌNH TRÊN PHỐ SÔNG HÀN]

 

Nếu bạn đọc xong tập thơ "Năm chữ ngàn câu" của Nguyễn Lương Vỵ, có thể, phải, có thể, bạn sẽ hiểu vì đâu mà câu thơ của thi nhân cháy bùng lên, cháy thiêu hết, cháy đốt hết, cháy tiêu hết, cháy sạch hết, những thứ hữu hạn hữu thanh hữu danh để trở về nơi hoang liêu sấm động của vô danh và vô thanh: “Hèn chi Thơ nín hết!”.

 

lê giang trần

(Little Saigon, những ngày bão trôi ngang tháng 12, 2014)

__________

* Tựa là câu thơ của Nguyễn Lương Vỵ. Những bài thơ trong bài tản mạn này trích từ tập thơ "Năm chữ ngàn câu" của NLV, ấn hành trong tháng 12, 2014 tại California.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 19709)
“Đây là Kiều! Em gái miền Tây của em.” Tuấn hài hước giới thiệu. Kiều! Lại một lần nữa anh bàng hoàng. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên lạ lùng. Người con gái ấy, người con gái ba mươi năm ám ảnh anh bằng hình dáng đó cũng tên Kiều. Anh hỏi, giọng hơi run: “Em là… gì Kiều?.” Cô gái cười tươi: “Dạ Ngọc Kiều.” Anh thở ra, giờ thì không có sự trùng hợp nữa, vì ngày xưa, cô tên là Thục Kiều!
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 19447)
Cuốn sách này được viết ra để thay mặt cho các bé thơ vô tội (những thiên thần thực sự) bị bọn buôn người đày đọa, không nói lên được tiếng nói uất hận trong các địa ngục trần gian.
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 19160)
Có thể tính thời gian trong truyện đậm chất hoài niệm, nhưng không gian truyện lại vô cùng gần gũi như chính bản chất của đô thị Sài Gòn, đô thị được người lưu dân bình dân đặt vào ngực để mãi được nhận và trao truyền trái tim Sài Gòn bao dung.
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 20136)
Gồm những câu chuyện tác giả nghe ra, chứng kiến, sống cùng... suốt chặng đường khổ nạn với mỗi phận người Việt Nam trên hành trình xuyên nước Mỹ, khắp các châu lục, nơi quê nhà. Câu chuyện về Nỗi Đau chưa hề đứt đoạn kể từ sau 1975.
03 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 6144)
Tường trình về quá trình Sống/Chiến Đấu/Và Chết theo cùng mệnh nước nổi trôi của nhiều thế hệ người Việt trong giai đoạn khốc liệt 1945-1975.