01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7377)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17502)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5824)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5176)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5290)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Hoa xuân trên phố Bolsa...

11 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 2454)
hai_nancy-1-content

Thêm một mùa xuân lại về! Nơi Hai tôi ở người ta gọi nó là Little Saigon, cũng có người gọi nó là thủ đô của những người Việt tị nạn, trong hai cách gọi, với Hai tôi vẫn thích gọi đây là đất Sài Gòn nhỏ hơn. Cái cách sinh hoạt, cái tên, cùng con người dân mình ở đây, nó gợi nhớ nhiều về quê nhà, nhất là cái tên nó làm ấm lòng người Việt tha hương, những người đã bỏ xứ ra đi, nhưng tâm trí lúc nào cũng như còn vấn vương đâu đó bên kia bờ đại dương.

Thật ra chỉ với người lạ, người nơi khác thì là Little Saigon, chứ với người mình vẫn quen miệng gọi nó là Westminster, là Bolsa, hai mươi mấy năm sống với nó, con số thời gian như vậy, cũng có thể nói là Hai tôi biết nó và thấy được nó lớn dần theo ngày tháng. Và nay khu Bolsa đã là một thị trấn của người Việt mình, từ San Jose, San Diego nói đi Bolsa là nói đi về Little Saigon, còn đám bạn lính cũ Hai tôi nói ra Bolsa, là nói đi phố uống café với nhau.

Cũng giống như ngày nào kéo nhau ra Bonard, Catinat, bên ly café nơi mấy quán La Pagoda, Givral, Brodard, của một Saigon đã mất. Và nơi đây có cái vui là ngay cả với người Mỹ ở mấy cây xăng, có người hỏi đường đến Little Saigon, thì họ cũng sẽ chỉ ra Bolsa, hay còn rành hơn nữa sẽ chỉ cách để đến được thương xá Phước Lộc Thọ. Bình thường đã vậy, những ngày giáp Tết cổ truyền, thì phải nói Bolsa như một Sài Gòn của mình xưa.

Phố Tết Bolsa chiều nay đông người qua lại, cái câu “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” thật là đúng với cảnh sắc này, nó nói lên được hết cái nhộn nhịp ngày Tết ở những nơi đông người Việt mình sống như nơi đây. Cách đón Tết của dân ta không lẫn được với bất cứ sắc dân nào còn theo âm lịch, không cả với người Hoa được cho là gần nhất với mình, mấy ông anh già thích thú nói với nhau cái câu: “chúng ta ra đi mang theo quê hương là đây”.

Khuôn sân Phước Lộc Thọ nhỏ chút xíu, chen đặc những gian hàng tết, vẫn không ngăn được những chú nhóc ồn ào tụ nhau chơi pháo đập. Hai tôi ngày nào bằng tuổi chúng cũng đì đẹt trước sân nhà với những viên pháo chuột. Trong khi đó những em bé gái lần đầu chưa quen trong chiếc áo dài, đi nép bên chị, bên mẹ, tạo cho nơi đây cái sắc xuân xưa chợ Tết quê nhà. Xuân đang về, và những đứa trẻ kia đã cho Hai tôi thấy lại ngày nào của chính mình.

Đi chơi phố tết thôi, không phải đi tìm những gì của xa xôi, dù biết rằng nếu có phải vậy thì cũng là thường tình, ai mà không có lúc lội ngược thời gian tìm về những gì xưa cũ... Cái xanh non của vạn vật, cùng cái mới quện lấy nhau làm cho sắc xuân tươi, mà nay thì mình đã cỗi, tránh sao không nhớ tuổi thơ đã qua, nhớ sáng sớm mồng một, xúng xính quần áo mới mẹ mua trong phiên chợ cuối năm, những đồng tiền mới mừng tuổi, và rồi nhiều thứ mới nữa ngày xuân.

Chuyện những ngày xưa, tết với trẻ trong chiếc áo mới đó là niềm vui, và không còn gì buồn bằng ngày xuân chúng phải ở trong chiếc áo cũ, nói đến áo cũ lại nhắc ta nỗi đau mùa xuân nào, đất nước bị cộng nô gọi là giải phóng... Ngày tháng đó, khắp cả phố phường nhuộm đỏ một màu cờ máu, những chiếc loa phường đâu cũng chỉ mỗi bài “đảng đã cho ta mùa xuân”, mà sao xuân về, con trẻ bị cướp đi cái Tết và mất đi niềm vui áo mới!

Những cảnh vui quanh đây, lại làm nỗi nhớ trong lòng về một quê hương xa rồi của những người già lưu lạc như đậm thêm, còn những đứa trẻ đang vui đùa kia, mai sau năm bảy mươi năm đi nữa, mãi mãi chúng không biết thế nào là nỗi buồn tha hương, vào những ngày xuân như ông cha chúng. Chúng lại có những cái riêng chúng muốn nhớ, muốn tìm về, cái tuổi làm cho con người ta như thế!

Tiếng hát Hà Thanh trong “Nhớ một chiều xuân” của Nguyễn Văn Đông phát ra từ gian hàng hoa tết, bản nhạc xuân thật hay, cùng tiếng hát nhẹ nhàng của con chim họa mi đất thần kinh, như trói lấy chân, khiến người đi không đành mà phải dừng bước lắng nghe.

Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người

Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ

Người nơi xa xăm phương trời ấy

Người còn buồn, còn thương, còn nhớ... nắng phai rồi em ơi...

Cái buồn dễ động lòng người, mà người mình thì cái vui lại không được nhiều như thiên hạ, ngay trong cả nhạc xuân mà ta cũng nghe có cả lời cách chia...

Quê nhà năm xưa, một cành mai, một cành đào nơi phố chợ, hay một bình bông vạn thọ chốn thôn quê, ngày xuân không thể không có hoa, nhớ lại những ngày giáp Tết, đi học về thấy hai chậu cúc vàng mẹ đặt hai bên cửa, mà lòng con trẻ rộn vui biết rằng Tết đã về.

Chiều xuân nay mọi người cũng cùng một ý thích như nhau, mà gian hàng hoa nào cũng đông, người và hoa cùng bên nhau, người mua người bán trao nhau những bó Lay Ơn, Huệ, Cúc, và cả Vạn Thọ. Nhưng nhiều hơn hết vẫn những chậu địa lan (Cymbidium) muôn sắc được các bà chọn, bởi nó dễ chăm sóc và bền, còn những cậu trai tỏ ra mình cũng yêu hoa, mà dung dăng trên phố Bolsa cùng người yêu, hai tay hai chậu nho nhỏ lan Vũ Nữ (Oncidium) hay Hồ Điệp (Phalaenopsis).

Giữa dòng người bên hoa như thế, một cô gái trẻ tuổi chưa tới hai mươi, trên tay với nhành lan Ngọc Điểm (Gigantea), nếu có ông nhà báo nào ở đây, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ chụp một tấm ảnh đẹp cho bài báo phóng sự chợ Tết Bolsa của ông. Đẹp lắm, cả người lẫn hoa! Nhìn nét mặt cho ta thấy được cái thích thú của cô gái, cái thích thú đó chắc nhiều phần vì cô đã mua được cành lan đẹp ưng ý, hơn là biết đến cái thân quen của nhánh lan đang cầm trên tay.

Cô dáng chừng như sinh ra trên đất Mỹ, nếu vậy cô đâu có biết được rằng, hoa Mai miền nam, hoa Đào miền bắc, thì lan Ngọc Điểm có nhiều lắm trên Tây Nguyên xứ Việt mình, thuở trước ngày Tết quanh phố chợ Đà Lạt, rất dễ dàng cho ta có được một giò lan rừng đẹp như cô gái đang có đây. Hôm nay nhìn cánh hoa Gigantea nơi xứ người, trong cái se lạnh của trời chiều Cali, và nghe Hà Thanh hát câu chiều xuân có một người ngơ ngác đi tìm, mà ngỡ rằng mình đang lạc về phương trời cũ.

Chiều Xuân có một người ngơ ngác đi tìm

Một tình thương nơi phương trời cũ

Chiều nay hoa Xuân bay nhiều quá

Chiều tàn dần phai trên ngàn lá... tìm đâu bóng hình ai...

Đà lạt người ta gọi nó là xứ hoa, nhất là lúc tiết trời vào xuân nhìn đâu cũng thấy hoa, bên những loài hoa trồng từ trại còn có những cánh lan rừng... Chuyện thoáng đó đã bốn mươi năm, tôi mua tặng em nhánh Gigantea em thích, cái thích khá lạ đó làm hình ảnh em trong tôi khó phai, tuổi em năm đó cũng vừa mười tám, cái tuổi các cô gái mới lớn yêu những cánh Mimosa, Pensee hay hơn nữa là những cánh Hồng Nhung rực rỡ.

Vậy mà giữa phố chợ em lại chọn cánh lan rừng, để nói rồi đây khi nhánh lan ra hoa, sẽ là lúc em gởi thiệp Xuân cho người đi xa, lòng em muốn là thế, nhưng chuyện không được như vậy, và tôi không nhận được từ em lá thư xuân nào để biết rằng hoa lại nở. Mùa xuân đó là mùa xuân cuối cùng có nhau, chỉ hơn tháng sau ngày em tiễn tôi thì cao nguyên mất, trong cuộc bể dâu, cái trôi dạt của thân phận đâu có giới hạn ít nhiều cho một ai, em đã như chiếc lá cuốn xoay trong cơn lốc!

Thường lang thang ngoài phố là để tìm vui, hôm nay lại là phiên chợ Tết, nhưng cảnh quanh mình gợi lại chuyện cũ, vực lại nỗi nhớ, thêm nữa giữa chốn đông người vui, nào ngờ được nghe lại câu hát tiếc nuối cho một loài hoa đã vỡ.

Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời

Đợi mùa Xuân sang tô màu nhớ

Dừng chân trông hoa Xuân hồng thắm

Buồn tìm về tình ai đằm thắm...

Giờ vun vút trời mây!

Nói thì nói vậy, chứ giữa cảnh muôn hoa trong cái rộn ràng xuân về, thấy được người mình trên bước đường tha hương, mang cả hồn dân tộc theo cùng bước chân viễn xứ, đó không là niềm vui đầu năm sao, không đáng để nói nhau nghe lúc xuân về? Một dân tộc sống hiền hòa bên bờ đại dương, với một nền văn hóa nhiều ngàn năm, luôn yêu lấy cái đẹp, nay phiêu dạt đến phương trời xa này, nhóm nhau lại bày lấy chợ hoa trong tiết xuân, để mà khăng khít cùng nhau.

Những con người như thế, làm sao cắt rời họ được cùng quê hương, chuyện phải ra đi chỉ là giai đoạn, và rồi đây sẽ lại về đón xuân trên quê hương... Mong lắm ngày đó thật gần, để tôi rồi lại được về xứ hoa Đà Lạt, bước theo những con dốc xuống chợ, tìm mua một nhánh lan như ngày nào.

Hai Nancy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn