01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7377)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17502)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5824)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5176)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5290)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Sớ Táo Quân

11 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 2093)

so-tao-quan-dau-tien-content

Hôm nay tháng chạp hăm ba

Táo “Sống” diện kẻng lái Toyota đi chầu

Có ông già dịch lầu bầu

Sao không theo ổng Tết này về quê

Táo rằng hổng phải rằng chê

Nhưng trót nhận việc phải đi gặp trời

Hỏi rằng có muốn biết trời

Xe còn dư chỗ cho thời quá giang

Lắc đầu hổng khoái có giang

Bởi vì ở trễn... thiếu “hàng” cỏ non

Mặc thây ông lão hám “non”

Toyota, Táo lái bon bon dzìa trời...

 


Trước Thiên nhan Táo xin cạn tỏ

Không lòng vòng nói rõ thực hư:

 


-Muôn tâu Ngọc Hoàng

Hết năm con Ngựa

Là tới con Dê

Qua cái Mã đề

Là sang Dương cước

An Nam vô phước

Vẫn bọn đười ươi

Chúng hể hả cười

Xưng là lãnh đạo

Chóp bu nhà nước!

Ăn trước ngồi trên

Mặc cho dân rên

Một bầy quỷ đỏ

Du mỏ chúng khoe

Thiên tài kinh tế!

 

Đỉnh cao trí tuệ

Xứng cùng năm châu

Kích cầu tăng trưởng

Toàn là hoang tưởng

Toàn quốc vĩ mô!

Đầu ra đầu vô

Nhưng mắc nợ đìa

Rách như tổ đỉa

Chúng là xã nghĩa

Hổng ai thèm chơi!

-Cho tới bây giờ

Vẫn chưa hội nhập

Hiệp định đối tác

Xuyên Thái Bình Dương

Bởi chúng bất lương!

Chủ trương nghiệp đoàn

Công đoàn là chúng

Đất nước điêu đứng

Nhưng chúng hổng ke


Be theo Tàu khựa!


Chỗ dựa chống lưng

Để mần thái thú

Rượu chè gái gú

Cả dzợ lẫn con

Họ hàng đục khoét!

-Đất nước lở loét

Hán nô một bầy

Khiến dân Nam độc

Chỉ rặt bần hàn

Đói cơm rách áo!

Nhà nước làm láo

Báo cáo thì hay

Chuyên nghề đi vay

Đem về chia chác

Phét lác vì dân!

Bày trò canh tân

Dựng xây đất nước

Rồi bốc ăn trước

Đổ nợ té hèm

Bắt thằng dân chịu!

-Chín ba triệu dân

Tính mỗi đầu trần

Gánh hai chục triệu

Con nít mới đẻ

Cũng hai chục triệu!

Sơ qua chút xíu

Cái vụ nợ nần

Táo báo dần lân

Xã hội - Y tế

Dân trí - Học đường

-Đất nước nhiễu nhương


Thiệt là kinh hãi

Quan thì bợm bãi

Dân giết lẫn nhau

Cũng vì đói khát!

Di sản của bác

Gái tự lột truồng

Để bọn Tàu buôn

Mua về làm đĩ

Bên xứ Phi châu!

-Toàn chuyện nghe rầu

Nhưng Thần phải kể

Chuyện về Y tế

Của xứ An Nam

Thiên đàng xã nghĩa!

Mạng người vô nghĩa

Nếu hổng có tiền

Thủ tục đầu tiên

Phong bì đút lót

Là hui nhị tỳ!

-Nói về dân trí

Giáo sư tiến sĩ

Theo số thống kê

Hai bốn ngàn người

Hổng được con vít!

Đúng là lũ “mít”

Hổng chế được gì

Đến nổi kiểm tra

Phân bón thiệt giả

Chúng nếm bằng miệng!

-Tới chuyện học đường

Thật là thảm thương

Thầy giáo bất lương

Gạt trò coi điểm

Đưa vào toilet!

Đó ở đồng bằng

Còn trên miền núi

Đu dây, chui túi

Mới đến được trường


Kiếm vài con chữ


-Ôi thôi đủ thứ

Tệ nạn hôm nay

Đi con đường bác

Mà dân bi đát

Khắp xứ te tua

Lãnh đạo một bầy

Bí thư té giếng

Lại tưởng mình hay

Lại còn thày lay

Đi bày thiên hạ

Con đường xã nghĩa

Cắt mạng chôm chỉa

Tưởng thiên hạ nghe

Ai dè chúng chửi

Đó là Trọng Lú!

Lú với Sang sâu

Chủ tịt nhà nước

Bày mưu tính chước

Triệt Dũng xà mâu

Tay bài ba lá

Xin được nói qua

Sang sâu chủ tịt

Cũng chẳng vì dân

Cũng không vì nước

Mà chỉ vì ăn

Tay này lăng nhăng

Nổi danh gái gú

Cùng phe với Lú

Đánh kẻ hổng ưa

Đó là thủ tướng

Thủ Dũng xà mâu

Từng làm thảo khấu

Bán bãi vượt biên

Hắn chỉ biết tiền

Tay vùa tay vét

Bị người ta ghét

Nhưng cốt đười ươi

Lúc nào cũng cười

Bị chửi cũng cười

Đúng là thằng bợm!

Một bầy cám lợn

Phải đủ bốn con

Mới tròn tứ trụ

Táo báo thêm một

Nguyễn Sinh họ hắn 


Dòng giỏi bác Hù

Nick name Hùng hói

Chủ tịt cuốc hội

Mang danh ăn nói

Nhưng mà nói ngu

Cũng bởi ba đời

Bần nông thất học

Cho nói thì hóc

Không cho thì khóc

Hắn mơ làm... Bí

-Muôn tâu Ngọc Hoàng

Thật đà quá nản

Cho xứ An Nam

Dân thì lầm than

Quan chuyên đục khoét



Kính thưa Ngọc Hoàng Thượng Đế

Trước Thiên nhan Táo tỏ đã hết lời

Chuyện nước Việt vô cùng thê thảm

Xin lòng trời thương xót cứu dân Nam

Sai Thiên Lôi xách búa xuống trần gian

Đập đầu ráo những con cốt đột!

Chúng mần quan mà chúng chẳng mần chi

Chỉ mỗi việc chúng vùa chúng hốt

Tiền thuế dân chúng phá chúng xài

Mai mốt đây nợ nần chúng mượn

Tội thằng dân è cổ gánh oằn vai

Xin búa hết hổng chừa một mống!

Bái tạ... Bái tạ...


(Job Táo lần đầu nên nói lung tung

Xin lượng thứ tình chớ có nổi xung

Mà làm Táo Cà Giựt này run sợ!)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn