01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7174)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17345)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5713)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5080)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5191)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Vũ Ánh, Bạn Vàng!

18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 4011)
vu_anh_01

Tôi nhận được tin Vũ Ánh mất vào đêm thứ Bảy, 15-3, khi chúng tôi đang chuẩn bị hành lý cho chuyến bay về Mỹ từ Bangkok, chấm dứt chuyến công tác truyền thông ba tuần lễ qua Phi Luật Tân, Thái Lan và Cam Bốt.

Dương Phục hay tin này trước, qua một loạt email từ Lê Phú Nhuận, rồi Dương Ngọc Hoán, rồi anh Trần Ngọc Vân. Anh ngồi lặng đi thật lâu, không nói một lời nào, không cả trả lời vài câu tôi hỏi. Mãi một lúc sau, anh mới lặng lẽ nói nhỏ, nghẹn ngào, "Vũ Ánh mất rồi!"

Tôi bàng hoàng thảng thốt, không thể tin được tai mình, mà trái tim thì như bị ai bóp nghẹt hụt đi vài nhịp. Tôi hỏi lại, "Sao có thể thế được? Ánh còn khoẻ mạnh mà! Còn hẹn sang Houston thăm mình mà!" Phục buồn rầu lắc đầu không nói. Tôi biết anh thương Vũ Ánh nhất trong tất cả các bạn đồng nghiệp cũ. Tôi biết anh buồn biết là chừng nào trước sự mất mát này. Vì tôi cũng vậy!

Lòng tôi nghẹn ngào suốt đêm không ngủ nổi. Nhớ lắm Vũ Ánh người bạn quý, đầy chân tình và đôn hậu. Tiếc thương người ký giả suốt đời đam mê nghiệp truyền thông cho đến những phút cuối của cuộc đời. Ngưỡng mộ một con người cao đẹp, một nhân cách hiếm quý, một sự thẳng thắn bộc trực không sợ hãi trước áp lực, một tấm lòng dũng cảm đầy "hiệp sĩ tính" dám sống chết vì lẽ phải và sự thật. Và tôi cũng thổn thức thương cho Yến Tuyết, hẳn đang đau khổ biết chừng nào khi mất đi người bạn đời chứa chan tình nghĩa và là bờ vai vững chãi cho Tuyết và các con nương tựa.

Cũng như chồng, tôi quý trọng Vũ Ánh nhất trong giới báo chí Việt ngữ. Tôi hay gọi đùa anh là "giống quý hiếm còn sót lại bên bờ bị diệt chủng." Dù anh hơn tôi nhiều tuổi và thuộc thế hệ đàn anh trong giới truyền thông, nhưng tình thân và lòng quý trọng giữa chúng tôi suốt hơn 40 năm qua đã cho phép nhóm phóng viên Đài phát thanh Sài Gòn (trước 1975) chúng tôi gọi nhau bằng tên tục, thân mật và trìu mến.

Dương Phục và Vũ Ánh, dù ở tuổi trên dưới "thất thập cổ lai hy" vẫn gọi nhau "mày, tao" và thường đùa nghịch với nhau y như những ngày còn là hai chàng phóng viên chiến trường đầy năng nổ của lứa tuổi hai mươi. Tôi là một trong số ít phụ nữ được Vũ Ánh trân trọng tình đồng nghiệp và hay bàn hỏi, tranh luận với nhau về việc đời cũng như việc báo. Nhất là khi tôi góp phần "vun trồng" mối tình của anh và Yến Tuyết trong những ngày 1975, và là hàng xóm gần gũi nhất của hai người trong hai năm đầu anh định cư tại San Diego. Bốn người chúng tôi cũng là hai cặp vợ chồng duy nhất của ngành truyền thông VNCH bắt đầu nghiệp báo chí ngay từ đầu đời mà vẫn còn tiếp tục kiếp "tằm nhả tơ" tại hải ngoại cho tới tận cuối đời.

Chúng tôi qua lại thân tình đến độ khi dọn nhà sang Houston làm phát thanh, Phục và tôi luôn loay hoay tìm cách kéo Vũ Ánh và Yến Tuyết cùng đi theo. Ngay khi cơ sở phát thanh đã vững vàng, chúng tôi nhiều lần trở về Orange County để thuyết phục Vũ Ánh cùng sang chia sẻ công việc. Cũng nhiều lần, chúng tôi mời anh và Yến Tuyết sang Houston để chứng kiến sự phát triển của ngành truyền thông tại Texas với hy vọng "dụ" được hai người sang đây cùng chia bớt trách nhiệm quản trị truyền thông của Đài Saigon. Lý do chúng tôi thiết tha lôi kéo anh cùng cộng tác không chỉ đơn thuần vì lòng thương quý bạn, mà còn vì không dễ gì tìm được một đồng nghiệp báo chí có nhân cách chững chạc, trung tín với bạn hữu, đôn hậu với đời, với người, (với cả kẻ thù), và say mê nghiệp truyền thông như Vũ Ánh.

Nhưng dù rất quý mến và tôn trọng nhau, chúng tôi cũng không ít lần tranh luận với Vũ Ánh về sự khác biệt quan niệm trong công việc truyền thông Việt ngữ, nhất là trong mối tương quan giữa báo chí và cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Tuy nhiên sự bất đồng nan giải này không hề làm chúng tôi giảm tình thương nhau, mà càng làm chúng tôi nể trọng nhau hơn vì thấy bạn cũng như mình, cả hai bên đều "dám" mạnh mẽ thực thi tinh thần dân chủ và bảo vệ quyền tự do ngôn luận là những điều đã khiến bọn tôi chịu lắm đọa đầy trong tù ngục Cộng Sản tại quê nhà, cũng như là động lực làm chúng tôi liều chết trên biển quyết tìm tự do. Nhất là thêm lòng tương kính giữa những con người đã tận tụy cống hiến cả đời mình cho nghiệp truyền thông với lòng đam mê không suy suyển theo thời gian. Bất đồng tới đâu cũng không làm chúng tôi bất hoà. Có lẽ chính vì hiểu được điều này, nên Vũ Ánh đã từ chối lời thiết tha mời hợp tác của chúng tôi, với lý do "Không nên làm việc chung đụng để gìn giữ mãi cái tình bạn của tụi mình."

Vũ Ánh ơi! Không làm việc được với nhau thì thôi, nhưng còn lời hẹn sẽ cùng "dưỡng già" gần nhau thì sao? Tụi này vẫn chờ Yến Tuyết tìm dùm căn nhà nào gần mái ấm nhỏ bé nhưng đầy thơ mộng và xinh xắn của hai bạn để tụi này đi đi về về "dưỡng già" với bạn cũ. Nhà California chưa kịp thấy, lời hẹn sang chơi và tụ hội bạn bè ở Galveston của bạn mới tháng trước chưa kịp thực hiện thì bạn đã bỏ ra đi. Bạn đột ngột "bỏ cuộc chơi" của đám bạn cũ tóc giờ đều bạc nhưng lòng vẫn sôi nhiệt huyết truyền thông của ngày tuổi trẻ, tim vẫn chứa chan tình bạn của thời trước 1975.

Vũ Ánh! Bạn luôn sống cách quảng đại: thường cho đi chứ không đòi nhận, để bị phụ chứ chẳng phụ ai; thì cách bạn chết cũng thế: một mình, lẳng lặng, nhanh chóng, không gây gánh nặng cho ai! Nhưng bạn vàng ơi, nhân cách cao quý và tấm lòng thiết tha trung thực với nghiệp truyền thông của bạn sẽ là gánh nặng êm ái ở lại mãi trong lòng bạn hữu.

Tạm biệt Vũ Ánh! Nghỉ yên nhé, bạn vàng thân yêu!

DP-Vũ Thanh Thủy (16-3, trên đường bay từ Thái Lan về lại Houston)

 

 

Email của Dương Phụ

Ông Phan Nhật Nam ơi!

Tôi đang trên đường bay từ Thái Lan về Mỹ, ghé phi trường Tokyo thì đọc được email của ông rủ viết bài về Vũ Ánh... Như vậy không thể nào viết kịp rồi... Hôm qua, đọc email Lê Phú Nhuận báo tin tại một quán nước bên cạnh nhà tù Bangkok sau khi thăm blogger Đặng Chí Hùng ra... nhìn hình Vũ Ánh cười, tôi khóc...

Vũ Ánh, người bạn thân nhất của tôi ở Đài phát Thanh, ở báo Sóng Thần ngày xưa... Chúng tôi đi làm phóng sự chiến trường với nhau. Lang thang chiến trường Hạ Lào, Lam Sơn 719... Cùng học nhảy dù khoá 405 từ khi còn là những phóng viên dân sự đầu tiên cùng Lê Phú Nhuận có bằng dù... Cùng đi nhảy "sô" cuối cùng với Trung tá Nguyễn Khoa Nam, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù tại Chương Thiện mật khu Thới Lai Cờ Đỏ...

Khi Vũ Ánh đến Mỹ đầu tiên ở San Diego, tôi là người dẫn Ánh đi tập và lấy bằng lái xe ở San Diego. Lúc Vũ Ánh lên Santa Ana làm báo Viễn Đông, thuê một căn phòng nhỏ, ngay cạnh phòng ông Mai Thảo trong khu chung cư sau tiệm Song Long trên đường Bolsa, tôi đã tới ở cùng Vũ Ánh trong những ngày lên Orange County làm báo Diễn Đàn Chúa Nhật...

Ông bảo tôi viết về Vũ Ánh? Và phải giao bài trước đêm nay? Không kịp đâu ông Nam ơi... Tôi đang ở phi trường Tokyo và tôi đang cố cầm nước mắt viết vội cho ông vài hàng... Cám ơn ông tận tình với bạn bè, cho tôi được dịp nói lời tiếc thương người bạn Vũ Ánh rất thân của tôi... những người bạn chơi với nhau từ thời còn rất trẻ, đến khi già, tình bạn trở thành những gì cảm thấy cuồn cuộn trong tim, không thể diễn tả đủ bằng lời...

Tôi đang trên đường về lại Mỹ sau ba tuần làm công tác tình nguyện tại Phi Luật Tân, Thái Lan, Cam Bốt... Thứ Hai về Houston, tôi nghĩ tôi sẽ phải bay đi Cali để gặp Vũ Ánh và Yến Tuyết trong chuyến bay sớm nhất có thể.

Bao giờ thì tới phiên chúng mình?

Duong Phuc, Tokyo

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn