01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 7176)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 17345)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5713)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5080)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5192)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Miếng cơm cháy, sẽ cùng anh ra biển

18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6337)
20130419_123305

Bữa cơm trưa Thứ Sáu thường lệ tại tòa soạn Sống Magazine từ nay thiếu bóng anh.

Tôi điện thoại cho anh Vũ Đình Trọng khi vừa về đến nhà, sau khi rời tòa soạn chỉ cách đây 10 phút, định dặn dò thêm một vài việc liên quan tới bìa báo tuần này, anh cắt ngang, "Khoan, tin động trời!", chưa kịp hỏi, anh lắp bắp nghẹn ngào, "Anh Vũ Ánh mất rồi!". Tôi hét toáng, "Cái gì? Cái gì? Cái gì...?"

Đó là cuộc đối thoại cực ngắn, cực shock, cực tai ương chưa từng có trong đời tôi, đã xảy ra vào lúc 6 giờ 45 phút tối Thứ Sáu, 14 tháng Ba, năm 2014.

"Chúng ta phải đến gặp chị Yến Tuyết ngay." Tôi nói nhanh với anh Vũ Đình Trọng, "Không, cô con gái trả lời phone nói mẹ dặn không ai đến trong lúc này cả", anh trả lời yếu ớt. Tôi dứt khoát, "Không, với ai thì khác, chứ với mình, phải đi thôi, phải gặp để biết chuyện gì đã xảy ra với anh Vũ Ánh." Anh Trọng đồng ý.

Anh lái từ tòa soạn, tôi từ nhà, chúng tôi ra đi từ hai hướng...

Trời tối sập toàn phần bên ngoài, phủ tràn một màu đen trong lòng tôi từ đó.

Trên đường đi, tôi khóc, tôi lái xe, tôi bức đầu nát ruột. Gọi khẩn cấp báo cho Thái Hoàng, cho Liêm, anh Ngọc Hoài Phương, Bích Nga, chị Huỳnh Lưu, sau khi chia phần anh Trọng báo gấp cho Hằng Nguyễn. Người bắt máy, người không, người nói bị lộn số... Mặc kệ, tôi hành động như người vô thần mất trí. Một tay lái xe, một tay chóng cằm, thân tôi rũ như tàu lá, miệng nhấp nháy làm xàm với chiếc điện thoại để trên đùi, xe loạn choạng di chuyển khập khễnh lấn lane, thiếu tập trung. Bên sau bóp còi, bên hông quay kiếng tò mò nhìn, người lái xe say rượu... Mặc kệ, có gì quan trọng hơn chuyện sét đánh vừa xảy ra...

Chị Yến Tuyết và tôi ôm chầm nhau ngay cửa bếp, khóc, gào, thét nghèn nghẹn, "Anh Ánh đi rồi em ơi!". Tiếng thổn thức rõ mồn một, "Em không tin. Em không chấp nhận. Anh hẹn trưa nay như thường lệ ra ăn cơm với tụi em mà..."

Đến hẹn, nhưng sao anh lại không đến...?

Lần đầu tiên anh thất hứa. Lần thứ nhất anh không giữ lời. Và là lần duy nhất từ ngày quen biết. Tôi thất vọng về anh!!! Anh đã hẹn và cuối cùng mang lời hẹn về bên kia thế giới, để người còn ở lại, mãi mãi chờ đợi, bóng dáng anh...

Anh Trọng ngồi ủ rũ nơi bàn ăn, "Không biết làm sao mà anh lái xe tới đây được nữa", anh thiều thào với tôi. Con cái, đứa ngồi, đứa đứng, đứa đi lòng vòng. Ba người cảnh sát yên lặng khô khan làm phận sự. Không khí lao xao xáo trộn trong cái yên tĩnh rợn người. Bốn bàn tay vẫn nắm chặt, sụt sùi, cố từ chối một sự thật.

Đồng hồ chỉ 7 giờ 50 tối...

Tôi xin phép chị Yến Tuyết vào phòng nhìn anh lần cuối. Mùi nhang tỏa nhẹ khắp phòng. Anh nằm trên sàn nhà ngay ngắn, thân phủ tấm mền mỏng, mắt nhắm, mặt thanh thản, không một nét đớn đau, lưu luyến. Anh ra đi dễ dàng, nhẹ nhàng vậy sao anh Ánh?

Nhìn khuông mặt đĩnh đạt dù không còn cặp kiếng tròn, mái tóc bạc lưa thưa gọn gàng... Giọng nói Hải Phòng anh như cuồn cuộn ập tràn về, "Chúng tôi là những người viết báo, còn cô là người làm báo. Tuổi thọ của tờ báo dài được bao nhiêu là do sự điều hành của cô đó, Trọng nó không có khả năng quản lý đâu nhé!" Lời, vừa nhắn nhủ, vừa dặn dò, còn hôi hổi như mới hôm qua. Giờ anh nằm yên bất động. Người cố vấn mà chúng tôi kính trọng như bậc thầy, đang thẳng giấc thiên thu. Người anh cả trong gia đình chăn dắt chỉ dạy đàn em, đâu là lề phải, lề trái, trong công việc quảng bá truyền thông, đang an ngủ. Sẽ không còn bao giờ thức dậy...

Tiếng lào xào di chuyển trong căn nhà yên tĩnh, không khí ảm đạm nặng nề, tiếng nấc nghẹn sụt sùi hòa cùng tiếng điện thoại reng tới tấp, khẩn cấp, vẫn không thúc dục người và thời gian đi nhanh hơn...

Nhà quàn đến làm thủ tục. Người ta nhấc anh lên băng ca, chừa mặt cho chúng tôi nhìn lần cuối. Đây có lẽ là giây phút cực kỳ khó khăn nhất mà tôi chưa từng trải nghiệm qua trong đời. Chị Yến Tuyết nấc nghẹn trên vai tôi, tay chúng tôi vẫn nắm thật chặt, "Người ta mang anh Ánh đi rồi em ơi!" Phải, chị ạ, người ta mang anh rời khỏi căn nhà, nơi anh chị có quá nhiều kỷ niệm, hạnh phúc, mà có lần chị chia sẻ, "Anh Ánh, my blessing". Và tôi cũng có thể quả quyết một điều, không ai có thể mang anh, người bạn đời cùng đồng hành trong khăn khó của nửa quãng cuối, ra khỏi tâm hồn chị, người mà chị luôn hãnh diện và tự hào...

Nhà quàn ra dấu cho chúng tôi tránh xa, chiếc khăn trắng phủ kín mặt anh, băng ca từ từ lăn bánh ra cửa. Một sự chia ly não nuột, đứt lòng.

Đồng hồ chỉ 8 giờ 30. Và hình như đứng lại ở đó... 

Tôi thèm chiếc đồng hồ quay ngược lại, một lần thôi, và cuốn lịch lật trở lại, chỉ nửa trang, để tôi được:

Sống lại quãng thời gian, mới cách đó chừng...

Nơi có căn phòng nhỏ, làm chỗ họp hành, vạch vẽ đường đi cho một sự Sống. Và mặn mà nhất là chỗ của mỗi trưa Thứ Sáu, 12 giờ, "Đến hẹn lại lên". Nơi đó, anh Trọng luôn phụ trách bới miếng cháy tận cuối nồi, phần cơm anh thích nhất. Tụi tôi, thèm lắm cũng chỉ được ngắt lẹm một miếng nhỏ, mà dành hết phần nhiều cho anh. Anh vừa nhai miếng cháy, chậm rãi kể đủ chuyện, Nam - Trung - Bắc, chuyện ngày anh làm ở đài phát thanh Sài Gòn, đi làm phóng sự chiến trường, chuyện tù, v.v... Mà vùng nào, việc nào, thứ nào, anh cũng rành thau tháu. Bích Nga, Hằng, tôi trố tròn thán phục, "Trời ơi! sao cái gì anh cũng biết hết vậy", trong đó Bích Nga và tôi là hai đứa ngố tận cùng, nhất là về các món ăn đặc sản từng miền. 

Anh sống đơn giản, ăn uống dễ tánh không cầu kỳ. Và đặc biệt nhất, tôi chưa từng nghe anh trách cứ, kết tội ai, kể cả những người đã đưa anh vào gông cùm xiềng xích, những người nhận xét hời hợt phiến diện về anh, về những bài Sổ tay viết đúng, viết thẳng của anh. Sau buổi ăn, anh luôn ngồi lại rất trễ với anh Trọng và tôi, dặn dò nhiều chuyện, về đường hướng, tôn chỉ, và nhất là nhiệm vụ của người làm truyền thông, phải: Thẳng thắng, trung thực, tôn trọng mọi ý kiến đóng góp, v.v...

Sống Magazine đi và đứng thẳng được ba năm nay, là do sự dìu dắt tận tâm, trách nhiệm của người cố vấn...

Anh Vũ Ánh ơi!

Thứ Sáu tới đây, chưa ai nói, nhưng tôi biết chắc không còn ai đủ can đảm để rủ rê, nhắc nhở về bữa ăn "đến hẹn lại lên" có từ 3 năm nay. Vì làm sao mà không khóc được, khi từ Thứ Sáu tuần rồi, chúng tôi đã bắt đầu thiếu anh, thiếu anh mãi mãi trong bữa cơm đã thành thông lệ. Và cũng từ đây, miếng cơm cháy, chúng tôi biết để dành cho ai, khi phần này đã thuộc về anh...

Thôi thì ....

Xin cho phép tôi, gởi miếng cháy này theo anh, ra biển. (kh.)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn