01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 6175)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16757)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 5123)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4670)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4762)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.

Con Sư Tử Tóc Xoăn

26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 2082)
lee-kuan-yew-content
Cố Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu (1923-2015)

Từ Cầu Nhiêm Khách Đến Lũ Óc Xoắn

Tính trung bình thì vào đầu năm 2015 này, dân Singapore có lợi tức đồng niên cao hơn Hoa Kỳ: hơn 58 ngàn Mỹ kim so với 57 ngàn của dân Mỹ. Là hải cảng với hơn sáu chục cù lao vây quanh, Singapore nằm sát Eo biển Malacca nối liền Ấn Độ dương với Thái Bình dương. Xứ này thiếu đất nên ném đất ra biển để có lãnh thổ. Từ hơn 580 cây số vuông vào thời lập quốc, nửa thế kỷ sau, là ngày nay, họ có diện tích là 780 cây số vuông. Và sẽ có thêm 100 cây vuông vào năm 2030 này.

Cái may cho Singapore là họ không biết thành ngữ Hà Nội: “vắt đất ra nước, thay trời làm mưa!” Ở giữa biển, Singapore phải nhập cảng nước ngọt. Nhưng du khách yên tâm là nơi nào cũng có máy phân phối nước uống tinh khiết. Ngoài ra, du khách còn thấy Singapore thiếu rác: chẳng ai xả rác ra đường!

Những ai am hiểu thì khâm phục một nhân vật đã lập thành tích cả thắng thiên nhiên lẫn thói tật của con người và các chủ nghĩa linh tinh. Ông ta có tên là Harry Lee, nhưng được thế giới tiếc thương dưới cái tên Lee Kuan Yew. Ta gọi là Lý Quang Diệu. Ông vừa tạ thế ngày 23, ở tuổi 91….

Đã nói về địa dư thì phải lộn về lịch sử.

Trong Thế Chiến II, không chỉ có Việt Nam mới bị quân Nhật chiếm đóng. Singapore trải qua ba năm tàn phá cho đến khi Nhật Bản đầu hàng năm 1945. Khi ấy, Singapore là gì? Trở về ách thuộc địa của Anh, cho tới khi Anh quốc rút lui và nhường thế giới cho… Chiến tranh lạnh.

Khi ấy, Singapore chỉ có cách tồn tại là trở thành một phần của Liên hiệp Mã Lai. Thủ tướng Harry Lee ngả theo giải pháp ấy vào năm 1963 - năm đại loạn của Việt Nam với sự sụp đổ của nền Đệ nhất Cộng hòa. Là một nhà chính trị theo xã hội chủ nghĩa - thiên tả - Harry Lee lại sáng suốt nhìn ra thực tế. Giẻo đất này có đa số là người gốc Hoa, như ông, sống bên một xứ Mã Lai với dân Mã Lai rất có ảnh hưởng. Nhưng, dưới chế độ thuộc địa của Anh, di dân Ấn Độ cũng được đưa vào đó nắm giữ nhiều quyền lợi kinh tế.

Thời ấy, ba thành phần sắc tộc bị hút qua ba góc. Người Hoa thì thiên về Trung Hoa với sự quyến rũ của ý thức hệ cộng sản do tác động của Bắc Kinh. Người gốc Mã Lai thì ngả về chính trị vì muốn xứ này là một phần của Vương quốc Mã Lai Á – Malaysia, tên gọi chính thức từ năm 1963. Còn người Ấn thì nghĩ đến kinh tế và Ấn Độ. Trong cái thế quân bình bất ổn đó, đa số người Hoa đã liên tục nổi loạn và còn được cộng sản xúi giục nên bạo động đã bùng nổ.

Lý Quang Diệu có sáng kiến ghê người là ra khỏi Liên hiệp với Mã Lai Á. Và tuyên bố độc lập vào năm 1965. Để mọi người phải chung sống cùng nhau trong một quần thể thống nhất. Cứ chia rẽ là mỗi người chỉ có một manh chiếu rách, mượn của xứ khác.

Đây là một sáng kiến “nhân tạo”, nghĩa là giả tạo vì do con người làm ra! Không thể có chuyện chia đặc quyền hay đặc lợi - chia ghế và chia tiền - theo dân số, màu da, ngôn ngữ hay tôn giáo. Đâm ra, dân ta ca “Nam Bắc Trung một nhà”, họ nói “Hoa Ấn Mã một nước!”

Và nước giàu dân mạnh không là khẩu hiệu mà là chánh sách. Trên luồng giao lưu Đông Tây, đảo quốc này phải là hải cảng trù phú, được bảo vệ bởi chế độ quân dịch theo phương pháp tổ chức của Israel. Và củng cố bằng ngoại giao “toàn phương vị” – chơi với mọi người, nhưng dưới sự bảo vệ của Hoa Kỳ. Xứ nào cũng cần làm ăn với nhau và bộ máy công quyền rất liêm chính của Singapore bảo đảm việc đó cho thiên hạ! Ly kỳ nhất là ở bên trong, thành phần đa số là người gốc Hoa lại sống tại khu vực của người không thuộc gốc Hoa. Hết trò lãnh chúa có màu sắc Trung Hoa.

Thành tích đó là kỳ công của Lý Quang Diệu, cha đẻ ra Cộng hoà Singapore.Và “Mô thức Singapore” là sản phẩm hấp dẫn trong các thị trường Mã Lai Á, Nam Hàn, Miến Điện, thậm chí Rwanda tại Phi Châu và Trung Quốc tại Đông Bắc Á.

Người viết gõ được một hơi về chuyện họ Lý thì có khách bước vào… phá rối trị an!

Trầm ngâm đọc bài viết rồi khách mới hỏi – ra chiều uyên bác – rằng hình như chữ Singapore này là gốc tiếng Ấn hay tiếng Phạn gì đó có nghĩa là Sư Tử Thành, phải không? - Dạ không sai!

Là người lãng mạn, tức là hay vỗ sóng mạn thuyền, khách liền nghĩ đến truyện chưởng của Kim Dung và nhân vật Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn, con sư tử lông vàng. Lý Quang Diệu mới là con Sư Tử của Đông Nam Á. Khách khoái trá thốt lời vàng ngọc.

Còn lãng mạn hơn khách. Nhìn tấm hình Lý Quang Diệu ở tuổi trung niên, thấy ông có mái tóc đen nháy và hơi xoăn, người viết này bèn kể truyện xưa…

***

thang_nao_say_me_quyen_luc-content

Lũ óc xoắn.

 

Trong các truyện ngắn thuộc loại anh hùng và lãng mạn nhất của Trung Hoa, có chuyện Cầu Nhiêm Khách, một gã râu xoăn. Truyện này xuất hiện vào đời Đường, sau được Lâm Ngữ Đường viết lại dưới thể văn ngôn và cả thế giới đã đọc bản dịch. Nguyễn Hiến Lê có dịch truyện này…

Thời Tùy Mạt, anh hùng hào kiệt nổi dậy khắp nơi để lật đổ chế độ hôn ám của Tùy Dạng Đế.

Trong số ấy có một chàng bán văn bán võ, mà võ nhiều hơn văn, là Lý Tịnh. Chàng được một kỳ nữ họ Trương, tự khai tên là Hồng Phất Nữ, vừa trốn khỏi dinh của quan Tư không Dương Tố để “đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam”. Hai vợ chồng trẻ cùng nghe nói đến một tay có “chân mạng đế vương” là Lý Thế Dân, con trai thứ hai của lãnh tụ Lý Uyên.

Thế rồi có kẻ thứ ba xuất hiện.

Khách xưng họ Trương, râu đỏ hung và xoăn tít, phong thái phi phàm, cử chỉ đường bệ, nói chuyện binh thư và khởi nghĩa thì xứng là bậc thầy của Lý Tịnh. Ba người đều cùng nhau tìm gặp Thế Dân với các thầy tướng hay đạo sĩ có thực tài. Nhận xét của họ: Thế Dân thật có số là Hoàng đế!

Gã râu quăn Cầu Nhiêm Khách nghe thấy là sụp vai xuống giọng:

- Hai em mà theo ta thì chẳng nên cơm cháo gì đâu. Đây là dinh cơ của ta, với tài sản là mươi vạn lượng để chuẩn bị cho đạo quân khởi nghĩa. Từ nay, hai em là chủ kho tàng này. Hãy chiêu binh mãi mã theo Lý Thế Dân mà làm nên nghiệp lớn trong năm năm mười năm nữa.

- Thế còn đại ca? 

- Ta có mưu riêng chứ không chịu kém ai! Mười hai năm nữa, nếu ngươi nghe thấy báo lên, rằng ngoài biên cương có người chinh phục dị vực mà kiến quốc xưng vương, thì đấy là cố nhân này!

Quả nhiên về sau, đệ nhất công thần Lý Tịnh của Hoàng đế Đại Đường được tin là có kẻ đem năm vạn quân từ biển vào chinh phục nước Phù Dư và làm vua một cõi rất xa xăm. Mãi tận mạn Bắc của bán đảo Triều Tiên thì phải!

***

Khách nghe truyện Cầu Nhiêm Khách là quên ngay Tạ Tốn. Vuốt chòm râu lởm chởm, vẻ suy nghĩ mông lung, khách phán như thánh: - Với cái tài của mình, Lý Quang Diệu còn giỏi hơn khách râu xoăn vì có thể đưa một nước vài trăm triệu dân lên hàng cường quốc. Uổng thật, đất Singapore chỉ có năm triệu thôi!

Thế mà là uổng?

Ngày xưa, Lý Quang Diệu chỉ mong là Singapore sẽ được bằng Việt Nam. Nào ngờ Việt Nam bị một lũ óc xoắn!

Nguyễn-Xuân Nghĩa

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn