01 Tháng Mười Hai 20152:57 CH(Xem: 5454)
(Cảm nhận của Trịnh Y Thư nhân đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc). Đọc tập truyện “Gió mỗi ngày một chiều thổi” (Sống xuất bản, 2015) của nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, bạn đừng chờ đợi một câu chuyện với tình tiết lâm li, éo le, gay cấn hoặc có hậu; thậm chí, một câu chuyện có đầu có đuôi cũng chẳng có cho bạn nhẩn nha đọc những khi nhàn tản. Cũng chẳng có bao nhiêu bài học luân lí ở đây, một mẫu mực đạo đức lại càng hiếm hoi.
22 Tháng Mười 20154:35 CH(Xem: 16136)
A fragmentary novel You may be disturbed by fabulous stories and discrete patches of fates which are like a melancholy dream you could hardly recount fully after waking up.
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4709)
Đây là cuốn hồi ký mà cũng là sử liệu đáng quý từ một sử gia chân thật, và một chính trị gia bất đắc dĩ, về một giai đoạn nhiễu nhương và bi thương của đất nước. Trần Trọng Kim kể lại mọi sự một cách chân phương với văn phong đơn giản súc tích cố hữu. Nhưng cũng có sự phê phán đĩnh đạc về thái độ của người Nhật, người Pháp, về tư cách và khả năng của nhiều nhân vật nổi tiếng thời đó, từ Hoàng đế Bảo Đại cho tới các lãnh tụ phe quốc gia và những kẻ trở cờ ở giữa. Lời phê phán xác đáng nhất, mang tính chất tiên tri và có giá trị cho đến ngày nay, được Trần Trọng Kim giành cho người cộng sản. Cho cái tội cõng rắn cắn gà nhà...
07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4307)
Chính vì những cảnh đời đa đoan này mà tôi phải viết. Không viết thì phí đi, bạn bè bảo tôi như vậy. Thế là tôi viết, và đến bây giờ coi như xong, nhưng chắc rằng chưa đủ. Xem lại chợt thấy bùi ngùi và thương thân. Bao năm tháng tột cùng của cực khổ và gian nan, đầy dẫy tủi nhục để viết được chừng này? Thấy mình tội nghiệp lạ lùng. Rồi kết quả ra sao? Coi chừng lại bị đụng chạm, lôi thôi với chính phủ thì thật là khốn nạn! Người lính đánh máy hộ cảnh cáo.
26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 4450)
Anh ra khỏi 9 cây số đường kinh hoàng, đến La Vang Thượng, xuống đi bộ vào La Vang Chính Tòa, nơi Tiểu Đoàn 11 Dù đang chiếm giữ. Hai cây số đường đất giữa ruộng lúa xanh cỏ, anh đi như người sống sót độc nhất sau trận bão lửa đã thiêu hủy hết loài người. Đường vắng, trời ủ giông, đất dưới chân mềm mềm theo mỗi bước đi, gió mát và không khí thênh thang. Anh ngồi xuống vệ đường bỏ tay xuống ao nước kỳ cọ từng ngón một. Anh muốn tẩy một phần sự chết bao quanh? Có cảm giác lạ: Anh vừa phạm tội. Tội được sống.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5658)
Thứ Sáu tới đây, chưa ai nói, nhưng tôi biết chắc không còn ai đủ can đảm để rủ rê, nhắc nhở về bữa ăn "đến hẹn lại lên" có từ 3 năm nay. Vì làm sao mà không khóc được, khi từ Thứ Sáu tuần rồi, chúng tôi đã bắt đầu thiếu anh, thiếu anh mãi mãi trong bữa cơm đã thành thông lệ.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3754)
Và trong ký ức riêng của nhiều người sẽ còn nhắc tên ông. Ông xứng đáng được tụng ca. Bởi ông là, một con người chính trực!
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3802)
Chính nỗi nuối tiếc cho cái ân tình mà đáng lẽ bạn tôi đã phải hưởng được từ trước 1975 đã khiến bọn tôi nhiều khi cứ cật vấn: "Làm cái quái gì mà mày cứ ngồi trong đài vào những ngày vô vọng ấy để phải chịu cảnh lết lê tấm thân tù tội từ Nam ra Bắc như vậy?". Bạn tôi chỉ cười khè khè: "Mẹ, bỏ chạy thì những nhân viên còn trong đài đó làm sao?"
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3589)
... cho đến trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, Vũ Ánh và nữ phóng viên trẻ Yến Tuyết, người 17 năm sau trở thành bạn đời của anh vẫn đứng bên ngoài vòng concertina, nhìn những người đeo băng đỏ tiến vào trụ sở Đài Phát thanh Saigon. Giống như một thuyền trưởng, Vũ Ánh là người cuối cùng rời khỏi con tàu của mình.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3169)
Vũ Ánh là người viết bình luận hay và nhanh nhất, được Phủ Tổng thống VNCH tin cẩn nhất, trực tiếp nhận chỉ thị của Bí thư Tổng thống (ông Hoàng Đức Nhã), khi cần phản bác các luận điệu phản chiến của một số chính trị gia Hoa Kỳ...
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3072)
Bạn luôn sống cách quảng đại: thường cho đi chứ không đòi nhận, để bị phụ chứ chẳng phụ ai; thì cách bạn chết cũng thế: một mình, lẳng lặng, nhanh chóng, không gây gánh nặng cho ai! Nhưng bạn vàng ơi, nhân cách cao quý và tấm lòng thiết tha trung thực với nghiệp truyền thông của bạn sẽ là gánh nặng êm ái ở lại mãi trong lòng bạn hữu.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3036)
Người anh cả, người anh đáng kính của gia đình Sống, đã thật sự... không còn sống!!!
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3672)
Dượng Vũ Ánh đã mạnh dạn viết về những đề tài 'nhạy cảm' và sẵn sàng hứng chịu mọi dư luận, dù tốt hay xấu. Chắc hẳn đây là bản tính rèn luyện con người ông trong suốt 13 năm tù cải tạo: xiềng xích, gọng kìm, súng ống, bạo lực, sự đối đãi tàn ác vô nhân đạo đã không thể đánh gục ông;
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3304)
Anh sẽ đi mãi. Chẳng còn về để mỗi trưa thứ Sáu ngồi bên mâm cơm nói chuyện đời, nói chuyện nghề, nói về những ngày bị cùm biệt giam vì tội làm báo chui.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3373)
Niết Bàn một kiếp ấm lạnh một đời anh vội về trời nắng mưa em đợi
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3162)
Tôi nhớ mỗi buổi trưa chú xuống bếp nấu cơm cho anh em trong tòa soạn hồi còn ở Việt Herald. Tôi nhớ những lần chú say sưa kể chuyện “ngày xưa,” về những món ăn Bắc như quên cả thời gian, quên hết mọi ưu tư phiền muộn giữa cuộc đời...
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3172)
Tôi không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày nào đó con chim đầu đàn của chúng tôi đã mỏi cánh. Không. Không một mảy may. Anh nói sẽ viết một bài về món ăn ngon Hải Phòng mà. Anh nói sẽ viết một bài về những ngày xưa còn đi học ở Sài Gòn mà...
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3128)
Chính biến xảy ra ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã khiến những người đồng thời với anh Vũ Ánh, hay những thế hệ đàn em là chúng tôi đều chạnh lòng thương yêu nhau, bởi vì anh em chúng tôi cùng lớn khôn trong giai đoạn ngặt nghèo của xã hội,
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3154)
Và lớp lớp người đi - người đi trước. nợ nần gom đầy - chỉ một anh mang. lũ bọ dòi rút rỉa tan hoang, anh vẫn lồm cồm, một thân đứng dậy
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 3367)
Gọi là hội nhập, thì Vũ Ánh có tính cách của người làm truyền thông nơi đất này là luôn nói tiếng nói độc lập của mình cho dù đối chọi với đám đông. Gọi là trí thức, thì Vũ Ánh luôn khơi gợi một suy nghĩ cho vấn đề đặt ra. Tôi đòi hỏi gì hơn nơi một nhà báo?